Ấm Lạnh Tự Biết

Chương 14



 

Mắt Triệu Hằng Dập sáng lên: “Ý nàng là, nàng đồng ý làm Thái t.ử phi của Cô rồi?”

 

Ta vội dùng bàn tay đang giơ lên che miệng hắn:

 

“Ta còn đang mặc nam trang, xung quanh lại có nhiều người nhìn như vậy, ngài còn muốn ta lại ăn chén trà của bệ hạ sao?”

 

Hắn khẽ lắc đầu, lúc này ta mới định thu tay về.

 

Hắn lại vỗ tay với ta, sau đó một tay nắm lấy tay ta, dắt ta đi về phía xe ngựa.

 

Ta thử giằng ra, không giằng được, đành tăng nhanh bước chân, tránh bị hắn kéo đi.

 

Trở lại trong xe ngựa, cuối cùng hắn cũng buông tay:

 

“Bây giờ không có ai nhìn nữa, nàng có thể trả lời ta chưa?”

 

Giọng hắn khàn khàn, ta kinh ngạc nói:

 

“Ngài… không phải thật sự đoạn tụ đấy chứ? Ban đầu vừa gặp đã nhìn trúng ca ca ta, bây giờ ta mặc nam trang, ngài lại phản ứng lớn như vậy…”

 

Triệu Hằng Dập rõ ràng sững ra, hồi lâu mới phản ứng lại:

 

“Nếu ta nói, mười năm trước lần đầu ta gặp ca ca nàng, huynh ấy mặc nữ trang thì sao? Nàng còn để bụng nữa không?”

 

Lần này đến lượt ta ngây ra tại chỗ, cố sức đè nén chấn động trong lòng, chậm rãi mở miệng:

 

“Vậy nên… đêm yến Trừ tịch, ta đổi lại nữ trang, ngài mới cứ nhìn chằm chằm ta, đến bước chân cũng quên nhấc?”

 

“Nàng tưởng thế nào? Người ta thích là nàng, Mộ Tri Noãn, dù nàng mặc nam trang hay nữ trang.”

 

Hắn còn chưa dứt lời đã nghiêng người áp sát, hơi thở nóng rực phả lên mặt ta:

 

“Mộ Tri Noãn, nàng định khi nào trả lại nụ hôn còn nợ ta đây?”

 

Trong nháy mắt, ta lại nhớ tới đêm say rượu ấy, hắn cũng áp sát ta như vậy, nên ta mới không nhịn được mà ra tay.

 

Ta lập tức bực bội nói: “Ta đã uống say rồi, ngài còn ghé sát lại. Ngài không đẩy ta ra thì thôi, còn đáp lại ta. Bây giờ ngược lại còn ăn vạ ta…”

 

Triệu Hằng Dập trầm giọng cười một lúc, lại cong môi cười khẽ:

 

“Vậy tính là ta nợ nàng, bây giờ ta trả lại cho nàng, được không?”

 

Ta ngước mắt nhìn đôi mắt sâu thẳm của hắn, nhìn yết hầu hắn khẽ chuyển động, tim lập tức đập như trống trận.

 

33

 

Hắn chống tay lên vách xe, cúi người xuống, lòng ta hoảng hốt, liền chui ra khỏi dưới cánh tay hắn.

 

Nhân lúc hắn xoay người, ta trở tay ấn hắn lên vách xe.

 

Ta vừa định nói với hắn không được tùy tiện động tay động chân, nhưng mới mở miệng, đã nghe ngoài xe truyền tới giọng một nữ t.ử:

 

“Đồ đặt trong xe ngựa là được đúng không?”

 

Tim ta lập tức vọt lên tận cổ họng.

 

Còn chưa kịp thu tay, cửa sau xe ngựa đã bị mở ra.

 

Ánh nắng buổi chiều xiên vào, ta khẽ nheo mắt, bên tai liền truyền đến giọng nghi hoặc của nữ t.ử:

 

“Ngươi là Thế t.ử? Vậy vị vừa đi cùng ta suốt đoạn đường kia là ai?”

 

“Không, không đúng, ngươi không có yết hầu, ngươi là Quận chúa…”

 

Ta mở mắt nhìn, Tần Minh Châu một thân áo đỏ đang trợn to mắt nhìn ta.

 

Nàng lại nhìn về phía Triệu Hằng Dập:

 

“Biểu ca? Nhiều năm qua huynh không gần nữ sắc, hóa ra là thích bị như thế này sao?”

 

Huynh trưởng cũng ghé tới nhìn một cái: “Chậc, đúng là một đôi bích nhân. Có điều… ta thích.”

 

Nói xong, huynh trưởng liền tha thiết nhìn Tần Minh Châu: “Ta cũng muốn như vậy, ta tuyệt đối không phản kháng!”

 

Tần Minh Châu đặt mấy hộp gấm, túi vải lớn nhỏ trong tay xuống, trừng huynh trưởng một cái rồi xoay người bỏ đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc này ta mới thu tay lại, cong môi cười nói: “Ca, huynh còn không biết xấu hổ nói muội, huynh mới là người vội vàng dâng mình tới cửa đấy chứ?”

 

“Minh Châu, nàng chờ ta!”

 

Huynh trưởng chẳng buồn để ý tới ta, thẳng bước nhanh về phía xe ngựa phủ Tần Quốc công.

 

Ta đưa tay xoa trán, không nỡ nhìn, thật sự không nỡ nhìn.

 

“Ta cảm thấy, ta cũng nên học theo Tri Hàn.”

 

Nghe thấy giọng khàn khàn của Triệu Hằng Dập, ta lập tức bừng tỉnh, phát hiện mình vẫn chưa thoát khỏi hang hùm…

 

Quả nhiên, hắn một tay đóng cửa xe lại, một tay đặt sau gáy ta:

 

“Món nợ thiếu từ năm ngoái, năm nay thế nào cũng nên trả rồi chứ, Tri Noãn, nàng thấy sao?”

 

Ta ngẩng mắt nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, cảm thấy lời hắn nói rất có đạo lý.

 

Ta đường đường là nữ nhi của đệ nhất phú thương, sao có thể thiếu nợ được?

 

“Được, trả thì trả.” Nói xong, ta nhắm mắt lại, mặc cho hắn vụng về hôn xuống.

 

Một nụ hôn sâu mới đi được nửa đường, cửa xe lại bị mở ra:

 

“A muội, Tần Minh Châu không thèm để ý tới ca nữa rồi, phải làm sao đây?”

 

“À… quấy rầy rồi, hai người tiếp tục.”

 

Cửa xe lại bị đóng lại.

 

Đầu óc đang mơ màng của ta lập tức tỉnh táo hẳn.

 

Triệu Hằng Dập vậy mà thật sự còn muốn tiếp tục, ta vội đẩy hắn ra:

 

“Ngài biết đủ đi, ca ca ta còn đang đứng ngoài kia hứng gió lạnh đấy.”

 

Hắn đành thôi, nhưng lại giơ ngón cái khẽ lau khóe môi cho ta, lúc này mới đứng dậy mở cửa xe.

 

34

 

Triệu Hằng Dập đội ánh mắt u oán của ca ca ta, vẫn kiên trì đưa ta về phủ.

 

Hắn còn sai người đem toàn bộ những thứ trước đó mua được đặt ngay ngắn lên bàn trong chính sảnh, rồi mới lưu luyến không nỡ mà lên xe ngựa Đông cung.

 

Ta ngồi xuống ghế trên trong chính sảnh, bưng chén trà A Tài vừa thêm lên uống.

 

Dọc đường về vừa rồi, miệng khô lưỡi khát, nhưng nước trà hơi nóng, dẫu có khát cũng không thể uống ngay.

 

Đành nhấp nhẹ một ngụm rồi lại đặt xuống.

 

A Bảo vừa hay dẫn A Hồng vào chính sảnh.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Nô tỳ A Hồng, bái kiến công t.ử.”

 

Ta khẽ ho một tiếng: “Đứng lên đi, sau này giống A Bảo, gọi chủ t.ử, đừng gọi công t.ử.”

 

Nàng tuy không hiểu, nhưng vẫn gật đầu vâng lời.

 

“A Hồng, sau này ngươi có dự tính gì?”

 

A Hồng phủ phục xuống đất: “Nô tỳ chỉ nguyện cả đời làm trâu làm ngựa cho công t.ử, không, cho chủ t.ử, dù c.h.ế.t cũng không chối từ.”

 

Ta rũ mắt.

 

Đây không phải A Hồng mà ta muốn nhìn thấy.

 

Ta dùng giọng nữ bình thường, dịu giọng hỏi:

 

“Đời này của ngươi không có chút ý nghĩ nào khác sao? Cứ nói thật, ta miễn tội cho ngươi.”

 

A Hồng thẳng người dậy, ngước mắt nhìn ta, thần sắc kinh ngạc, sau đó lại rũ mắt, khẽ nói:

 

“Con muốn báo thù cho cha con!”

 

“Nhưng dù con nói ra, lại có ai giúp con chứ?”

 

“Đối phương dù sao cũng là con cháu quyền quý bậc nhất nhì trong kinh…”