"Đã từng ngự trị trên đỉnh chuỗi thức ăn, nay bất ngờ rơi xuống bùn lầy, đương nhiên là không quen rồi."
"Đối với động vật, thực vật, đây đâu phải mạt thế. Chỉ có loài người - những kẻ từng tự xưng là chúa tể muôn loài - mới coi đây là mạt thế. Cạnh tranh sinh tồn, kẻ thích nghi sẽ sống sót."
"Hừ, muốn sống cho yên ổn, thì đừng có tự cao tự đại coi mình là kẻ đứng trên vạn vật. Ai thích nghi với quy luật rừng xanh nhanh hơn, kẻ đó sẽ mạnh lên nhanh ch.óng. Còn cô... cô chỉ đang cố gắng thích nghi với mạt thế một cách gượng ép, trong thâm tâm vẫn luôn cho mình là loài người thượng đẳng, đúng không?"
Những lời của Lý Phái Bạch khiến Lý Diệu Trăn sững sờ hồi lâu. Không coi mình là con người sao?
Có phải vì những tên điên đó chưa bao giờ coi mình là con người nên thực lực của họ mới tăng tiến nhanh ch.óng đến vậy?
Lý Phái Bạch đọc được suy nghĩ của cô, nhàn nhạt nói: "Bất kể là Bán Tiên Nhi hay cô bé Tôn Miểu nhỏ tuổi nhất, họ chưa bao giờ coi bản thân là con người. Họ tự đặt mình vào một mắt xích trong chuỗi thức ăn. Cô cho rằng họ tàn nhẫn, nhưng họ lại thấy cô thật ngu ngốc."
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Cho đến tận hừng đông, không ai nói thêm lời nào, thậm chí không ai nhúc nhích.
Trong đầu Lý Diệu Trăn cứ văng vẳng những lời nói của Lý Phái Bạch.
Cô không thể chấp nhận được quan niệm đó, càng không thể đồng tình. Con người là con người, điều làm nên sự khác biệt giữa con người và động vật chính là lòng tự trọng và tình cảm. Nếu đ.á.n.h mất những thứ đó, thì thật sự quá đáng sợ.
Những người trong căn cứ tuyệt đối không được phép biến thành như vậy.
Thật kinh khủng!
Cô sẽ không nương tay với kẻ thù, nhưng sẽ luôn bảo vệ bạn bè, người thân hết mình.
Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa họ.
"Chúng ta... quả thực không cùng một thế giới. Tôi là con người, và sẽ mãi mãi là như vậy." Lý Diệu Trăn mở mắt, khẽ thốt ra một câu.
Lý Phái Bạch ngồi dậy khỏi giường, rút thanh Đường đao từ không gian ra rồi lững thững bước ra ngoài.
Ngôi làng hoang tàn, chẳng có lấy một ngọn cỏ ngọn cây. Những bức tường loang lổ vết tróc gạch, rõ ràng là dấu vết của những cú va đập mạnh. Dựa vào tình trạng hư hỏng của bức tường quanh căn cứ, có thể suy đoán ngôi làng này vẫn còn người sinh sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô cạy tung cửa vài ngôi nhà liên tiếp. Đa phần đều giống nhau: vắng bóng người từ lâu, có đồ dùng sinh hoạt nhưng tuyệt nhiên không còn chút lương thực nào. Rõ ràng là đã bị vơ vét sạch sẽ.
Lý Phái Bạch thầm nghĩ, phải chăng người dân ở đây đã được người của căn cứ đón đi, hay cả làng đã cùng nhau đi tìm nơi trú ẩn?
Cùng lúc đó, tại trụ sở ban điều hành thôn, hàng chục kẻ mang vẻ mặt hung tợn đang cãi nhau ỏm tỏi. Trong phòng còn có vài người phụ nữ với ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Người lớn nhất cũng ngoài ba mươi, nhỏ nhất mới mười mấy tuổi. Tất cả đều co rúm lại ở một góc.
"Đại ca, có hai người vừa mò vào làng, đều là đàn bà con gái, lại còn xinh như minh tinh nữa!"
"Hai người? Lại còn là đàn bà?" Kẻ được gọi là "đại ca" quả nhiên không phải hạng hữu dũng vô mưu. Gã nhanh ch.óng nắm bắt điểm bất thường, tát cho tên báo tin một cú trời giáng. "Hai con đàn bà mà mò được đến tận cái xó xỉnh này? Mày vã gái đến phát rồ rồi à!"
Tên bị tát không những không tức giận mà còn cười hề hề nịnh nọt: "Đâu có, đại ca. Đúng là hai con đàn bà, không có ai khác cả. Cái mũi ch.ó của em thính lắm! Cấm có sai."
"Đi kiểm tra lại xem, nhỡ đâu là mồi nhử thì bỏ mẹ." Gã đại ca phẩy tay, hất hàm với tên đàn em đang khúm núm: "Tự chọn một con đi."
"Dạ, đội ơn đại ca." Tên "mũi ch.ó" hớn hở dắt một cô gái đi.
Phía Lý Phái Bạch và Lý Diệu Trăn, khi đang rảo bước quanh làng, họ đã sớm phát hiện ra có kẻ đang rình rập. Hai người trao đổi ánh mắt, ngầm ra hiệu cho nhau.
Lý Diệu Trăn cứ thế đi thẳng. Nhưng đi được vài bước, cô nhận ra Lý Phái Bạch không hề bám theo. Vừa ngoảnh lại, cô đã thấy Lý Phái Bạch c.h.é.m gục kẻ đang theo dõi.
"Ơ kìa... Chẳng phải kế hoạch của chúng ta là dụ bọn chúng ra sao? Sao cô lại c.h.é.m hắn ta rồi?!" Lý Diệu Trăn trợn tròn mắt kinh ngạc. Chuyện này hoàn toàn đi chệch khỏi kế hoạch.
"Lúc nãy cô nháy mắt với tôi, chẳng phải là bảo tôi đi c.h.é.m hắn sao?" Lý Phái Bạch tỉnh bơ đáp. Dùng dị năng không gian tạo ra một khe nứt, cô thản nhiên hất xác hắn xuống đó.
G.i.ế.c một tên mà giải quyết được rắc rối thì tội gì phải dây dưa thêm với đám lâu la của hắn.
Dù sao cô cũng chẳng mảy may hứng thú với những chuyện đã xảy ra ở đây. Điều cô muốn lúc này là chuồn lẹ, về nhà lăn ra chiếc giường êm ái đ.á.n.h một giấc no say. Trên đường về, tiện tay c.h.é.m vài con tang thi kiếm thêm chút "thu nhập phụ" cũng không tồi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ