Tuyệt vời hơn hẳn…
Hoàng thượng đại hôn, đại xá thiên hạ. Tiêu Cẩn Du bãi triều trọn ba hôm, rịt lấy ta ngày đêm quấn quýt không rời nửa bước.
Dù bãi triều, ngài vẫn miệt mài cần mẫn giải quyết chính sự. Chẳng hiểu cái danh xưng bạo quân khét tiếng là do kẻ nào tung tin thất thiệt nữa.
“Ngài lật tẩy thân phận ta từ thuở nào?” Ta bò trườn trên bàn gặng hỏi ngài.
Tiêu Cẩn Du ngừng b.út, tủm tỉm cười: “Mới đầu trẫm đinh ninh nàng là gian tế do mẫu hậu cài cắm vào.”
Vậy là sao? Là ngay từ thuở ban sơ ngài đã nghi ngờ lai lịch của ta rồi!
Ta chống cằm nhoài người dậy: “Vậy hóa ra ngay từ đầu ngài đã trêu ngươi đùa cợt ta à?”
Ngài dùng quản b.út gõ nhẹ lên ch.óp mũi ta, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Hồi đó nàng đâu dám cãi nhem nhẻm thế này.”
Giờ vị thế lật ngược rồi.
Ta nghĩ tới đây, lại tiu nghỉu nằm ườn ra bàn: “Vậy chín tên thái giám lúc trước thì sao?”
Ngài vốn dĩ không chuộng thái giám, cũng chẳng phải hạng người rảnh rỗi lạm sát vô tội rồi quẳng ra Loạn Táng Cương. Bao nhiêu con mắt đổ dồn vào cơ mà, tuyệt đối không thể đồn bậy bạ.
Đôi mắt Tiêu Cẩn Du sầm lại, đăm đăm nhìn tấu chương trên tay, nhếch mép xót xa: “Chung chí hướng với nàng, đều rắp tâm lấy mạng trẫm.”
Ta đảo mắt liên hồi, sống lưng ớn lạnh toát mồ hôi.
“Ngài đừng có vu oan giáng họa, ta tuyệt đối không cùng giuộc với bọn chúng đâu nhé!” Ta nhào tọt vào l.ồ.ng n.g.ự.c ngài ăn vạ.
Ngài siết c.h.ặ.t vòng tay ôm trọn lấy ta, bật cười: “Đương nhiên, nàng khác biệt bọn chúng một trời một vực.”
Ta bị ngài trêu ghẹo cười khanh khách, cười chán chê xong lại thấy chạnh lòng xót xa. Biết bao kẻ ngày đêm rình rập cận kề mưu sát ngài, ngài đã phải nếm trải bao tủi nhục cay đắng mới trụ vững tới ngày hôm nay.
Nhớ tới chuyện Toàn công công là tai mắt Thái hậu, chắc hẳn ngài cũng sớm tường tận? Người tâm phúc tín cẩn lại là kẻ rắp tâm đoạt mạng mình. Nỗi đau thấu xương ấy, ngài đã c.ắ.n răng chịu đựng bao năm trời đằng đẵng.
“Đệ xin lỗi.” Ta ôm chầm lấy khuôn mặt Tiêu Cẩn Du, rướn người hôn chụt một cái.
Ngài cúi đầu nhìn ta ngơ ngác: “Hửm?”
Ta trót dại nghe lời giáo chủ răm rắp, ta cũng từng rắp tâm đoạt mạng ngài. Tựa như đoán thấu cõi lòng ta, ngài quẳng b.út xuống, dang rộng vòng tay ôm siết lấy ta, nâng niu như cất giữ bảo vật vô giá.
“Nàng không phụ trẫm là tốt rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ba ngày hỷ sự qua đi, Tiêu Cẩn Du lại xắn tay áo bù đầu bù cổ với mớ chính sự bận rộn. Còn ta dạo bước Ngự hoa viên vô tình lọt tai cuộc tâm tình sau hòn non bộ của hai kẻ qua đường.
“Nghe đồn lúc trước bệ hạ đam mê thái giám lắm.”
“Chứ còn gì nữa, nghe mấy ma ma trong cung kể, vị Đức công công thuở xưa độc sủng hậu cung đấy.”
“Còn râm ran tin đồn, đương kim Hoàng hậu nương nương lọt vào mắt xanh bệ hạ là nhờ dung mạo hao hao Đức công công đấy…”
…
Hảo hán. Vòng xoáy tin vịt dở khóc dở cười lại bắt đầu lặp lại.
Ngoại truyện: Tiêu Cẩn Du
1.
Mẫu hậu không hề yêu thương ta, từ nhỏ ta đã biết rõ điều đó.
Mấy vị hoàng đệ hoàng huynh hễ sứt da chảy m.á.u hay chịu ủy khuất, thảy đều lao vào lòng mẫu phi khóc tu tu kể lể, riêng ta thì bị mẫu hậu lườm nguýt phiền não, đuổi xó ra góc cửa đứng ngốc. Dù ta thân mang ngôi vị Thái t.ử.
Tuyệt nhiên ta chưa một lần nghe mẫu hậu thốt lên nửa lời ngợi khen ta.
Cho tới ngày hắn xuất hiện. Hắn là biểu ca của ta, cốt nhục của muội muội ruột mẫu hậu, trạc tuổi ta.
Hắn luôn nghiễm nhiên hưởng trọn sự thiên vị bao bọc của mẫu hậu, nhất cử nhất động của hắn đều lọt vào tầm ngắm yêu thương của người. Ánh mắt sủng ái ngập tràn của mẫu hậu chỉ độc dành cho hắn. Điều khiến ta khiếp đảm nhất là, kẻ đó được rèn giũa nhào nặn vô cùng xuất chúng ngạo nghễ.
“Đem ra so kè, hắn bệ vệ uy nghi giống Thái t.ử hơn hẳn.” Ta từng loáng thoáng nghe đám cung nhân kháo nhau như vậy.
Năm ấy ta lên tám, co ro núp trong tẩm điện mẫu hậu định bụng tặng người một niềm kinh ngạc mừng thọ. Nào ngờ lại nghe người thủ thỉ với ma ma: “Yến Nhi lớn khôn hiểu chuyện rồi, biết xót thương người khác. Ngươi xem, hắn ghi nhớ sinh thần bổn cung, cất công dâng lên mấy món quà mọn này.”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Yến Nhi chính là tên gã biểu ca kia.
Người thốt lên những lời đằng đẵng ấy với vẻ mặt rạng ngời kiêu hãnh. Như thể Yến Nhi mới đích thị là cốt nhục người đứt ruột sinh ra rèn giũa nên.
Ma ma đỡ lấy đồ vật, cười xòa phụ họa: “Đúng thế ạ, thiếu gia bẩm sinh đã hiếu thuận hiền đức.”
“Hôm nay Thái t.ử điện hạ chạy nhảy phương nao rồi nhỉ.” Ma ma lơ đãng nhắc tới.
Nụ cười trên môi mẫu hậu vụt tắt ngúm: “Mặc xác nó. Chẳng biết nó nghe kẻ nào gièm pha, dạo này chăm chỉ rèn luyện tinh tấn lắm, bổn cung nhìn chỉ rặt thấy chướng mắt phiền não.”