Ai Nói Nữ Phụ Không Có Kết Cục Tốt?
Nói với họ rằng tôi sống rất tốt, không cần bận tâm nữa.
Viết cho Đặng Quân, bảo rằng mười tám năm qua chỉ là một sai lầm.
Là tôi cướp tổ chim khách, có lỗi với Đặng Kỳ.
Từ nay về sau, tôi không định quay về nữa, anh ta cũng không cần nghĩ đến tôi làm gì.
Rồi tôi viết cho những gã đàn ông trong đại viện.
Nói tôi đang sống ổn, tự lực cánh sinh, không muốn quay về Bắc Kinh.
Cũng không còn là con gái nhà họ Đặng, chẳng phải em gái của bọn họ nữa.
Dặn Đặng Quân và mấy người đó đừng gửi thư cho tôi thêm lần nào.
Sau khi đem thư đi gửi, tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Hôm sau, trời còn chưa sáng, tôi đã dậy đi làm ruộng.
Nhưng vừa đến ruộng lúa, tôi đã sững người.
Mảnh ruộng vốn thuộc về tôi…
Giờ đây, Thạch Cửu đang cầm lưỡi hái, lặng lẽ gặt lúa.
Anh ấy cao to, sức lực dồi dào, động tác lại nhanh nhẹn.
Nhanh hơn tôi gặt nhiều lắm.
Bên kia, nữ trí thức nông thôn Hà Lan cắn răng, trừng mắt nhìn sang.
Thấy tôi đến, cô ta hừ lạnh một tiếng.
Rồi mắng nhỏ một câu: "Hồ ly tinh!"
Tôi không để ý, chỉ cầm ấm nước, bước đến bên cạnh Thạch Cửu.
Nhìn hắn, tôi nở nụ cười ngọt ngào, dịu dàng nói:
"Anh Thạch Cửu, mệt rồi phải không? Uống chút nước đi."
Thạch Cửu hơi sững lại, sau đó mới ngẩng đầu nhìn tôi.
Trời vẫn chưa sáng hẳn.
Dưới ánh trăng lờ mờ, đôi mắt hắn càng thêm sâu thẳm.
Đen nhánh, sắc bén… giống như một con sói hoang dã đang nhìn chằm chằm vào con mồi béo bở.
Dường như chỉ cần một khắc nữa thôi… Là có thể nuốt trọn vào bụng.
11
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ sợ đến mức chân run lẩy bẩy.
Nhưng từ sau khi đọc được những dòng mưa đạn kia thì tôi không còn thấy sợ Thạch Cửu như lúc ban đầu nữa rồi.
Anh ấy đúng là cũng "thèm" tôi, nhưng không giống với đám người kia.
Anh ấy chưa bao giờ giở trò bỉ ổi để chiếm đoạt tôi, cũng không ép buộc tôi điều gì.
Anh ấy thích tôi… là thích con người tôi.
Anh ấy muốn cưới tôi về nhà, sống một đời bình yên ổn định.
Chứ không phải coi tôi như món đồ chơi để tùy tiện đùa bỡn.
Bề ngoài anh ấy trông có vẻ đáng sợ.
Nhưng anh ấy sẽ không làm tổn thương tôi.
Anh ấy là một người tốt.
Thấy Thạch Cửu không trả lời, tôi liền đưa bình nước về phía anh ấy thêm chút nữa.
Nhẹ giọng gọi: "Anh Thạch Cửu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Lúc này, anh ấy mới hoàn hồn lại, có chút lúng túng mà dời ánh mắt đi.
Đôi tai vốn sậm màu, thoáng chốc đã nhuộm thêm mấy phần đỏ ửng.
Anh ấy vội vàng nhận lấy bình nước từ tay tôi, ngửa đầu uống ừng ực.
Nhưng uống quá nhanh, anh ấy bị sặc.
Anh ấy ho sặc sụa, nước văng tung tóe, ướt hết cả người.
Dòng nước theo cổ và khuôn mặt chảy xuống dưới.
Tôi cuống cuồng lấy khăn tay trong túi ra lau cho người ta.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ bắp trên lồng n.g.ự.c hắn cũng căng cứng lại.
Bàn tay to lớn, nóng hổi của anh ấy nắm lấy tôi.
Giọng khàn khàn: "Không cần đâu, để tôi tự làm."
Tôi tiến lại gần hơn một chút, nhận lại bình nước trong tay hắn.
Ngước đầu lên, nở nụ cười rạng rỡ với hắn, chớp chớp mắt nói thật lòng:
"Anh Thạch Cửu, anh tốt với em quá, cảm ơn anh nhé."
Cảm ơn anh đã chăm sóc em, còn làm việc thay em.
Cảm ơn anh…
Về sau, dù nghe nói em đã bệnh tật đến mức không ai cần nữa, anh vẫn không ghét bỏ mà chăm sóc em đến lúc lìa đời.
Gương mặt ngăm ngăm của Thạch Cửu.
Trong nháy mắt đã đỏ bừng.
Không hiểu sao, biểu cảm của anh ấy có chút kỳ lạ.
Thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, quay đầu đi chỗ khác, cứng nhắc ném lại một câu:
"Tôi có việc đi trước, tay cô chưa lành thì đừng làm gì cả, đợi tôi quay lại, tôi làm giúp cô."
Rồi anh ấy bước đi như chạy trốn.
Tôi khó hiểu nhìn theo bóng lưng anh ấy.
Lúc này, mưa đạn lại bật ra.
Nhưng lần này không phải chữ, mà là một loạt.
Cuối cùng, một dòng mưa đạn đầy tức tối hiện lên:
[Mẹ nóa, lại bị kiểm duyệt mất rồi!]
[Trời ơi sao tới khúc cao trào lại bị bắt kiểm duyệt chứ!]
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
[Mã cha nó, gần đến khúc nên xem thì lại bị chặn mất rồi!!!]
[Trả cảnh đó lại cho tôi nhanh lên!!!]
Tôi chớp chớp mắt, càng thêm mơ hồ.
12
Sau khi Thạch Cửu rời đi, tôi tiếp tục làm việc một mình.
Kết quả chưa đầy một tiếng sau, anh ấy đã quay lại.
Mái tóc anh ấy vẫn còn ướt, trông như vừa mới tắm xong.
Vừa thấy tôi đang gặt lúa, anh lập tức nhíu mày, cầm lấy liềm trong tay tôi.
Rồi mặt nặng mày nhẹ, chẳng nói chẳng rằng mà cúi đầu làm việc.
Trông thì có vẻ dữ dằn, nhưng thực ra chỉ là hổ giấy.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com