Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 383



 

Chuyến đi săn này thu hoạch khá khá. Đứng trên nóc tòa nhà cao tầng, cô phóng tầm mắt nhìn xuống toàn cảnh thành phố.

 

Sự phồn hoa náo nhiệt ngày nào giờ đã tan thành mây khói. Đập vào mắt cô chỉ là những đống đổ nát điêu tàn, những tòa nhà cao tầng đổ sập, những con phố ngập ngụa rác rưởi và một thành phố hoang tàn không một bóng người.

 

Hai chú ch.ó đứng hai bên tả hữu của Lý Phái Bạch, trông oai vệ chẳng khác nào hai vệ sĩ đắc lực. Nhưng đó chỉ là cái mã bề ngoài thôi, lỡ có biến là hai con này chắc chắn sẽ co giò bỏ chạy trước tiên.

 

“Về thôi.” Lý Phái Bạch thu hai chú ch.ó vào không gian lưu trữ vật sống, xé rách một khe hở không gian rồi bước thẳng về biệt thự số 4 trong căn cứ.

 

Sống ở đây một thời gian dài, cô cũng đã quen với sự thoải mái của căn nhà rộng rãi có lầu trên lầu dưới này.

 

Chỉ là vào buổi tối, khi đang ngồi hóng mát ngoài ban công, cô bất chợt cảm nhận được một luồng tấn công tinh thần mờ nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện.

 

Lý Phái Bạch bừng tỉnh, cô bước ra mở cổng tường rào thì thấy Trầm Oan và Hứa Diệp đang đứng đó. Hơi ngạc nhiên một chút, nhưng cô vẫn mời hai người vào nhà.

 

“Hai cậu đến đây có chuyện gì vậy?”

 

Dường như đã rất lâu rồi họ không qua lại với nhau. Hai người này nổi tiếng là chuyên gia ru rú trong nhà. Nghe Lục Miên kể, có khi vài tháng cô bé mới thấy mặt hai anh một lần.

 

“Có chút chuyện muốn nói với chị.” Trầm Oan lên tiếng trước. Hắn ngồi xuống sô pha, phong thái vẫn điềm đạm như xưa. Thật ra, nếp sống của họ cũng chẳng có mấy sự xáo trộn.

 

“Ừ, chuyện gì vậy?” Lý Phái Bạch vừa hỏi vừa pha hai tách cà phê trong bếp mang ra mời khách.

 

Trầm Oan bưng tách cà phê lên, đưa ngang mũi hít hà hương thơm nồng nàn, rồi buông tiếng thở dài cảm thán: “Sau này e là sẽ không bao giờ được ngửi thấy mùi hương này nữa.”

 

“Tôi cũng không hảo món này lắm, cậu thích thì tôi cho hết đấy.” Lý Phái Bạch lấy từ trong không gian ra hơn chục gói cà phê. Cô vốn dĩ không chuộng đồ uống này, lúc thu gom vật tư tiện tay vơ đại vào không gian thôi, mấy năm nay chẳng hề đụng tới.

 

Cũng may thời gian trong không gian bị ngưng đọng, nên cà phê không bị hết hạn sử dụng.

 

“Không cần đâu, chắc cũng chẳng có dịp mà dùng tới. Tôi chuẩn bị rời khỏi đây,” Trầm Oan ngừng lại một nhịp, rồi nói tiếp: “Nếu chị chưa có ý định đi ngay, thì có thể nể mặt tôi mà để mắt chăm sóc Lục Miên một chút được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hả? Cậu định đi sao?” Lý Phái Bạch thoáng ngạc nhiên. Không ngờ một kẻ như hắn lại có thể buông bỏ sự bảo bọc dành cho Lục Miên.

 

“Lục Miên đã trưởng thành rồi, con bé có thể tự đưa ra những quyết định của riêng mình. Tôi đến nhờ chị giúp đỡ cũng chỉ vì sự lo lắng của một người anh trai thôi.”

 

Trầm Oan có vẻ đã suy nghĩ rất thấu đáo. Mặc dù hắn biết những kẻ đủ sức uy h.i.ế.p Lục Miên trong căn cứ này đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa còn có Tôn Miểu ở lại kề vai sát cánh, nhưng dẫu sao thì cả hai vẫn chỉ là những đứa trẻ, đôi lúc suy nghĩ và hành động vẫn chưa đủ độ chín chắn.

 

“Được, tôi hứa.” Lý Phái Bạch gật đầu đồng ý. Mà thực ra Lục Miên cũng chẳng gặp nguy hiểm gì đâu, bản thân con bé đã rất mạnh rồi, bên cạnh lại còn có Tôn Miểu hộ tống nữa chứ.

 

“Tôi vẫn mong chị có thể rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Dù sao thì... chúng ta mới là những kẻ chung một con đường.” Trước khi đi, Trầm Oan không quên để lại một lời khuyên chân thành. Ở lại đây cũng chẳng có tương lai gì sáng sủa, sớm rời đi vẫn là lựa chọn khôn ngoan hơn.

 

Khi mà mọi người đều đinh ninh rằng dị năng bậc năm đã là cực hạn của sức mạnh, thì bọn họ đã rẽ sang một lối đi hoàn toàn mới mẻ.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Mục đích thực sự của mạt thế chính là thanh lọc toàn bộ sinh linh, thiết lập lại một trật tự mới.

 

Sau khi hai người họ rời đi, Lý Phái Bạch ngồi bó gối trên sô pha, lẩm bẩm một mình: “5 năm trôi qua mà cảm giác đằng đẵng như mười năm ở kiếp trước vậy.”

 

Vừa nói, cô vừa lôi từ không gian ra một đĩa cà tím xào, một đĩa bò hầm cà chua, cùng một phần cơm nóng hổi. Toàn là những món cô tự tay nấu. Số cơm hộp đặt ngoài lúc trước đã bị cô càn quét sạch sẽ từ lâu rồi.

 

Cũng may vật tư cô tích trữ cực kỳ dồi dào, nên việc tự chuẩn bị vài bữa cơm đơn giản hoàn toàn nằm trong tầm tay.

 

Với lại, nấu mấy món xào bình dân thế này thì cũng chẳng đòi hỏi kỹ thuật cao siêu gì.

 

Hôm sau, Lý Phái Bạch mang theo hai chú ch.ó ra khỏi căn cứ để săn tang thi kiếm tinh hạch. Hiện tại, ngay cả đám tang thi cấp thấp nhất cũng đã mạnh lên đáng kể so với trước kia. Rất nhiều đội dị năng giả đều phải túc trực bên ngoài để bảo vệ an toàn cho căn cứ.

 

Sự xuất hiện của Lý Phái Bạch khiến mọi người được phen lác mắt. Rất hiếm khi thấy cô đi đàng hoàng qua cổng chính như thế này.