Ám Sát Không Thành, Ta Bị Bạo Quân Bắt Làm Hoàng Hậu

Chương 21



 

Vừa đẩy cửa phòng ta đã chạm mặt Tiêu Cẩn Du chắp tay đứng trầm ngâm bên cửa sổ. Ngài nhàn nhã vân vê chiếc nhẫn ban chỉ trên ngón cái, nghe tiếng bước chân ta mới ngước mắt ngoái lại.

 

Đây là lần đầu tiên ta đường hoàng dùng thân phận nữ nhi diện kiến ngài, bất giác thấy bồn chồn là lạ. Nhưng ngài dường như chẳng mảy may thấy lạ, nhếch khóe môi cười nhạt: “Quả thực trông xinh xẻo hơn cái thằng nhãi ranh Cố Bạch nhiều.”

 

Đây là lời khen ngợi ta đấy à? Chắc thế rồi.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Ta khiêm tốn đáp lời: “Cũng xinh hơn đôi chút thôi ạ.”

 

Tiêu Cẩn Du bật cười khanh khách, ngước nhìn ta lần nữa, trong đôi mắt tựa hồ chứa đựng cả dải ngân hà lấp lánh sao sa. Ta hiếm hoi lắm mới thấy ngài rạng rỡ nhường này. Ánh mắt ngài lúc trước lúc nào cũng đen ngòm mờ mịt chẳng nhìn thấu nội tâm.

 

“Cố Bạch chọn tên cho nàng chưa?” Tiêu Cẩn Du cất bước về phía ta.

 

Theo phản xạ tự nhiên ta thụt lùi lại, nhưng ngài nhanh tay lẹ mắt túm c.h.ặ.t lấy tay ta, kéo tuột vào l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ.

 

“Chưa… chưa ạ.” Ta lắp bắp líu ríu.

 

Chẳng rõ từ bao giờ, hễ ngài sán lại gần là đầu óc ta lại bốc hỏa nóng ran.

 

“Hắn bảo đợi thế sự yên ổn, sẽ rước ta về nhập gia phả.” Ta hắng giọng bổ sung.

 

Tiêu Cẩn Du gật gù đắc ý: “Vậy để trẫm ban cho nàng một cái tên nhé.”

 

Ta giãy giụa chán chê mà vẫn chẳng thoát khỏi vòng tay ngài, bèn đổi tư thế thoải mái nhất rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c ngài.

 

“Khỏi cần phiền bệ hạ, đổi sang họ Cố là được rồi, gọi là Cố Chi Chi đi.” Ta khảng khái chối từ.

 

“Cái tên Chi Chi nghe chẳng xuôi tai chút nào.”

 

Đúng là chẳng xuôi tai thật, nghe như tiếng chuột nhắt kêu. Ta ngẩng phắt đầu lườm ngài, khăng khăng biện bạch: “Nhưng tên hèn dễ nuôi mà.”

 

Câu này là chân lý, bằng không ta làm sao lết được thân tàn sống sót đến tận bây giờ.

 

“Tên này không hợp để rước vào cung đâu.” Ngài gục đầu lên bờ vai ta, giọng nói vương vấn nét mệt mỏi.

 

Vào cung? Cớ sao phải lết thân vào cung nữa?

 

Ta trố mắt nhìn ngài: “Bệ hạ à, ngài thừa biết ta là nữ nhi rành rành ra đấy… Làm thái giám e không ổn đâu…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vất vả trăm bề mới trốn thoát khỏi cái chốn ấy, chẳng nhẽ lại bắt ta lộn lại? Không đời nào!

 

Tiêu Cẩn Du bỗng cười nắc nẻ, giơ tay b.úng cái ch.óc lên trán ta.

 

“Trẫm thấy bình thường nàng cũng lanh lợi đáo để lắm, sao lúc này lại chậm tiêu thế không biết.”

 

Đúng lúc đó cánh cửa bật mở, chẳng cần ngoái lại cũng đoán ngay kẻ xộc vào là ông anh Cố Bạch. Hắn thẳng tay lôi tuột ta ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Cẩn Du, nghiến răng kèn kẹt: “Ta biết ngay là ngài mò tới đây mà!”

 

Tiêu Cẩn Du bị cướp mất hơi ấm, các ngón tay hụt hẫng xoa vào nhau, ngước mắt lườm Cố Bạch: “Có mỗi thỏi mực thôi mà, hôm nào trẫm phái người đem trả, bù thêm thỏi xịn hơn cho.”

 

Cố Bạch kéo rịt ta ra nấp phía sau lưng hắn: “Muội muội của vi thần đâu phải đồ đổi chác bằng dăm ba thỏi mực.”

 

Nhìn điệu bộ hầm hầm giương cung bạt kiếm của hai người bọn họ, ta bỗng phì cười. Từ thuở bé đi theo sư phụ, quanh năm suốt tháng ta chỉ rặt nghe những lời quở trách la rầy. Từ độ sư phụ mất, cuộc sống ta chẳng còn ai ngó ngàng bận tâm. Đùng một cái giáo chủ mò tới giao phó trọng trách trừ bạo an dân.

 

Cảm giác được trọng dụng đó từng khiến ta lâng lâng sung sướng tự hào, chưa bao giờ mường tượng tới viễn cảnh có một ngày được người khác trân trọng. Vì vậy ta dễ dàng sa vào cạm bẫy trở thành con tốt thí mạng cho ông ta.

 

Biết đâu ông ta thừa biết ta lấy mạng Tiêu Cẩn Du kiểu gì cũng thất bại, nhưng việc đẩy ta vào thâm cung đâu tổn hại mảy may gì tới cơ đồ của ông ta. Nếu lỡ ta hạ sát Tiêu Cẩn Du thành công, ông ta ngồi mát ăn bát vàng. Ta ám sát thất bại mà vong mạng, ông ta cũng chỉ tốn một con tốt thí quèn.

 

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong đời ta cảm nhận được hơi ấm của tình thân ruột thịt. Cố Bạch mấy bữa nay bận bù đầu bù cổ mờ mịt không thấy tăm hơi, vậy mà ngày ba bữa vẫn tươm tất căn dặn nhà bếp nấu rặt những món khoái khẩu của ta.

 

Thấy ta bật cười, hai người bọn họ tò mò nhìn sang. Ta nhìn đăm đăm Cố Bạch, bất thình lình muốn nũng nịu: “Hôm đó huynh xót thỏi mực đứt ruột còn gì.”

 

Sống chừng này tuổi đầu ta chưa từng làm nũng với bất kỳ ai. Thế mà cũng có ngày ta õng ẹo làm nũng y hệt như những cô nương khuê các khác.

 

Cố Bạch khoái chí vô cùng, cười sang sảng đáp lời: “Đừng nói là thỏi mực con con, có bắt huynh đem gán cả cơ ngơi này huynh cũng chẳng tiếc.”

 

“Xì —” Ta phì cười thành tiếng.

 

Và rồi Tiêu Cẩn Du cùng Cố Bạch cũng bật cười theo. Khung cảnh êm đềm này ngỡ như một giấc mộng thanh bình.

 

Rốt cuộc chuỗi ngày bình yên êm ả cũng đã gõ cửa.

 

Cố Bạch làm lễ đón ta về phủ vô cùng rình rang, loan tin với thiên hạ rằng ta vì bát tự mỏng manh nên phải gửi gắm ở nông thôn tĩnh dưỡng, nay mười sáu tuổi trăng tròn mới rước về nhận tổ quy tông. Huynh ấy vẫn quyết định giữ cái tên Cố Chi Chi cho ta. Huynh ấy hứa hẹn từ nay về sau đủ sức che mưa chắn gió cho ta, chẳng cần bấu víu vào cái danh hèn dễ nuôi để leo lắt sống sót nữa.