Lôi Đình đồng ý ngay tắp lự. Bọn họ điên chứ đâu có ngu, giờ ở trong này ăn ngon ngủ yên, tinh hạch không thiếu, ra ngoài làm gì cho rước họa vào thân.
Nhưng dù đã làm mọi cách, Lý Hàn Hải vẫn không khỏi lo lắng. Cửa nẻo có thể đóng kín, nhưng không khí thì làm sao ngăn lại được?
Dù có cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, bọn họ vẫn đang hít thở chung một bầu không khí.
Đứng trước mối nguy cơ này, Lý Hàn Hải lại phải vác mặt đến bệnh viện tâm thần một chuyến. Ông trình bày rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề, khẩn khoản nhờ Độc Vương ra tay nghiên cứu chế tạo t.h.u.ố.c phòng ngừa dịch bệnh.
Tuy căn cứ cũng có Viện Nghiên cứu, nhưng so với cái đầu chứa đầy những ý tưởng "khác người" của Độc Vương, thì tư duy của mấy nhà khoa học truyền thống vẫn còn quá rập khuôn.
Chỉ cần Độc Vương nghiên cứu thành công, phần việc sản xuất đại trà cứ giao cho Viện Nghiên cứu lo liệu.
Mỗi ngày, Lý Phái Bạch đều ra sân thượng vừa nhâm nhi hộp kem vừa quan sát đám người đang hì hục c.h.ặ.t cây, xây nhà, cuốc đất trồng rau.
"Tốc độ diễn biến của mạt thế nhanh hơn kiếp trước nhiều."
Hai chú ch.ó nằm ườn cạnh Lý Phái Bạch, ch.óp chép miệng tỏ ý cũng muốn nếm thử kem. Chẳng biết ch.ó ăn kem có sao không, Lý Phái Bạch bèn lấy thêm một hộp, chia đôi cho hai đứa nó.
Husky Kiến Quốc đớp lấy đớp để, loáng cái đã nuốt chửng phần của mình. Chó Phú Quý thì nhìn Lý Phái Bạch bằng ánh mắt uất ức, như thể đang trách móc cô chủ quá keo kiệt.
Lý Phái Bạch xoa xoa đầu hai chú ch.ó. Chẳng biết chúng còn có thể bầu bạn cùng cô được bao lâu nữa, nên hiện tại, cô luôn dành cho chúng sự bao dung vô bờ bến.
Chó Phú Quý dường như cũng nhận ra điều bất thường. Mang tiếng có 'tám trăm cái tâm cơ', thế mà nó vắt óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao. Cuối cùng, nó kết luận: chắc chắn là cô chủ sắp tỏi rồi.
Vì thế, mỗi khi xuất hiện cùng Husky Kiến Quốc, nó trở nên vô cùng ngoan ngoãn, quấn quýt bên Lý Phái Bạch không rời, chẳng ồn ào cũng không quậy phá.
Sự ngoan ngoãn bất ngờ của hai chú ch.ó khiến Lý Phái Bạch cũng phải ngạc nhiên. Chẳng lẽ ch.ó lớn rồi thì tự động trưởng thành, không còn nghịch ngợm nữa sao? Nghĩ vậy, hai ngày nay cô thường xuyên lấy thịt chân giò, thịt nướng các loại cho chúng ăn.
Hành động này càng khiến hai chú ch.ó củng cố thêm suy đoán của mình: cô chủ sắp tỏi thật rồi. Thế là chúng lại càng bám dính lấy cô hơn trước.
Lý Phái Bạch sang biệt thự số 7 chơi, tình cờ gặp Trầm Oan và Hứa Diệp cũng đang ở đó, có vẻ như hai người họ đến ăn chực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bạch tỷ, chị đến rồi à! Bọn em đang làm BBQ, chị ăn cùng luôn nhé? Hai ngày nay em vừa cày được bộ phim hay lắm, tí nữa chia sẻ cho chị nha."
Thấy Lý Phái Bạch, Tôn Miểu hào hứng ra mặt. Chính Lý Phái Bạch là người đã dẫn dắt cô bé dấn thân vào con đường cày phim không lối thoát này.
"Đã tới rồi thì gọi luôn cả Roy sang đây đi!" Hứa Diệp lên tiếng.
"Tiểu Y ca ca không rảnh đâu. Gần đây anh ấy bận rộn bán quần lót SpongeBob ở khu giao dịch đấy! Chẳng biết anh ấy lùng đâu ra một đống, đang vội tống khứ đi."
Tôn Miểu giải thích. Dạo này Roy bận tối mắt tối mũi. Trừ mỗi cuối tuần sang học thôi miên với Lục ca, thì ngày thường tìm anh ta còn khó hơn lên trời.
"Lúc trước Roy chẳng phải đi tìm cậu học thôi miên sao? Cậu ta học đến đâu rồi?" Lý Phái Bạch hỏi thăm. Hồi Bán Tiên còn ở đây thì anh ta nằng nặc đòi tu tiên, giờ lại chuyển sang học thôi miên. Đúng là tinh thần ham học hỏi đáng nể.
"Cậu ta là dị năng giả hệ Tinh thần, tôi chỉ truyền đạt vài mánh khóe nhỏ thôi." Trầm Oan đang thoăn thoắt thái miếng thịt đông lạnh được trữ từ trước mạt thế.
Thấy hắn thái thịt chật vật quá, Lý Phái Bạch bèn lấy từ không gian ra vài xiên thịt đã ướp sẵn xếp lên vỉ nướng, tiện tay lấy luôn mấy lọ gia vị Bán Tiên để lại.
Tôn Miểu và Lục Miên có vẻ rất hứng thú với việc bếp núc, lập tức giành lấy vị trí đứng nướng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lý Phái Bạch nhìn đống nấm chất cao như núi nhỏ, ký ức kinh hoàng về vụ ngộ độc lần trước lại ùa về. Cô định mở miệng can ngăn, nhưng rồi lại thôi. Cuối cùng, không nhịn được nữa, cô thốt lên: "Chỗ tôi vẫn còn nhiều rau củ quả, mọi người đừng ăn đống nấm kia nữa!"
"Lão Bạch, chị lo xa quá rồi. Nấm bé Miểu trồng màu sắc càng sặc sỡ thì ăn càng ngon. Lát nữa chị ăn thử một miếng xem."
Hứa Diệp cười xòa. Rõ ràng anh ta thừa biết Lý Phái Bạch bị ám ảnh tâm lý sau vụ ngộ độc lần trước.
"Tôi không ăn đâu." Lý Phái Bạch vỗ vỗ đầu hai chú ch.ó: "Hai đứa tụi bây cũng cấm không được ăn đấy nhé."
Nhưng trái với mong muốn của cô, hai chú ch.ó vẫn lén lút đ.á.n.h chén đống nấm chưa qua chế biến. Và kết quả là...