Về phần thiếu niên "ma trơi", qua hai lần tiếp xúc, cô nhận ra cậu ta không phải dạng vừa.
Cú đá cậu ta giáng vào ông lão cướp đồ không hề lưu tình.
Hãy nhớ rằng, pháp luật hiện tại chưa trở thành một mảnh giấy lộn!
Nếu cô biết rằng sau khi ra ngoài, Roy định tống cổ tất cả bọn họ xuống núi làm mồi cho sói, chắc chắn cô sẽ xử lý cậu ta trước.
[A-08 (Hứa Diệp): Được, lần đầu hợp tác chúng ta nên lên kế hoạch cẩn thận để tránh rắc rối khi hành động một mình sau này.]
Hứa Diệp nói trúng tim đen mọi người. Kéo mọi người vào hội lần đầu tiên, không ai chắc chắn về sự hợp tác trong tương lai.
Rốt cuộc, không ai trong số họ muốn bị trói buộc đặc biệt với bất kỳ ai.
[A-03 (Roy): Không vấn đề gì.]
Roy cũng đồng ý. Giờ cậu có thể lấy vật phẩm từ hư không, cậu muốn học hỏi trước để có kinh nghiệm khi hành động một mình.
Hơn nữa, cậu không có thói quen dự trữ lương thực. Giờ thức ăn không còn nhiều, nếu tình hình này tiếp diễn, cậu chắc chắn sẽ c.h.ế.t đói.
[A-11 (Trương Thiên Huyền): Bần đạo cũng không có vấn đề gì. Sau vụ này, bần đạo sẽ tiến hành Trúc Cơ.]
Lý Phái Bạch: ...... Quả nhiên đầu óc đều có vấn đề.
[A-04 (Lý Phái Bạch): Lên kế hoạch hành động đêm nay nhé?]
[A-07 (Thẩm Uyên): Bây giờ đến các nhà máy ở vùng ngoại ô có thể sẽ đụng độ với người của chính phủ. Thay vào đó, chúng ta hãy đến các tòa nhà văn phòng của những người phát trực tiếp bán hàng và nhà kho.]
[A-03 (Roy): Tôi biết chuyện này. Có rất nhiều công ty thương mại điện t.ử ở Vành đai 4. Chúng ta đến đó nhé?]
Họ bí mật lên kế hoạch cho đến rạng sáng mới đi ngủ. Nằm trên giường, Lý Phái Bạch không khỏi thở dài. Những ông trùm sau mạt thế thật dễ dẫn dắt. Chỉ cần gợi ý một chút là họ đã biết phải làm gì tiếp theo. Nhớ đến việc phải đi gom vật tư vào ban đêm, cô hạ nhiệt độ điều hòa xuống mức thấp nhất, kéo rèm cản sáng lại và đi ngủ.
Cô chỉ mới chợp mắt được hai tiếng thì đội bảo vệ của ban quản lý tòa nhà đã đến gõ cửa từng nhà.
Tuy nhiên, không có tiếng động nào từ các ngôi nhà, cứ như thể mọi người đã c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi đội bảo vệ đến nhà của Lý Phái Bạch và Roy, họ bị chặn lại bởi bức tường cây cao 5 mét. Khi đến đỉnh núi của Trương Thiên Huyền, họ thậm chí còn không thấy bức tường mà đã bị lạc. Họ không những không tìm thấy cửa mà còn không thể thoát ra.
Hai nhân viên bảo vệ cũng cảm thấy kỳ lạ, "Anh Vương, chúng ta bị ma dắt rồi!"
Người được gọi là anh Vương giơ tay lên. Chiếc đồng hồ đa chức năng trên cổ tay anh hiển thị chiếc la bàn đang quay mòng mòng như kẻ say rượu.
"Khó nói lắm, Thuận Tử, dùng bộ đàm liên lạc với người bên ngoài xem họ có thể dùng drone để chỉ đường cho chúng ta không."
Thuận T.ử dùng bộ đàm liên lạc với trụ sở và giải thích tình hình. Võ Phong lập tức phái người triển khai drone. Nửa giờ sau, anh cau mày, cảm thấy vấn đề không nằm ở bản thân những người bảo vệ, anh nói vào bộ đàm: "Alo, alo, nghe rõ không?"
Thuận T.ử nghe thấy giọng nói bèn hỏi: "Sếp, anh đã triển khai drone chưa?"
"Đã triển khai. Tại sao các cậu lại đi thành vòng tròn tại chỗ? Qua màn hình drone, tôi thấy hai cậu đã đi vòng tròn tại chỗ suốt mười lăm phút rồi."
Bên này vẫn chưa kết thúc thì đã có phản hồi từ bên kia.
"Đội trưởng, ở bên A-03, chúng tôi gọi cửa nhưng không ai mở."
Nghe đến A-03, Võ Phong trả lời: "Đó là một gã otaku có lịch sinh hoạt đảo lộn ngày đêm. Chắc tám phần mười là đang ngủ. Nếu không đ.á.n.h thức được thì quay về đi, tối chúng ta sẽ quay lại."
"Cái gì?" Một giọng phụ nữ trung niên the thé vang lên. Chống tay lên hông, bà ta giận dữ quát mắng: "Bọn họ đ.á.n.h gãy chân mẹ tôi, thế mà giờ lại không thèm ló mặt ra? Bọn họ định quỵt nợ à."
Vẻ mặt Võ Phong lộ rõ sự bực tức. Anh đã nghe nói về sự việc ngày hôm qua, tất cả là do những người này chạy sang khu đó làm loạn mà ra.
Lúc đầu anh cảm thấy bên kia ra tay quá tàn nhẫn, nhưng khi cấp dưới báo cáo rằng những người đó đều là bệnh nhân tâm thần, và từng điều trị tại Bệnh viện tâm thần Quỷ Sơn, thì tình hình trở nên khó giải quyết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Được rồi, họ chưa bao giờ bước ra khỏi khu A. Nếu không phải các người chạy tới, sao có thể bị đ.á.n.h. Hơn nữa, những người đó đều mắc bệnh tâm thần, và chính người nhà các người đã ra tay trước kích động họ. Nếu các người cứ làm loạn vô cớ, thì hãy rời đi ngay."
Võ Phong nghe những người này nói mà nhức cả đầu. Trời chưa sáng đã chạy tới làm loạn. Nếu không phải muốn chiếm tiện nghi thì sao đến mức xảy ra chuyện này.
Làm bảo vệ bao nhiêu năm, anh chán ghét nhất là gặp phải loại chuyện này.
"Anh ăn nói kiểu gì vậy? Chúng tôi đóng phí quản lý, các anh không bảo vệ an toàn thì thôi, lại còn nói đỡ cho đám người có tiền đó. Các anh là tay sai của bọn nhà giàu, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t anh..."