Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 7



 

Con d.a.o găm trong tay Lý Phái Bạch biến mất. Cô tát liên tiếp hai cú trời giáng vào đầu thằng khốn kiếp đó. Lý Diệu Tổ trừng mắt to hết cỡ, ngay sau đó là một tiếng "Rắc" vang lên.

 

......

 

Trong buồng vệ sinh chật hẹp chỉ còn lại một mình Lý Phái Bạch.

 

Cô nhớ lại sự tuyệt vọng tột cùng kiếp trước, khi thằng em trai mà cô ôm ấp che chở bằng đôi cánh của mình lại cấu kết với kẻ thù đưa cô lên bàn thí nghiệm.

 

Lúc đó Lý Diệu Tổ đã nói gì? Nó bảo có một người chị như cô là nỗi nhục nhã. Chỉ cần giao cô cho phòng thí nghiệm, hắn sẽ đổi được vật tư dùng trong nửa năm, cô c.h.ế.t như vậy cũng coi là có ý nghĩa.

 

Chà, nực cười thật.

 

Không có cô che chở, một kẻ bình thường như hắn, đừng nói nửa năm, đến ba ngày vật tư cũng chẳng giữ nổi.

 

Còn t.h.i t.h.ể của cái con ký sinh trùng hút m.á.u này, cứ để mạt thế đến rồi hẵng xử lý.

 

Cô đâu có ý định cho bọn chúng c.h.ế.t dễ dàng mà không được nếm trải cảm giác tuyệt vọng của mạt thế.

 

Gặp kẻ thù mà không trả thù ngay, để lại làm rắc rối cho mình chắc!

 

Lý Phái Bạch dùng điện thoại của Lý Diệu Tổ nhắn cho bà mẹ c.ờ b.ạ.c một tin, bảo sẽ đi sửa sang lại căn nhà chị gái để lại. Viện cớ này có thể kéo dài thời gian hai ba tháng, đỡ bị báo cảnh sát mất tích.

 

Xong xuôi mọi việc, Lý Phái Bạch trang điểm khuôn mặt mình cho giống với Lý Diệu Tổ, tìm một khách sạn dùng chứng minh thư của hắn thuê phòng nghỉ lại.

 

Sáng sớm hôm sau, cô liên hệ với một môi giới nhà đất, lấy mức giá thấp hơn thị trường hai mươi phần trăm để bán đứt căn nhà.

 

Hoàn tất thủ tục, tài khoản của Lý Diệu Tổ có thêm 410 vạn.

 

Cộng với 230 vạn có sẵn, tổng cộng giờ là 640 vạn, thêm mười vạn trong thẻ của cô nữa...

 

Mua căn biệt thự độc lập trên đỉnh Bệnh viện Tâm thần Quỷ Sơn không biết có đủ không.

 

Chậc, khó nhằn đây!

 

Cô không muốn mua những căn nhà nhỏ bên dưới, khoảng cách đến bệnh viện tâm thần quá gần, nửa đêm lại nghe tiếng la hét ma chê quỷ hờn thì mất ngủ.

 

Đến lúc đó, khi căn cứ Quỷ Sơn được thành lập, người đông mắt tạp, sẽ có không ít phiền phức.

 

Lý Phái Bạch vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc đã đến văn phòng bán nhà.

 

Phòng giao dịch vô cùng vắng vẻ, chỉ có một nhân viên sale và một người phụ nữ đang nói chuyện. Vừa bước vào, cô đã chăm chú quan sát sa bàn toàn bộ khu vực núi.

 

Bệnh viện Tâm thần Quỷ Sơn được xây theo kiểu lõm vào lưng chừng núi, hơn nữa chỉ có độc một con đường đi lên, nên khi khu biệt thự này được quy hoạch cũng không bị phát hiện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến khi sự việc vỡ lở, làm gì còn ai dám mua nhà ở đây nữa.

 

Nghĩ vậy, có khi cô ép giá được.

 

Nhìn mô hình, căn cô ưng ý nhất là biệt thự nằm tít trên đỉnh núi. Xây trên núi nên có thể xách vali vào ở ngay.

 

Lý Phái Bạch đang mải nghĩ thì nhân viên sale ban nãy bước tới, mỉm cười chuyên nghiệp: "Chào anh, xin hỏi anh đang tìm kiểu nhà như thế nào ạ? Để tôi giới thiệu cho anh nhé."

 

Người phụ nữ cắt tóc đuôi sói buộc nửa ban nãy đang tựa vào quầy lễ tân châm một điếu t.h.u.ố.c. Trên tay cô ta đeo một chuỗi ngọc bích, mặc kệ chiếc điện thoại đang rung bần bật trên bàn.

 

"Căn này giá bao nhiêu?" Lý Phái Bạch chỉ vào một căn biệt thự trên đỉnh núi nhỏ độc lập.

 

Người phụ nữ đang hút t.h.u.ố.c bỗng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang nghiêm túc chọn nhà kia, khẽ cau mày. Cô ta dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, bước tới cạnh Lý Phái Bạch.

 

Cảm nhận có người tới gần, Lý Phái Bạch cảnh giác lùi lại một bước để giữ khoảng cách.

 

"Cậu là..."

 

Đột nhiên nhớ tới những tin tức ầm ĩ trên mạng dạo gần đây, người phụ nữ đổi giọng: "Lý... Tiểu Bạch?"

 

Lý Phái Bạch nhìn chằm chằm người trước mắt, não bộ điên cuồng tìm kiếm xem đây là ai.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Dần dần, những ký ức tưởng chừng đã c.h.ế.t ùa về.

 

Thời cấp ba, một nam sinh mở miệng châm chọc cô, lập tức bị cô đại tiểu thư xã hội đen ngồi cùng bàn phi nguyên cái hộp b.út vào đầu làm rách một đường.

 

Bọn họ hình như... từng là bạn cùng bàn.

 

"Lý Diệu Trăn!"

 

Cô nhân viên sale thấy vậy, nhìn vị khách nam định mua nhà, rồi lại nhìn đại tiểu thư nhà mình: "Đại tiểu thư!"

 

"Bạn học cấp ba của tôi, cô đi làm việc của mình đi."

 

Lý Diệu Trăn phẩy tay, ra hiệu cho nhân viên lui ra. Cô ta khoanh tay đ.á.n.h giá Lý Phái Bạch một lát, liếc nhìn căn nhà cô đang chọn rồi bật cười, hất cằm: "Cậu thay đổi nhiều thật đấy. Vào phòng khách đi, tôi giới thiệu nhà ở đây cho."

 

Lý Phái Bạch nheo mắt không nói gì, đi theo Lý Diệu Trăn vào phòng tiếp khách. Cô nhân viên lúc nãy bưng trà lên cho hai người rồi ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.

 

"Cậu bị sao vậy?"

 

Lý Diệu Trăn ngồi xuống sofa, theo thói quen định rút t.h.u.ố.c lá ra hút, nhưng nhìn thấy Lý Phái Bạch lại ném bao t.h.u.ố.c lên bàn. Cô ta tựa lưng lười biếng, bắt đầu mân mê chuỗi hạt trên tay.