Ác Nữ quật Khởi Phát Điên Tại Mạt Thế

Chương 9



 

"Sau khi giảm giá là bao nhiêu? Viết một bản thỏa thuận đi, khoan làm thủ tục vội."

 

"Không cần phiền phức thế đâu, cậu mua tôi sẽ lo liệu mọi thủ tục cho, đảm bảo không ai tìm ra được, kể cả người của chính phủ." Lý Diệu Trăn ngập ngừng một lát, đoán Lý Phái Bạch đang thiếu tiền, liền đưa ra một mức giá khiến người ta rớt hàm: "Cậu cứ đưa tượng trưng cho tôi 130 vạn đi!"

 

"Cái gì?" Lý Phái Bạch tưởng mình nghe nhầm.

 

130 vạn?

 

Chừng đó e là tiền sửa nhà còn không đủ.

 

Lý Diệu Trăn liếc nhìn điện thoại, cất lại vào túi, nhún vai: "Cậu cứ đưa tượng trưng 130 vạn là được, nhưng bù lại, cậu phải giúp tôi một việc."

 

"Mục đích!" Lý Phái Bạch mặt lạnh tanh, trong lòng nảy sinh vài phần cảnh giác.

 

"Bố mẹ tôi giục cưới," Lý Diệu Trăn đ.á.n.h giá Lý Phái Bạch từ trên xuống dưới, "Cậu giả làm bạn trai tôi, về ăn với bố mẹ tôi một bữa cơm."

 

Lý Phái Bạch: ......

 

Cân nhắc thiệt hơn, Lý Phái Bạch hít sâu một hơi, nghĩ đến số dư trong tài khoản, c.ắ.n răng đồng ý: "Chỉ một lần thôi đấy."

 

"Ừ ừ ừ, không thành vấn đề." Lý Diệu Trăn cười tít mắt. "Vậy tôi làm thủ tục cho cậu ngay đây."

 

Đại tiểu thư làm việc cực kỳ dứt khoát. Cô ta lập tức gọi người sang tên căn biệt thự này cho Lý Phái Bạch.

 

Vài ngày nữa sổ đỏ sẽ được giao tận tay, từ đầu chí cuối Lý Phái Bạch không cần phải lộ diện.

 

Còn Lý Phái Bạch thì bị lôi đi làm "công cụ hình người" ra mắt "bố mẹ vợ".

 

Nghĩ đến việc tiết kiệm được cả chục triệu tệ, lại không bị lộ danh tính, vụ này xứng đáng.

 

Chỉ là trên đường đi, cô phát hiện chốt cảnh sát giao thông nhiều hơn hẳn bình thường.

 

Lý Phái Bạch cau mày, đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhảy xe tẩu thoát.

 

Khi xe bị chặn lại, Lý Diệu Trăn ném thẳng bằng lái của mình vào người viên cảnh sát, giục: "Nhanh lên, tôi phải đưa bạn trai về ra mắt bố mẹ."

 

Cảnh sát liếc qua bằng lái, rồi nhìn sang ghế phụ. Đúng là một tên mặt hoa da phấn tầm hai mấy tuổi, bất giác chép miệng: "Thằng nhóc này đúng là không muốn đi làm ngày nào mà."

 

"Phiền anh tháo mũ xuống, chúng tôi đang truy lùng bệnh nhân nguy hiểm trốn khỏi trại tâm thần. Vì an toàn của quần chúng, mong anh hợp tác."

 

Lý Phái Bạch chậm rãi đưa tay lên tháo mũ, rút căn cước công dân đưa cho cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Động tác của cô rất chậm chạp, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để hạ gục người trước mặt rồi bỏ trốn.

 

Cảnh sát nhận lấy căn cước, còn chưa kịp nhìn kỹ thì bỗng nghe thấy tiếng còi báo động khẩn cấp. Anh ta chỉ vội vàng liếc qua rồi trả lại giấy tờ cho tên "mặt hoa da phấn".

 

Lý Phái Bạch thở phào nhẹ nhõm. Chắc là Thẩm Uyên đang thu hút sự chú ý để dàn xếp cho em gái hắn.

 

Cất giấy tờ đi, cô thản nhiên rút điện thoại ra, bắt đầu chọn mua đồ dự trữ.

 

Hiện tại cô chưa có nhà kho, nên chỉ thêm đồ vào giỏ hàng trước. Đợi ngày mai thuê được kho rồi sẽ điền địa chỉ giao hàng sau.

 

Cô thử tập trung ý thức vào không gian, phát hiện cái xác trong đó đã hóa thành xương trắng. Không khỏi kinh ngạc, cô bắt đầu thăm dò và nhận ra đó là do tốc độ dòng thời gian bên trong.

 

Chẳng lẽ mũi tiêm ở phòng thí nghiệm đã kích phát dị năng thời gian của cô?

 

Lý Phái Bạch nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại "thó" được, điều khiển thời gian trong không gian. Cô nhìn thời gian trên màn hình nhảy nhanh thoăn thoắt, rồi đột ngột bấm dừng, không gian lập tức tĩnh lặng trở lại.

 

Sở hữu năng lực này, cô rút ý thức khỏi không gian. Trên điện thoại, cô nhanh tay thêm mười chiếc nồi cơm điện công nghiệp 45 lít cùng một lượng lớn các loại gia vị nấu đồ kho vào giỏ hàng.

 

Cô định sẽ nấu sẵn cơm và đồ kho trước khi mạt thế đến, không có ý định nổi lửa nấu nướng sau khi tận thế.

 

Chăn điện sưởi, bàn sưởi Kotatsu, bếp lửa cắm trại, bếp ga mini, mỗi loại dự tính mua mười cái.

 

Củi đốt lò sưởi, than không khói bén nhanh, bình ga cho bếp mini thì mua theo tải trọng.

 

Nến, diêm, đèn năng lượng mặt trời, đủ loại pin, xẻng gấp, đài radio sinh tồn, chăn dập lửa, chăn giữ nhiệt, dây thừng thoát hiểm, lều bạt, túi ngủ, các loại rìu, d.a.o phẫu thuật, cồn...

 

Quần áo, giày dép, đồ lót, mũ, khẩu trang, mua gom từng ít một. Thuốc tây, các loại t.h.u.ố.c đông y cũng được ném hàng loạt vào giỏ hàng.

 

Thuốc men thì đến lúc đó đi "mua sắm 0 đồng" ở kho d.ư.ợ.c phẩm vẫn hơn. Mua tốn tiền lắm, cô không kham nổi.

 

Tối nay phải lên một danh sách chi tiết. Cái nào cần bỏ tiền mua, cái nào có thể đi "mua sắm 0 đồng", tất cả phải có kế hoạch rõ ràng.

 

"Cậu có quen đội thi công nào không? Tôi muốn gia cố lại nhà một chút. Dù sao cái núi to đùng thế mà chỉ có lèo tèo vài hộ, cậu còn bảo có tiếng quỷ kêu cơ mà? Tôi sợ!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lý Phái Bạch cố gắng diễn sao cho chân thật nhất.

 

"Có, tôi giới thiệu cho cậu." Rất nhanh, chiếc xe đã rẽ vào khu biệt thự nhà Lý Diệu Trăn. Khu biệt thự xa hoa nằm gọn trong nội thành, chính là nơi sẽ bị ngập lụt đầu tiên trong đợt mưa lớn đầu mạt thế.