Tôi mơ màng đặt nụ hôn lên môi anh.
Trong đầu chỉ toàn là tiếng thì thầm của anh: "Ngoan, đừng nhắm mắt, hãy nhìn anh này..."
"Đẹp lắm, không cần phải xấu hổ đâu."
"Ừm, anh là kẻ xấu, vậy em có muốn trừng phạt anh không?"
"Ngoan quá, đúng là cô gái ngoan của anh."
…
Một tuần trôi qua nhanh ch.óng.
Chớp mắt đã đến ngày tôi và Bùi Thính Duật đính hôn.
Có anh ở bên, thời gian này tôi không hề bị bất kỳ ai quấy rầy.
Lễ đính hôn được chính thân Bùi Thính Duật giám sát trang trí.
Trang trọng, xa hoa và hoành tráng.
Vô số danh lưu và truyền thông tụ tập để chứng kiến khoảnh khắc này.
Khi chúng tôi trao nhẫn đính hôn, Bùi Hoài ở phía dưới đột nhiên nổi điên.
"Hứa Lệnh Uyển, anh không cho phép!"
Tôi giật mình một cái.
May mà Bùi Thính Duật đã sớm có sắp xếp, lập tức có người xông tới, đưa Bùi Hoài đi.
Bùi Thính Duật véo nhẹ vành tai tôi: "Có sợ không?"
Tôi lắc đầu: "Không sao ạ."
Anh nắm lấy tay tôi, đeo chiếc nhẫn thật chắc chắn vào tay tôi.
Sau đó, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn.
"Anh rất vui, Uyển Uyển."
Tôi và anh đan mười ngón tay vào nhau, nụ cười rạng rỡ.
"Em cũng rất vui. Thật may là anh, hạnh phúc vì là anh."
Bùi Thính Duật ôm tôi vào lòng, dần dần siết c.h.ặ.t, hận không thể khảm tôi vào xương tủy.
Vô số ánh đèn flash ghi lại khoảnh khắc này.
Sau khi lễ đính hôn kết thúc, có vô số người lên tiếng trò chuyện với Bùi Thính Duật.
Trong đó không thiếu những kẻ trước đây từng theo Bùi Hoài xem thường tôi.
Bùi Thính Duật dường như biết rõ, khi câu chuyện chuyển sang những người đó, đột nhiên trở nên sắc bén, khiến người ta không đáp lại được, sắc mặt cứng đờ.
Tôi khoác tay anh, chỉ thấy sảng khoái.
Quét mắt nhìn một vòng những người có mặt, tôi không thấy Triệu Thư Nguyệt.
Với gia thế nhà họ Triệu, không phải là không thể tham gia...
"Không mời nhà họ Triệu sao?"
Bùi Thính Duật cười khẽ: "Không có."
Điều này đồng nghĩa với việc cô lập nhà họ Triệu.
Xem ra sau này tình cảnh nhà họ Triệu sẽ không dễ chịu gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong nhóm nhỏ của Bùi Hoài, Triệu Thư Nguyệt là kẻ biết gây chuyện nhất, tôi bị xem thường và nhục nhã như vậy, cô ta đóng góp không nhỏ.
Nhưng suy cho cùng, thủ phạm chính là Bùi Hoài.
Vừa hay lúc này những người đến tìm Bùi Thính Duật chủ yếu là đối tác trong tương lai.
Tôi buông anh ra: "Em đi nghỉ một chút."
Anh gật đầu: "Được."
Tôi quay người, dần rời xa đám đông.
Ở bên Bùi Thính Duật thời gian này, tôi đột nhiên phát hiện ra một chuyện.
Bùi Hoài dường như thích tôi.
Nghe có vẻ nực cười, nhưng là thật.
Cho nên, hắn tuyệt đối sẽ không cam tâm.
Quả nhiên, tôi vừa đến nơi vắng người ngồi chưa được bao lâu, Bùi Hoài đã tìm tới.
Quần áo hơi xộc xệch, có thể thấy việc thoát khỏi tay vệ sĩ đã khiến hắn tốn không ít công sức.
Tôi thong thả nhìn hắn.
Trước đây vì nhà họ Hứa, tôi nhún nhường nhẫn nhịn hắn mọi nơi, suýt chút nữa tự ép điên chính mình.
Giờ đây việc liên hôn với Bùi Thính Duật còn kiên cố hơn cả việc liên hôn với hắn, tôi cũng không cần phải cố kỵ nữa.
Bùi Hoài đứng cách đó không xa nhìn tôi, hít sâu vài lần mới đi tới.
"Lệnh Uyển, em nói cho anh biết, có phải Bùi Thính Duật ép em gả cho chú ấy không? Chú ấy đã không hài lòng với bố anh từ lâu, muốn mượn chuyện này để vả mặt bố anh, em đừng bị chú ấy lừa dối."
Tôi vẫy vẫy tay với hắn.
Tôi không muốn ngước nhìn hắn.
Bùi Hoài khựng lại một chút, ngoan ngoan ngồi xuống.
"Bùi Hoài, anh thích tôi sao?"
Sắc mặt Bùi Hoài sượng lại, có chút ngượng nghịu.
Cuối cùng nghiến răng: "Đúng, anh thích em. Những chuyện đó anh biết em không thích, nhưng... nhưng vì anh thích em, Lệnh Uyển."
Tôi ngắt lời hắn: "Anh thật ghê tởm."
Bùi Hoài khựng lại một cái.
"Em nói... gì cơ?"
Tôi nhìn chằm chằm hắn, từng chữ từng chữ lặp lại: "Tôi nói, anh thật ghê tởm. Bùi Hoài, thực ra tôi luôn biết người có hôn ước với tôi không phải anh, anh chỉ là kẻ mạo danh mà thôi."
Bùi Hoài nghe vậy, đập bàn đứng phắt dậy.
"Hứa Lệnh Uyển! Em có biết em đang nói gì không! Nếu không có nhà họ Bùi, không có anh, nhà họ Hứa đã sớm phá sản rồi, em còn có thể an ổn làm đại tiểu thư nhà họ Hứa sao?"
Tôi đứng lên, nhìn thẳng hắn.
"Tôi biết ơn nhà họ Bùi, và tôi ghét anh, không hề mâu thuẫn. Anh nói anh thích tôi, vậy anh có từng tôn trọng tôi không? Có quan tâm đến cảm nhận của tôi không? Những chuyện của anh và Triệu Thư Nguyệt, thật sự tưởng tôi không biết sao?"
Sau ngày sinh nhật của hắn, thấy nhóm nhỏ của họ như vậy, tôi đã lưu tâm điều tra một chút.
Hóa ra là vậy, thật khiến người ta nôn mửa!
Bùi Hoài lập tức nổ tung, giống hệt một kẻ ngoại tình bị bắt quả tang, thẹn quá hóa giận, lời nói lộn xộn.
"Tôi và Thư Nguyệt không có gì cả, nếu có gì thì đã có từ lâu rồi, còn đến lượt em sao? Hứa Lệnh Uyển, em không thể vì ghét tôi mà gán cho tôi những tội danh không có thực!"