Hứa Diệp nhanh tay vặt lông, làm sạch con gà. Roy thì nhóm lửa, chuẩn bị nồi. Phân công công việc rất rõ ràng.
Lý Phái Bạch ném phần thịt gà tây đã làm sạch vào nồi. Tiếng mỡ xèo xèo vang lên, hương thơm tỏa ra khiến ai nấy đều thèm thuồng, ngoại trừ Lý Phái Bạch.
"Thơm quá đi mất!" Trầm Mặc hít hà.
"Thịt động vật biến dị vừa đắng vừa chát, không ngon đâu, nhưng được cái bổ dưỡng." Lý Phái Bạch giải thích một câu, nhưng hai con ch.ó đã thèm rỏ dãi.
Cẩu Phú Quý cứ chạy lăng xăng quanh Lý Phái Bạch, như thể muốn nói: Cô chủ ơi, rắc thêm ít hạt thì là đi!
Mẻ thịt đầu tiên ra lò, Lý Phái Bạch chọn một miếng, hỏi: "Ai ăn thử trước?"
Roy cầm lấy một miếng bỏ vào miệng, rồi... oẹ...
"Cậu nhóc, sao thế? Tanh à?" Trầm Mặc hỏi.
"Oẹ~ Vừa đắng, vừa chát, vừa chua, lại còn có mùi m.á.u tanh nữa. Chưa bao giờ ăn loại thịt gà nào dở tệ thế này." Mắt Roy đỏ hoe. Rõ ràng là ngửi thấy mùi thơm phức cơ mà.
"Sau này không có thức ăn thì cũng chỉ có thể ăn món này thôi, tập quen dần đi." Lý Phái Bạch an ủi vài câu. Cô công nhận cậu nhóc này sành ăn thật, mọi hương vị đều được cậu nếm ra hết.
Dù sao cô có đủ đồ ăn dự trữ, tuyệt đối sẽ không ăn thứ này, trừ phi có Dị Năng Giả hệ Ánh Sáng làm sạch thịt trước.
Trầm Mặc ăn một miếng, cũng oẹ theo...
"Mọi người cố gắng khắc phục đi, có cái ăn là may lắm rồi. Phần còn lại mọi người tự mang về nhé, biết đâu sau này lại cần đến." Lý Phái Bạch không chia phần thịt gà tây này, vì cô không định ăn.
Nhưng phần thịt đã nướng chín thì được chia hết cho Cáp Kiến Quốc và Cẩu Phú Quý. Hai chú ch.ó ăn rất ngon lành.
"Bọn chúng không có vị giác à?" Trầm Mặc hỏi.
"Chúng còn ăn phân được, anh có ăn được không?" Hứa Diệp phản bác khiến Trầm Mặc cứng họng.
Cả bọn tiếp tục c.h.ặ.t cây cả buổi chiều. Dù công việc khô khan, tẻ nhạt nhưng lại mang đến cho họ một cảm giác hạnh phúc khó tả.
So với cảnh cướp bóc, c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài, cuộc sống trong căn cứ quả thực là thiên đường.
Trong suốt đợt rét đậm này, Lý Phái Bạch không hề có ý định ra khỏi cửa. Cô quyết định "trú đông" trong nhà.
"Chúng ta còn ra ngoài nữa không?" Roy hỏi.
"Tôi có tuổi rồi, không định ra ngoài đâu. Để qua đợt rét này rồi tính." Lý Phái Bạch vẫy tay gọi hai chú ch.ó. Cả buổi chiều Cáp Kiến Quốc đã giúp sức đốn hạ không ít cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hứa Diệp: ??? Cô có biết lịch sự là gì không?
Trầm Mặc: ??? Cô có biết lịch sự là gì không?
"Bán Tiên Nhi dạo này đang làm gì thế?" Hứa Diệp hắng giọng, phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
"Đang nghiên cứu làm túi không gian." Roy chớp đôi mắt ngây thơ, cảm thấy bầu không khí càng thêm phần kỳ lạ.
Biệt đội đốn củi bốn người giải tán trong êm đẹp, không gặp sự cố hay kẻ ngáng đường nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lục Miên và Tôn Miểu thì hoàn toàn "nằm vùng". Ngày đêm họ chỉ việc cuộn tròn trên giường sưởi Kang cày phim. Đợt trước Tôn Miểu đã tích trữ rất nhiều than đá, đủ để vượt qua đợt rét này.
Nếu thiếu, Tôn Miểu lại dùng dị năng thúc đẩy thực vật phát triển, còn Lục Miên phụ trách c.h.ặ.t củi sao cho vừa kích cỡ bếp lò. Sau đó nhờ Dị Năng Giả hệ Hỏa sấy khô là xong.
Có thể nói, hai cô gái này là những người hạnh phúc nhất căn cứ.
Không cần ra ngoài, không cần đi tìm củi sưởi, lại còn biết nấu ăn. Cuộc sống của họ thoải mái hơn hẳn hai người hàng xóm Hứa Diệp và Trầm Mặc.
Trương Thiên Huyền từ khi sở hữu một viên tinh thạch không gian, đã bắt đầu học cách luyện khí theo phương pháp cổ xưa. Rất nhiều Dị Năng Giả hệ Hỏa và hệ Kim ở bệnh viện tâm thần đã bị ông hành hạ đến mức kêu trời trách đất.
Bùm!
Lại một tiếng nổ lớn vang lên.
Hai người đàn ông mặt mày đen nhẻm lao ra từ đám khói: "Khụ khụ khụ, Đạo trưởng ơi, hôm nay thế là đủ rồi! Nay đã nổ tung 172 cái bếp lò rồi đấy."
"Bán Tiên Nhi, tôi kiệt sức thật rồi, hôm nay không rặn ra được một giọt nào nữa đâu, dị năng cạn kiệt rồi." Một Dị Năng Giả hệ Kim toàn thân bọc kín mít như người máy, sợ bị nổ tung xác.
Suốt một ngày trời, anh ta chỉ việc tạo hình cho lò luyện khí. Anh ta nào biết lò luyện khí là cái quái gì, cũng đâu có tu tiên. Nhưng Bán Tiên Nhi cứ một mực đòi phải có một cái lò luyện khí bất khả xâm phạm.
Nhưng khổ nỗi, Dị Năng Giả hệ Hỏa đun không đủ nhiệt, lơ là một chút là lò nổ tung tóe.
Mấy ngày nay họ bị hành hạ đến thê t.h.ả.m.
Nếu không nể tình ở chỗ Bán Tiên Nhi vừa ấm áp lại được bao ăn, đ.á.n.h c.h.ế.t họ cũng không thèm đến.
"Không được, bần đạo vừa mới ngộ ra chút đạo lý của luyện khí, phải tranh thủ làm thêm mười cái lò luyện khí nữa. Lần này nhất định thành công."
Trương Thiên Huyền hoàn toàn chìm đắm trong cơn cuồng dại. Nếu còn ở bệnh viện tâm thần, chắc chắn ông đã bị cho uống t.h.u.ố.c rồi. Nhưng giờ thì mặc sức tung hoành.