"Ê, Lão Bạch, hai ta cùng đi đi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trầm Oan lót tót theo sau Lý Phái Bạch rời khỏi biệt thự số 1. Phải đến khi đi hết ngọn núi này, hắn mới dám thốt ra sự hoài nghi của bản thân.
"Cô đã tìm Roy hỏi thăm về Bán Tiên rồi hả?"
"Ừ, cậu nhóc không biết gì cả, phản ứng cũng rất điềm nhiên. Cậu biết Bán Tiên đang ở đâu à?" Lý Phái Bạch xoay người hỏi ngược lại hắn.
"Cũng không rõ lắm, trong lòng có chút hoài nghi nhưng không dám khẳng định..." Trầm Oan trầm ngâm giây lát rồi nói tiếp: "Có điều điều dám chắc mười mươi là, ông ấy đã ngộ ra được một cuộc sống mới rồi."
"Dựa vào đâu mà cậu chắc chắn như vậy?" Lý Phái Bạch nhướng mày hỏi.
"Trực giác. Việc ông ấy không nói lời nào mà chọn cách rời đi, có lẽ là... muốn để chúng ta tự đưa ra quyết định của riêng mình."
Nói dứt lời, Trầm Oan lại một lần nữa chìm vào im lặng. Lời nói của hắn khiến Lý Phái Bạch liên tưởng ngay đến giấc mộng tiên tri của Lý Diệu Trăn, và cả cái viễn cảnh tồi tệ mà cô tuyệt đối không muốn chấp nhận.
Tuy nhiên, cô nhanh ch.óng đè nén luồng suy nghĩ tiêu cực ấy xuống.
"Tôi hiểu rồi. Năm nay cậu có cơ vươn tới bậc bảy không?" Lý Phái Bạch lập tức bẻ lái sang chuyện khác. Hiện tại chưa phải lúc thích hợp để đào sâu vấn đề này.
"Bậc bảy à... Vượt qua bậc năm thì việc thăng cấp càng ngày càng trở nên khó nhằn," Trầm Oan ngước nhìn bầu trời thủng lỗ chỗ, dùng tay che đi ánh sáng ch.ói lóa. "Sao đám tang thi lại thăng cấp nhanh vù vù như thế nhỉ?"
"Tang thi có ưu thế bẩm sinh về mặt môi trường hơn con người chúng ta. Thêm vào đó, bọn chúng chỉ cần c.ắ.n nuốt m.á.u thịt là có thể thăng cấp. Ăn thịt đồng loại cũng mang lại hiệu quả tương tự, chẳng qua mùi vị hơi khó nuốt thôi."
Lý Phái Bạch hờ hững trả lời câu hỏi của hắn.
"Cô đoán xem Bán Tiên đã chạm đến cảnh giới nào rồi?" Trầm Oan tò mò gặng hỏi.
"Biết đâu đã đột phá bậc bảy rồi. Xưa nay ông ấy lúc nào cũng mạnh hơn chúng ta." Lý Phái Bạch cũng không phủ nhận sự thật này. Dù cho Bán Tiên có đơn thương độc mã xông vào tứ đại căn cứ rồi muốn bỏ đi thì cũng chẳng kẻ nào đủ sức cản bước ông.
Có thể khẳng định rằng, thực lực của Bán Tiên đã chạm tới ngưỡng tối đa của nhân loại.
Chẳng qua là... ông ấy đã mất tích biệt tăm rồi.
"Hôm nào rảnh, rủ thêm nhóm Lôi Đình lập kèo đi săn đi. Tinh hạch hiện tại đang kham hiếm quá, tôi thấy thi triều cũng là một miếng mồi béo bở đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trầm Oan đề nghị. Hắn tính kiếm một khu chung cư nào đó trong thành phố, tự tạo ra một đợt thi triều quy mô nhỏ, như vậy việc nhặt tinh hạch sẽ nhàn hạ hơn rất nhiều.
Hiện tại bọn họ cũng chẳng chê bai gì đám tinh hạch cấp thấp. Kiến dù nhỏ cũng là thịt, cứ hấp thu cái đã rồi tính.
"Duyệt. Vài ngày nữa kiếm một khu dân cư rồi anh em mình quẩy chung."
Bọn họ chốt lịch hẹn đi săn vào bảy ngày tới. Roy đề xuất nên nhắm tới khu chung cư thông tầng mà anh từng sống, vị trí ngay trung tâm thương mại sầm uất, chắc chắn sẽ nhử được lượng lớn tang thi.
Phía bệnh viện tâm thần cử ra 50 người, khu biệt thự đi không sót một ai. Đợt tổng tiến công quy mô lớn này khiến Lý Hàn Hải không khỏi rén ngang.
Bọn họ không tính dọn sạch nhà cửa rời đi hết luôn đấy chứ!
Tuyệt đối không được, bọn họ mà đi rồi thì cái ghế căn cứ trưởng của ông biết phải tính sao?
Nghĩ vậy, ông liền xách m.ô.n.g chạy tới bệnh viện tâm thần Quỷ Sơn. Chắc phải chăm qua lại giao lưu tình cảm nhiều hơn, nếu không lỡ may họ lại lẳng lặng bỏ đi như Trương đạo trưởng thì ông lấy gì mà đối phó.
Shana nhìn thấy Lý Hàn Hải thì cất tiếng chào: "Căn cứ trưởng, sao ngài lại đích thân tới đây?"
Lý Hàn Hải khoanh tay trước n.g.ự.c, dè dặt hỏi han: "Mọi người có thấy tôi làm việc gì không phải đạo không?"
"Hả? Sao cơ?" Shana cảm thấy ông căn cứ trưởng này càng ngày càng có dấu hiệu bất bình thường, đang cân nhắc xem có nên gọi phu nhân nhà ông tới đón về hay không.
"Nếu chỗ nào tôi xử lý chưa thỏa đáng, mọi người cứ góp ý, tôi sẽ sửa chữa." Lý Hàn Hải vẫn tiếp tục lải nhải, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt nhìn mình như nhìn sinh vật lạ của Shana.
"Căn cứ trưởng, có phải dạo này ngài... gặp áp lực lớn quá không?" Khóe miệng Shana giật giật. Thôi xác định, có lẽ vì trận thi triều vừa rồi thiệt hại nhân mạng nghiêm trọng quá nên ông căn cứ trưởng này bị đả kích đến phát điên rồi!
"Không được, đám người kia rời đi rồi thì có quay lại không? Có thể không đi được không?"
Mặt Lý Hàn Hải mếu máo như đưa đám. Sở dĩ ông dám nghênh ngang với tứ đại căn cứ, chẳng phải là nhờ vào mấy "đại sát khí" này sao. Giờ bọn họ mà kéo nhau đi hết, ông lấy gì mà ra oai nữa.
"Ngài nói bọn họ á? Đi cùng Trầm Oan c.h.é.m tang thi rồi. Nghe đâu định tạo một đợt thi triều ngoài đó, tinh hạch của chúng tôi không đủ dùng nữa."