Lý Diệu Trăn cũng xém quên mục đích chính của mình. Nhắc đến mới nhớ ra.
"Không sao đâu, bần đạo đang luyện khí, không cẩn thận làm nổ cái lò luyện thôi." Trương Thiên Huyền thản nhiên đáp, cứ như thể việc lò luyện nổ tung là chuyện cỏn con. Tu tiên mà, làm sao mà xuôi chèo mát mái mãi được, cô đừng có chuyện bé xé ra to.
"Hả?!" Lý Diệu Trăn, Lý Hàn Hải và Kiều Thanh ba người trố mắt nhìn nhau, á khẩu không nói nên lời.
Thế là cả đám người đứng chầu chực xem Lý Hàn Hải vắt sữa bò.
Một ngày hì hục, Lý Hàn Hải mệt đến mức tay run lẩy bẩy như bị Parkinson. Bù lại, ông được chia một xô sữa tươi. Thời tiết lạnh giá thế này, sữa có thể bảo quản được khá lâu. Gia đình ông cũng có cơ hội bổ sung dinh dưỡng.
Sữa tươi và sữa bột tuy giống mà khác nhau nhiều lắm.
Chuỗi ngày bình yên vô cùng ngắn ngủi. Cái rét cắt da cắt thịt ập đến khiến kế hoạch đ.á.n.h chiếm Căn cứ Quỷ Sơn của tổ chức chính quyền tạm thời bị gác lại. Nhưng giờ đây, ý đồ đó lại nhen nhóm trở lại.
Đêm khuya, một đoàn xe tải rầm rập tiến đến, bao vây kín cổng Căn cứ Quỷ Sơn.
Lửa đuốc sáng rực, tiếng còi xe rú lên inh ỏi x.é to.ạc màn đêm. Toàn bộ người dân trong căn cứ đều bị đ.á.n.h thức.
Ai trong căn cứ cũng hiểu rõ một điều: Khi tiếng còi báo động vang lên, bất kể đang làm gì, mọi người có khả năng chiến đấu phải lập tức tập hợp. Đó là dấu hiệu cho thấy Căn cứ Quỷ Sơn đang bị tấn công.
Bị đ.á.n.h thức giữa đêm hôm khuya khoắt, Lý Phái Bạch bực mình vô cùng. Cô lôi từ trong không gian ra một đống phân ch.ó khổng lồ, dùng dị năng mở ra một khe nứt không gian.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lúc này, Lý Hàn Hải đã có mặt tại cổng chính, đang căng thẳng thương thuyết với kẻ thù. Lời qua tiếng lại ngày càng gay gắt. Bất ngờ, một khe nứt không gian hiện ra. Đám người mới đến kinh hãi lùi lại.
Sau đó... cơn mưa phân ch.ó từ trên trời giáng xuống, trút thẳng vào người bọn chúng.
Những kẻ nhạy cảm với mùi hôi lập tức nôn mửa tại chỗ.
Có kẻ không biết đó là thứ gì, tò mò bóp nát rồi đưa lên mũi ngửi. Ngay lập tức, hắn trợn trắng mắt, ngất lịm đi.
Phân của Cẩu Phú Quý vốn đã hôi thối, nay lại trộn lẫn với dịch nhầy của tang thi, tạo thành một thứ mùi kinh khủng khiếp, có sức sát thương không kém gì v.ũ k.h.í sinh học. Đây là một phát hiện tình cờ của Lý Phái Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong căn cứ, số lượng Dị Năng Giả hệ không gian không nhiều. Những người có khả năng x.é to.ạc không gian như thế này chỉ có hai người: Roy và Lý Phái Bạch.
Roy một thân một mình, làm sao có thể "sản xuất" ra một lượng phân khổng lồ như vậy. Chắc chắn là "tác phẩm" của con ch.ó nhà Lý Phái Bạch rồi.
"Nửa đêm nửa hôm, ồn ào cái gì thế? Phá đám giấc ngủ của người khác. Các người là ai hả?"
Một tia sét x.é to.ạc bầu trời, giáng thẳng xuống mặt đất, tạo ra một vết nứt sâu hoắm. Dị Năng Giả hệ Thổ nhìn vết nứt, rồi lại nhìn Trưởng Căn cứ, trên đầu hiện rõ một dấu chấm hỏi to đùng.
"Lấp lại đi."
Lý Hàn Hải lắc đầu ngán ngẩm, cảm thấy đám đàn em này đầu óc có vấn đề.
"Đội trưởng Tiết, tôi tưởng lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Cậu coi những lời tôi, Lý mỗ này, là gió thoảng qua tai sao!"
Lý Hàn Hải có thể hèn nhát, nhưng ông chưa bao giờ biết sợ là gì.
"Thành thật xin lỗi, đây là mệnh lệnh từ cấp trên. Chúng tôi chỉ muốn tìm kiếm một nơi an toàn hơn để những người sống sót có thể sinh tồn." Tiết Bình cũng cảm thấy vô cùng bất lực. Lần này, họ đã huy động toàn bộ lực lượng, thậm chí có cả vài vị chỉ huy cấp cao đi cùng. Nhưng bọn họ đều được bảo vệ cẩn thận ở phía sau.
"Hừ hừ hừ, ha ha ha ha, nói hay lắm," Lý Hàn Hải vỗ tay tán thưởng, nụ cười mỉa mai không thể che giấu. "Tìm kiếm không gian sinh tồn cho những người sống sót chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là tìm một nơi an toàn, thoải mái hơn cho những kẻ cầm quyền các người đúng không! Các người không tiếc công sức đến đ.á.n.h chiếm Căn cứ Quỷ Sơn, các người nghĩ Căn cứ Quỷ Sơn của tôi là tổ chức từ thiện chắc."
"Hay là các người nghĩ rằng, tôi đã tha cho các người một lần, thì sẽ có lần thứ hai."
Tiết Bình toan mở miệng thanh minh, nhưng Lý Hàn Hải đã giơ tay ngăn lại, ánh mắt khinh miệt: "Được rồi, gọi người có thẩm quyền của các người ra đây. Nói chuyện với cậu cũng vô ích, chẳng giải quyết được gì."
Tiết Bình c.ắ.n c.h.ặ.t răng, sai một người bên cạnh đi thông báo cho vị cấp trên đang được bảo vệ nghiêm ngặt ở giữa đội hình.
Vị quan chức nọ bước ra, giọng điệu vẫn đầy vẻ cửa quyền: "Hóa ra là Giám đốc Lý của tập đoàn Hãn Hải. Anh cũng là một trong những doanh nghiệp đóng thuế lớn nhất thành phố chúng ta, giữa chúng ta cũng coi như có chút giao tình. Hiện tại là thời điểm đặc biệt, cần có những biện pháp đặc biệt. Đợi..."