Lý Hàn Hải cố gắng dùng những lời lẽ thẳng thắn nhất để giải thích. Ông không muốn tranh giành đồ đạc với họ, chỉ đơn thuần muốn giúp họ dọn dẹp đống rắc rối này.
Nghe vậy, nhóm của Lôi Đình không những không tranh giành mà còn nhìn Lý Hàn Hải với ánh mắt sáng rực rỡ: "Ông chắc chứ? Họ sẽ còn đến nữa?"
"Chắc... Chắc chắn rồi. Người của họ biệt vô âm tín trong một thời gian dài, kiểu gì họ cũng phải cho người đến điều tra ngọn ngành." Lý Hàn Hải phân tích tình hình. Ông chỉ muốn yên ổn xây dựng căn cứ, không muốn dây dưa vào những rắc rối này.
Trước đó, ông chỉ định đuổi họ đi, cảnh cáo họ đừng nhòm ngó đến căn cứ. Nào ngờ sự việc lại leo thang thành ẩu đả. Lẽ nào lời nói của ông chưa đủ rõ ràng?
Lúc này, những ánh mắt oán trách lại dồn về phía Lý Phái Bạch.
Lý Phái Bạch khẽ rùng mình. Một đám đàn ông trung niên cứ nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt oán trách thế này. Nếu không phát hiện ra sự oán trách đó chỉ đơn thuần là oán trách, chứ không hề mang theo chút ý đồ đen tối nào, cô chắc chắn đã rút đao ra rồi. Lúc này cô bắt đầu nghi ngờ đám người này có vấn đề nặng về tâm lý.
"Ý ông là muốn giải quyết trong hòa bình? Thả bọn họ đi? Ông có dám chắc bọn họ bị thương nặng thế này, khi được thả về vẫn giữ được mạng không?" Trầm Mặc đẩy gọng kính, lên tiếng hỏi.
"Không dám chắc," Lý Hàn Hải im lặng một hồi lâu, rồi mới chậm rãi cất lời: "Tuy tôi không phải người tốt đẹp gì, nhưng..."
"Ồ, vô lương tâm à, không có lương tâm thì càng tốt, đỡ mất công tôi phải moi cái lương tâm của ông ra."
Lời còn chưa dứt, Quan Nghiêu đã ngắt ngang. Gã vẫn giữ vẻ biếng nhác, lê lết một kẻ đã bị điện giật đến ngất xỉu trở lại. Bán Tiên Nhi này đúng là thiếu đức, giật điện người ta đến mức khét lẹt thế này để làm gì không biết.
"Không phải, lương tâm tôi vốn đã ít, sao có thể giương mắt nhìn các cậu ăn thịt họ chứ." Lý Hàn Hải cứng đầu gào lên. Không phải do ông suy diễn lung tung, mà là cái mùi khét lẹt này thơm quá mức cho phép.
Đám "đại lão" này đầu óc chẳng bình thường chút nào. Có người đang ngồi bóc những mảng da thịt cháy khét, trông cứ như sắp sửa tống thẳng vào miệng đến nơi.
"Chín rồi à?" Lý Phái Bạch cau mày. Tang thi đâu có ăn đồ chín, c.ắ.n một miếng cũng chê, bắt chúng ăn thịt đồng loại đã khó, nhét đồ chín vào khéo chúng lại ọe ra hết.
"Ừ, thơm phết, tiếc là thịt người." Bệnh nhân đang ngồi bóc da thịt cháy khét dưới đất lộ rõ vẻ thất vọng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Vậy tang thi cũng chả thèm đâu, chúng chỉ xơi đồ sống thôi, tôi thử rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Phái Bạch cố tình nhấn mạnh một câu. Mặc dù đám người này vẫn chưa tắt thở, nếu không được chữa trị kịp thời cũng khó lòng qua khỏi, nhưng chỉ cần có Dị Năng Giả hệ trị liệu ra tay, việc cứu sống họ là hoàn toàn khả thi.
Dù sao thì cũng chỉ là vết thương ngoài da, nhưng trong thời buổi này, vết thương ngoài da cũng có thể trở thành vết thương chí mạng.
Quan Nghiêu tỏ vẻ ghét bỏ, quăng kẻ đang lê lết xuống đất, còn bồi thêm một cú đá. Gã xách túi khoai tây nhỏ tìm chỗ đứng, ra hiệu cho mọi người quay về tiếp tục việc đồng áng. Lúc đi ngang qua những kẻ bị cháy khét lẹt, gã còn không quên nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Xui xẻo!"
Mặc dù phần lớn đã bị nướng chín, nhưng Hứa Diệp và Trầm Mặc vẫn tóm được vài tên còn thoi thóp, nhốt tất cả vào l.ồ.ng sắt. Những người đi ngang qua nhìn thấy cảnh này, ánh mắt bỗng sáng rực lên.
Lôi Đình lượn lờ quanh chiếc l.ồ.ng sắt mấy vòng, quay sang thương lượng với hai người kia: "Chia cho tôi hai miếng thịt được không?"
"Không được, chúng tôi bắt bọn họ về làm lao động khổ sai, chia cho anh thì chưa đầy hai ngày đã thối rữa hết." Hứa Diệp đưa sợi dây xích l.ồ.ng sắt cho Trầm Mặc.
Đám người bị nhốt trong l.ồ.ng nghe nói mình chỉ bị bắt làm lao động khổ sai, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi đảo mắt nhìn khung cảnh hoang tàn xung quanh, lòng họ lại quặn thắt. Đó đều là những người anh em vào sinh ra t.ử cùng họ.
Sống sót qua móng vuốt tang thi, vượt qua thiên tai khắc nghiệt, ngờ đâu cuối cùng lại gục ngã trước nhân họa.
"Các người định xử lý chúng tôi thế nào?" Tiết Bình cố giữ giọng bình tĩnh hỏi.
"Hắn nhiều suy nghĩ quá, cậu làm hắn ngốc đi." Hứa Diệp ngoáy ngoáy tai. Cậu chỉ cần một công cụ biết làm việc, không mong người này còn biết nói chuyện.
Đã mang thân tù binh mà còn lo bò trắng răng, chi bằng tự lo cho cái thân mình trước đi. Cái sân nhà họ rộng thênh thang, dọn dẹp đâu phải chuyện dễ dàng gì.
"Nói một câu lọt tai đi, tôi sẽ thỏa mãn cậu." Trầm Mặc nhướn mày, ánh mắt nhìn Hứa Diệp như muốn kéo thành tơ, chẳng thèm kiêng dè những người xung quanh.
Có lẽ... hắn căn bản chẳng coi họ là con người.