Đỉnh của ch.óp! Hôm nay nhiệt độ ngoài đường tận 42 độ, thế mà anh chủ vẫn có thể tỉnh bơ nói câu "dưới đất lạnh lắm, cẩn thận kẻo cảm lạnh". Đẳng cấp thật sự.
"Anh chủ, làm vậy có ổn thật không anh?" Hoàng Vĩnh hỏi, người cậu ta phơi nắng đến đỏ lựng cả lên.
"Không sao, mụ ta sẽ không bao giờ xuất hiện nữa đâu," Lý Phái Bạch liếc Hoàng Vĩnh, móc từ trong túi ra mấy ống Hoắc Hương Chính Khí (thuốc chống say nắng), bảo: "Uống cái này đi, rồi đi ngâm mình vào nước mát một lúc cho hạ nhiệt."
Mấy người khác phụ bưng đồ ăn lên chiếc xe tải nhỏ của Lý Phái Bạch, vừa làm vừa càu nhàu: "Cái bà già này cũng lì đòn thật, nằm mãi không chịu dậy, nhỡ có bề gì thì sao."
"Cứ tin tưởng anh chủ đi." Hoàng Vĩnh khẳng định.
"Các cậu đều là người ở đây à?" Lý Phái Bạch hỏi, thầm mong khi mạt thế buông xuống bọn họ vẫn giữ được sự ngay thẳng ngây ngô này.
"Dạ không, bọn em từ tỉnh khác đến đây học. Chứ về quê thể nào cũng bắt đi chăn heo, nên ở lại làm thêm dịp hè, lấy giấy chứng nhận thực tập để ra trường rồi mới về." Cậu thanh niên lực lưỡng tên Vương Đan Ngưu gãi đầu cười hì hì đáp.
"Nhà cậu ở nông thôn à? Có bán heo con không?" Lý Phái Bạch hắng giọng, lựa lời hỏi: "Tôi muốn tự tay nuôi thử mấy con heo xem thịt nó ngon cỡ nào!"
"Hả? Dạ có, nhà em cũng bán. Anh chủ đợi em gọi điện về nhà bảo người mang tới cho anh. Nhà em ở tỉnh Lâm Thời bên cạnh, lái xe ba tiếng là tới." Vương Đan Ngưu nhanh nhảu nói.
"Ừ," Lý Phái Bạch đứng lên, cô định bám theo mụ già kia tìm cơ hội xử lý luôn cho rảnh nợ, "Tôi lấy một đực một cái nhé, có gà sống, vịt sống thì lấy luôn. Ở quê cậu có đặc sản gì thì cứ mang lên chia cho tôi một ít, tính giá thị trường cho tôi là được."
Rời khỏi cửa hàng, cô thu gọn mấy suất cơm hộp trên xe vào không gian, đuổi theo mụ già đang khệ nệ ôm chăn bông đi về khu tập thể. Thay đồ nữ, cô bám theo mụ lên lầu, còn nghe loáng thoáng tiếng mụ ta c.h.ử.i rủa ỏm tỏi.
"Mấy thằng oắt con ranh con, không biết kính lão đắc thọ là gì. Ngày mai không nôn ra hai ngàn tệ thì bà tuyệt đối không tha, để xem bà tống cổ chúng mày vào đồn cảnh sát, ghi mẹ vào học bạ thì ra trường bằng mắt!"
"Hừ, có mấy hộp cơm thôi mà, làm như vàng nhà chúng mày không bằng. Cứ đợi đấy bà cho chúng mày một bài học."
Mụ già vừa mở cửa, Lý Phái Bạch bước dài vài bước đuổi kịp, lúc mụ chuẩn bị sập cửa, cô lấy gậy chặn lại, nhanh như cắt chui tọt vào trong rồi khóa trái cửa.
Mụ già nãy giờ còn hùng hổ c.h.ử.i bới bị dọa cho khiếp vía. Vừa há mồm định la lên, Lý Phái Bạch đã chọc thẳng cái gậy vào họng mụ, nuốt trọn mọi âm thanh vào trong.
Vẻ mặt Lý Phái Bạch lạnh tanh không chút cảm xúc, cô ấn mạnh chiếc gậy tới trước, đầu gậy chọc thủng qua gáy mụ ta.
"Con mẹ mày, tao bảo mày đi mua... Mua..."
Một gã đàn ông bặm trợn, dơ dáy c.h.ử.i bới bước ra, cái nết thối nát chẳng khác mụ già kia là mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy cảnh tượng m.á.u me be bét trước mặt, gã ta mềm nhũn ngã phịch xuống sàn. Lý Phái Bạch thử điều khiển dị năng không gian kích nổ.
Phụt!
Máu thịt văng tung tóe.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lý Phái Bạch có vẻ không hài lòng lắm, cô dùng mu bàn tay lau vết m.á.u dính trên mặt, lẩm bẩm: "Xem ra khả năng kiểm soát không gian của mình vẫn còn non kém quá."
Bước vào phòng ngủ, chiếc máy tính vẫn đang bật màn hình. Bên trong đầy rẫy những bức ảnh, video chụp lén các nữ sinh, lại còn cả những đoạn chat bệnh hoạn...
Những thứ tởm lợm này Lý Phái Bạch chẳng thèm động tới. Cô rời khỏi hiện trường, tìm một chỗ khuất thay bộ đồ "thanh niên ngổ ngáo" ra rồi lên xe tải.
Tìm một đoạn đường vắng, cô đỗ xe vào lề, bắt đầu sắp xếp lại không gian. Xếp những món ăn chín lên kệ đàng hoàng, sau đó cô phá khóa và mở chiếc hộp lấy từ nhà Tần Bình Bình ra.
Bên trong là một mặt dây chuyền hình dáng bất đối xứng, các viền bo tròn, toàn thân trắng muốt, nhìn qua thì không giống thứ Tần Bình Bình có thể mua nổi.
Ngoài mặt dây chuyền này còn có vài món đồ trang sức khác. Lý Phái Bạch quan sát một lúc, hình như đều là đồ theo từng độ tuổi từ nhỏ đến lớn, món nào món nấy đều vô giá.
Số đồ này mang đi bán chắc chắn sẽ thu về một món tiền khổng lồ.
Khi định cất vào không gian, một tờ giấy dưới đáy hộp rơi ra. Lý Phái Bạch nhặt lên xem, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Di chúc sao?!
Mọi tài sản đều để lại cho Lý Diệu Tổ, từ tiền bạc, trang sức đến tiền trong ngân hàng...
Cầm thẻ ngân hàng lên xem thử, cũng không rõ bên trong còn bao nhiêu tiền.
Thay lại bộ đồ "thanh niên ngổ ngáo", cô cà lơ phất phơ đi bộ tới cây ATM cách đó vài trăm mét. Đút thẻ vào kiểm tra, ối giời ơi, tận hơn 500 vạn tệ cơ đấy!
Sở dĩ cô biết được số tiền trong thẻ này là nhờ kiếp trước Tần Bình Bình từng lỡ lời, nói rằng mụ ta dùng chung mật khẩu với Lý Diệu Tổ.