Thấy những chiếc chăn bông và bộ drap giường, cô cũng không ngần ngại thu dọn sạch sẽ.
Ghé qua khu vực nội thất, cô "mượn tạm" vài chiếc ghế sofa êm ái, bàn ăn nhỏ, ghế tựa và đệm, tất cả đều được đưa vào không gian để dùng cho ngôi nhà gỗ nhỏ của mình.
Vào siêu thị, cô gom tất cả các loại xoong nồi, bát đĩa vào không gian. Đặc biệt, khi nhìn thấy một loại bồn cầu di động cực kỳ tiện dụng, cô đã không do dự thu gom toàn bộ hàng trong kho.
Nồi hấp điện, lò nướng điện, máy xay sinh tố, máy pha cà phê, máy sưởi... cô không bỏ sót thứ gì.
Đồng hồ báo thức, loa phát thanh... những thứ này sẽ là bảo bối cứu mạng khi thây ma xuất hiện.
Tới các siêu thị lớn, cô quét sạch toàn bộ lương khô, bánh quy, bánh mì và các loại thực phẩm khác.
Khi cô quay về thì bầu trời đã chuyển màu xám xịt. Vừa bước ra khỏi cửa siêu thị, Lý Phái Bạch đã bị một nhóm cướp để mắt tới.
Bốn năm tên đầu đinh xăm trổ, tay lăm lăm gậy bóng chày bao vây cô. Chiếc xe của cô cũng có dấu hiệu bị cạy khóa.
"Ây da, trời nóng thế này mà em gái còn bịt kín mít thế."
Một tên có vẻ ngoài du côn xông tới, giơ tay hất văng chiếc mũ của Lý Phái Bạch. Sự ngạc nhiên xẹt qua trong mắt hắn rồi nhanh ch.óng biến thành tiếng cười ha hả. Hắn quay lại nói với đồng bọn: "Con gái chúng mày ạ, đây là con gái, chúng ta..."
Lý Phái Bạch lạnh lùng chĩa s.ú.n.g vào đầu tên vừa hất mũ của cô, giọng đều đều: "Tự đi hay để tao tiễn chúng mày đi?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đại ca, à không, đại tỷ, chúng em chỉ muốn mượn chút đồ ăn thôi, không có ý gì khác đâu."
Tên bị s.ú.n.g chĩa vào đầu giơ hai tay lên trời, chân run lẩy bẩy. Bọn đàn em cũng đứng c.h.ế.t trân. Chúng chỉ là lũ trộm cắp vặt vãnh, chưa từng thấy s.ú.n.g thật bao giờ.
"Tự đi hay để tao tiễn chúng mày đi?" Lý Phái Bạch lặp lại câu hỏi, hoàn toàn phớt lờ những lời ngụy biện của bọn chúng.
Thấy vậy, bọn chúng sợ hãi bỏ chạy toán loạn. Lý Phái Bạch lạnh lùng bóp cò, nạn nhân đầu tiên gục xuống.
Cô chẳng buồn phi tang t.h.i t.h.ể, chỉ quay sang hai hướng khác và tiếp tục nổ s.ú.n.g. Thêm một tên nữa gục ngã. Cô lên xe, đạp thốc ga đuổi theo hai tên còn lại.
Tiếng s.ú.n.g nổ khiến thần kinh của An Nghị - người đang trên đường tan làm về nhà - căng lên như dây đàn. Anh lập tức phóng xe về phía có tiếng s.ú.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên đường, anh bắt gặp vài tên cướp đang giằng co đồ đạc với một người phụ nữ và một đứa trẻ. Nhìn thấy chiếc xe cảnh sát như thấy vị cứu tinh, người phụ nữ gào lên cầu cứu.
"Cứu mạng, cứu tôi với, buông tay ra, đồ khốn nạn!"
An Nghị liếc nhìn tình hình, phanh gấp xe, thả Từ Triều xuống và ra lệnh: "Cậu ra giúp họ đi."
Nói xong, không đợi Từ Triều đáp lời, chiếc xe đã rồ ga lao v.út đi. Từ Triều nhặt một khúc gỗ bên đường, vừa chạy tới vừa hô to: "Đứng im, cảnh sát đây!"
"Này nhóc con, tao khuyên mày đừng chõ mõm vào chuyện người khác. Cảnh sát á? Mày xem giờ còn luật pháp gì nữa không? Dù sao ở đây cũng chẳng có camera. Anh em, đ.á.n.h nó cho tao, bắt luôn cả thằng nhóc này lại."
Tên cướp để trần thân trên, trông vô cùng hèn hạ. Thấy bọn đàn em có vẻ e dè, hắn bước tới đạp một tên, c.h.ử.i rủa: "Xông lên, nếu không đừng trách anh Bưu này không nể tình."
Bọn đàn em đành c.ắ.n răng vung gậy bóng chày lao vào Từ Triều. Người phụ nữ tóc tai rũ rượi đang ôm c.h.ặ.t đứa bé bảy, tám tuổi thấy thế liền hét lên: "Tiểu Triều, cẩn thận phía sau!"
Nghe tiếng gọi quen thuộc, Từ Triều khựng lại một nhịp, mặc kệ thân phận cảnh sát, anh lao vào đ.á.n.h sống đ.á.n.h c.h.ế.t với đám cướp.
Thấy vậy, bọn cướp bắt đầu sợ hãi. Một tên cẩn thận hỏi: "Đại ca, hay là tụi mình rút lui với đống đồ này trước đi. Nhỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t thằng cảnh sát này, chắc chắn chính quyền sẽ vào cuộc."
"Thằng nhãi, coi như mày may mắn. Anh em, gom đồ rút lẹ!" Tên Bưu ra lệnh. Đám đàn em chộp lấy đồ đạc rồi ùn ùn kéo nhau bỏ chạy.
Thấy bọn cướp đã đi xa, người phụ nữ chỉnh lại quần áo, gạt nước mắt, vội chạy tới đỡ Từ Triều.
"Tiểu Triều, cậu sao rồi? Để cô đưa cậu đến bệnh viện. Tiểu Hoan, mau ra đỡ anh Tiểu Triều đi con."
"Anh Tiểu Triều, người vừa nãy có phải là bố em không? Bố rõ ràng nghe thấy tiếng chúng ta kêu cứu mà không thèm dừng lại."
Trên khuôn mặt An Tiểu Hoan hiện lên vẻ chín chắn trước tuổi.
Từ Triều đứng dậy, định giải thích vài câu bênh vực sư phụ nhưng lại không thể cất lời: "Sư mẫu, Tiểu Hoan, cháu không sao. Chắc sư phụ nghe thấy tiếng s.ú.n.g phía trước nên..."
"Anh Triều, anh không cần bênh vực bố đâu, em hiểu mà." An Tiểu Hoan nắm lấy tay người phụ nữ, vẻ mặt vô cảm: "Mẹ, chúng ta về nhà thôi."
"Tiểu Triều, thật sự cảm ơn cậu. Xe và đồ của nhà cô bị cướp hết rồi, đành phải làm phiền cậu đưa về vậy."