Lôi Đình lập tức hiểu ra ý định của họ. Hắn phẩy tay ra lệnh: "Anh em, trói hết bọn chúng lại đem cho tang thi ăn."
Các dị năng giả tụ tập đến đây đều đang có cuộc sống khá thoải mái tại căn cứ. Ăn uống no đủ, tuy ra ngoài làm nhiệm vụ có rủi ro, nhưng chỉ cần có thực lực là có thể thu về nhiều tài nguyên hơn. Ở đây, sức mạnh mới là chân lý.
Thấy các "đại ca" đã ra tay, họ lập tức xông vào tham chiến.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vài dị năng giả không gian cũng trà trộn vào đám đông để tranh thủ cướp xe.
Lý Hàn Hải ngây người như phỗng.
Chuyện quái gì thế này...
Sao tự nhiên lại đ.á.n.h nhau rồi!
Nhưng rất nhanh, ông ta cũng lao vào cuộc chiến.
Phải công nhận, khả năng chiến đấu của đám người này ngang ngửa với dị năng giả cấp 3.
Tuy nhiên, trước những dị năng giả cấp 4, cấp 4 đỉnh phong thì họ chẳng khác nào "muỗi đốt inox". Phiền phức đấy, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trầm Mặc và Hứa Diệp thì thực tế hơn nhiều. Họ muốn bắt sống. Một người dùng năng lực khống chế, người kia thì chụp hẳn một cái l.ồ.ng sắt khổng lồ lên đám người đó.
Roy và Bán Tiên Nhi đến cùng lúc. Từ sáng sớm họ đã lên núi huấn luyện nên không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra. Vừa đến nơi, thấy hai phe đang lao vào nhau ẩu đả, họ lập tức tham chiến.
"Nhóc con, bần đạo xuống trước đây, con cứ ngồi trên lưng Bá Chủ mà luyện ngắm b.ắ.n đi." Trương Thiên Huyền nói xong liền nhảy vọt xuống. Bầu trời đang trong xanh không một gợn mây bỗng sấm chớp ầm ầm, những tia sét khổng lồ từ trên trời giáng xuống, không phân biệt địch ta.
Roy được Bá Chủ đưa lên không trung, tay cầm s.ú.n.g luyện tập b.ắ.n tỉa tầm xa.
Sự tham chiến của hai người và một con chim đã làm xoay chuyển cục diện trận chiến.
Đám dị năng giả trong căn cứ, vốn đã quá rành tính khí thất thường của các "đại ca", thấy sấm sét giáng xuống liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Kẻ nào chạy không kịp thì tóm ngay một tên địch làm lá chắn sống.
Cuộc chiến kết thúc, Trương Thiên Huyền tóm lấy một người hỏi: "Lúc nãy có chuyện gì vậy? Sao lại đ.á.n.h nhau? Có kẻ muốn xâm phạm căn cứ à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên dị năng giả bị tóm lấy cạn lời, nhưng vẫn phải giải thích cho "đại ca" nghe: "Bọn chúng đòi trưng dụng căn cứ, rồi chẳng hiểu sao tự nhiên lại lao vào tẩn nhau."
"Ồ, cảm tạ đạo hữu." Trương Thiên Huyền thả người nọ ra, bắt đầu rảo bước lựa chọn. Ông không có ý định đoạt mạng, chỉ muốn tước đi khả năng chiến đấu của họ. Lựa vài kẻ trông có vẻ "có duyên", ông vẫy tay gọi vọng lên không trung: "Bá Chủ, mang chiến lợi phẩm về nhà thôi."
Bên phía nhóm bạn cùng phòng bệnh, suýt chút nữa đã xảy ra ẩu đả nội bộ vì tranh giành không đều. Lý Hàn Hải phải dấn thân vào can ngăn. Ngay từ lúc trận chiến nổ ra, Lý Diệu Trăn đã kéo mẹ lánh đi thật xa, sợ bị vạ lây.
May mắn thay... họ không bị sét đ.á.n.h trúng!
Những kẻ bị Trầm Mặc và Hứa Diệp nhắm trúng từ trước đã bị lôi sang một góc. Chứng kiến t.h.ả.m cảnh của đồng đội, khóe mắt họ muốn nứt toác. Họ bám c.h.ặ.t lấy thanh sắt l.ồ.ng giam, gào thét, gầm rú và khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Những đồng đội từng kề vai sát cánh, giờ đây lại bị chọn lựa như những món hàng hóa vô tri.
Nghĩ đến lời đe dọa ném cho tang thi ăn lúc nãy, nỗi bi thương trong lòng họ càng thêm sâu sắc.
Chẳng trách Căn cứ Quỷ Sơn lại vững vàng đến vậy. Hóa ra, đằng sau sự yên bình ấy là những dị năng giả sở hữu sức mạnh đáng sợ.
"Tớ thực sự tò mò muốn biết kỹ năng của tớ có thể làm được gì." Lục Miên nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình, rồi lại hướng ánh mắt về phía một kẻ có khuôn mặt bị biến dạng: "Khả năng của tớ đâu chỉ dừng lại ở việc kết nối tín hiệu liên lạc. Tớ còn có thể can thiệp vào tế bào con người, gây ra những tác động nhất định. Chắc là do từ trường nhiễu loạn hay gì đó tương tự."
Lý Phái Bạch lướt mắt qua gã đàn ông với tay chân dài ngoẵng bất thường, xương chân mày nhô cao, khuôn mặt phình to. Gã đang loạng choạng cố gượng dậy từ dưới đất.
"Cậu đã thử nghiệm trên tang thi bao giờ chưa?"
Lục Miên lắc đầu.
"Lần sau cậu cứ thử trên tang thi và thú biến dị xem sao. Tớ có cảm giác dị năng của cậu đỉnh lắm đấy. Vừa kết nối được thiết bị điện t.ử, lại vừa gây đột biến sinh học. Một loại dị năng hiếm có khó tìm, thậm chí còn hiếm hơn cả hệ Quang hay hệ Ám. Cậu nên bàn bạc với anh trai và ban quản lý căn cứ, xem có thể khôi phục lại hệ thống thiết bị điện t.ử bên trong căn cứ không."
Lý Phái Bạch thân thiện đưa ra lời khuyên. Nếu mọi việc suôn sẻ, Tôn Miểu dù có cả đời không bước chân ra khỏi căn cứ thì vẫn dư sức tự nuôi sống bản thân.
"Nhưng theo tớ, cậu không nên chỉ giới hạn dị năng của mình ở mức hỗ trợ. Hãy tiếp tục phát triển nó theo hướng tấn công. Trong thời mạt thế, sức mạnh mới là chỗ dựa vững chắc nhất."