“Đắp chăn cho kín, toát mồ hôi ra sẽ hạ sốt thôi.” Hắn quấn ta kín bưng mít như một cái kén.
Nếu rắp tâm lấy mạng ta thật, hắn dư sức hạ thủ ngay lúc ấy. Thế mà hắn lại dùng tay xoa trán ta đầy âu yếm lo âu. Cơn sốt con con sao lấy mạng người được cơ chứ. Còn hắn lại cuống cuồng lo lắng như thể ta sắp hấp hối tới nơi vậy.
Đời này kiếp này, trừ Cố Bạch ra, ta chưa từng nhận được sự quan tâm vô tư trong sáng đến nhường ấy từ ai khác. Cung nhân xì xào hắn tận tâm với ta như ch.ó với chủ, sủng ái yêu thương ta đến mức sống dở c.h.ế.t dở.
Ừm. Ngẫm lại cũng thấy thiên hạ đồn có lý. Xét trên phương diện này, quả thực hắn xứng danh là huynh đệ với Cố Bạch.
Cố Bạch bảo hắn là dư đảng Thanh Long giáo, năm xưa mẫu thân hắn đúng là bị Thanh Long giáo bắt cóc. Tên giáo chủ Thanh Long giáo đó ta quen mặt, là biểu ca ruột của mẫu hậu ta.
Hừ. Mẫu hậu đúng là nhàn rỗi ngồi mát ăn bát vàng, chỉ tay năm ngón là có kẻ xun xoe tận tụy hoàn thành mọi dã tâm của người. Đến đúng lúc lắm. Nhất tiễn song điêu dẹp sạch tàn dư một mẻ.
Mọi đường đi nước bước đều trơn tru theo kế hoạch, chỉ duy có sự xuất hiện của Tiểu Đức T.ử là nằm ngoài dự tính. Ta lờ mờ nhận ra lòng mình dấy lên những rung động kỳ lạ với hắn. Từng cử chỉ nụ cười của hắn thao túng tâm trí ta, lấn lướt tới mức chui cả vào giấc mơ mị, ám ảnh nụ hôn môi chạm môi ngày ấy.
Cảm giác ấy tuyệt nhiên chưa từng xảy ra với Cố Bạch. Trước khi ta phát rồ lên mất kiểm soát, ta phải tống khứ hắn đi thật xa.
Nhưng kẹt nỗi hắn lại là huynh đệ chí cốt của Cố Bạch. Chẳng nỡ g.i.ế.c, ta đành viện cớ trốn tránh không diện kiến hắn. Chẳng ngờ mẫu hậu lại triệu hắn tới cung. Chắc mẩm lại định chất vấn tiến độ chiếc túi thơm.
Lúc kéo tuột hắn khỏi đó, ta lập tức ân hận hối lỗi.
“Sau này tránh xa trẫm ra một chút.” Ta sa sầm mặt mũi, hắng giọng xua đuổi Tiểu Đức T.ử đang lẽo đẽo bám đuôi.
Hương thơm trên người hắn ngào ngạt quá. Một tên tiểu thái giám quèn, cớ sao cơ thể lại tỏa hương thanh tao đến thế? Ta cực kỳ kinh tởm lũ thái giám ẻo lả bôi trát son phấn thơm tho.
Cố Bạch tới yết kiến ta, cấp báo dư đảng Thanh Long giáo đã bị nhổ cỏ tận gốc tóm gọn không sót một mống, hơn nữa hắn mang theo một cái tin chấn động. Tiểu Đức T.ử là muội muội ruột thịt của hắn.
Là muội muội. Chứ không phải đệ đệ. Ta đinh ninh chắc nịch chẳng đời nào ta lại rung động với một tên thái giám mà lị.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Mẫu hậu đã ngửi thấy mùi phản trắc của ta, mớ tú nữ oanh yến kia cũng đã tiến cung an vị. Sắp tới chốn thâm cung này ắt hẳn sẽ tanh bành một trận m.á.u chảy đầu rơi. Cái thân hình mỏng manh yếu ớt của Tiểu Đức Tử, tuyệt đối không thể để nàng bị cuốn vào vũng lầy này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dẫu cho Cố Bạch không cầu xin, ta cũng sẽ mở đường cho nàng thoát thân an toàn. Ta cố tình chất vấn nàng nguồn cơn cái tên Chi Chi, đầu óc lanh lợi của nàng phút chốc nảy số hiểu thấu. Nàng lập tức vỡ lẽ ta đã tỏ tường thân phận thực sự của nàng.
Rõ ràng hoảng loạn sợ hãi tái mét mặt mày, trước khi tháo chạy còn không quên đắp lại tấm chăn ngay ngắn cho ta. Thế nhưng ta không ngờ nàng tuyệt nhiên chẳng thèm ngoái đầu lưu luyến nửa li, đêm đó gói ghém hành lý định bỏ trốn ngay lập tức.
Lộ trình tháo thân ta đã dọn sẵn dẹp êm, nào ngờ cái nết nàng lại thích chui lỗ ch.ó.
“Ngươi không định ra tay tương trợ nàng một chút sao?” Ta nghểnh cổ nhòm Tiểu Đức T.ử kẹt cứng trong lỗ ch.ó, quay sang cà khịa Cố Bạch.
Cố Bạch lườm ta: “Đạp đổ cả bức tường luôn hả?”
Cũng chẳng cần phải khoa trương tới mức ấy. Ta đủng đỉnh rảo bước lại gần, nhấc chân đạp nhẹ một cú vào m.ô.n.g Tiểu Đức Tử.
Nghe nàng ré lên oai oái, Cố Bạch cau mày xót xa: “Ngài nỡ lòng nào đối xử với muội muội ta như thế?”
Ta nhấc chân sút cho hắn một phát vào m.ô.n.g, “Lúc nàng đối xử với ta như thế, sao chẳng thấy ngươi hó hé ý kiến gì?”
Phần tàn dư việc còn lại là quét dọn nốt mớ rác rưởi dơ bẩn chướng mắt. Khi mẫu hậu quyết định thắt cổ tự vẫn ngay trước mặt ta, cõi lòng vốn dĩ nguội lạnh như tảng băng của ta vẫn nứt toác vỡ nát.
Ta chua chát chất vấn người: “Mẫu hậu thực sự... chưa bao giờ mảy may coi nhi thần là m.á.u mủ ruột rà sao?”
Người nhổ toẹt ngụm m.á.u bầm vào mặt ta: “Loại nghiệt chủng như ngươi cũng xứng sao?”
Ta không xứng. Ha ha. Ta không xứng.
Ta châm ngọn lửa rực cháy thiêu rụi Khải Hoa điện. Trơ mắt nhìn ngọn lửa ngùn ngụt muốn nuốt trọn cả đất trời, trong lòng ta chẳng đọng lại mảy may một tia hả hê sung sướng nào. Rốt cuộc ta cũng chỉ là một thằng con hoang bị ruồng bỏ.
(Hết)
Giới thiêu: Bạch Hoa Nhi
Ta là một góa phụ, lại trót đem lòng ái mộ tên đồ tể sống ở đầu thôn.
Chuyện này, ngoại trừ con trâu nhà ta ra, chẳng một ai hay biết.