“Tôi không có nghĩa vụ phải tin anh, cũng không có nghĩa vụ phải chờ anh. Tôi có tình cảm với anh, nhưng chỉ đến mức đó thôi. Tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi.
“Nếu ở bên anh mà phải luôn chờ đợi, vậy tại sao tôi không chọn một người không cần tôi phải chờ?”
Trần Cận Trì sững người, mắt mở to. Anh hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được.
Tôi quay người định rời đi, thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo:
“Hai người lại ở bên nhau rồi à?”
Tôi quay đầu lại.
Cố Viên Viên kéo theo một chiếc vali, đứng cách đó không xa.
13
Nhiều năm không gặp, Cố Viên Viên dường như xinh đẹp hơn.
Rùa
Chỉ là lúc này, vẻ mặt cô ta đầy oán độc xen lẫn méo mó. Tôi khẽ nhíu mày, không muốn dây dưa với cô, nhưng cô ta lại bất ngờ lao tới!
“Bảo sao anh ấy c.h.ế.t cũng không chịu đính hôn với tôi, bảo sao mấy năm nay không chịu về nhà…hóa ra lại bị cô dụ dỗ rồi!”
Cô ta hoàn toàn xé bỏ lớp vỏ dịu dàng đáng yêu trước đây, giơ tay định tát tôi!
“Trình Kiến Tinh, cô có biết xấu hổ không? Trên đời này chỉ có mỗi Trần Cận Trì là đàn ông à? Cô không thể buông tha cho anh ấy sao?!”
Tôi còn chưa kịp giơ tay, Trần Cận Trì đã chộp lấy cổ tay cô ta.
Tôi nhân cơ hội tát thẳng một cái vào mặt cô ta.
“Thứ nhất, tôi không có hứng thú với Trần Cận Trì. Thứ hai, dù giữa chúng tôi có gì, trên mặt anh ấy cũng đâu có viết tên cô. Anh ấy đã nói không thích cô mà cô còn bám lấy, rốt cuộc là tôi không biết xấu hổ hay là cô?!”
“Cô dám đ.á.n.h tôi?!” Cố Viên Viên phát điên muốn đ.á.n.h lại, nhưng bị Trần Cận Trì đẩy mạnh ra, ngã nhào xuống đất.
“Đủ rồi!” Anh mất kiên nhẫn, “Tôi đã nói đừng tìm tôi nữa, sao cô lại tới đây?!”
“Trần Cận Trì, anh vì cô ta mà đối xử với em như vậy?”
Cố Viên Viên dường như không thể tin nổi:
“Bố em đã cứu bố anh! Nếu không có bố em thì bố anh đã c.h.ế.t rồi!”
Trần Cận Trì không nhịn được nữa:
“Bố tôi là bố tôi, ân tình của ông ấy thì để ông ấy tự trả! Những năm qua tôi đã chăm sóc cô đủ rồi, chẳng lẽ còn phải đ.á.n.h đổi cả cuộc đời mình sao?!”
Cố Viên Viên nhìn anh chằm chằm, như thể không còn nhận ra anh nữa.
Một lúc sau, cô ta ném lại một câu:
“Trần Cận Trì, anh đối xử với em như vậy, anh sẽ hối hận!”
Rồi đứng dậy chạy đi.
Trong lòng tôi dấy lên linh cảm không lành. Với sự cố chấp của Cố Viên Viên đối với Trần Cận Trì, ai biết cô ta sẽ làm ra chuyện gì.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, tôi nghe có người hô lên:
“Có người ở khu nhà gia đình định nhảy lầu rồi!”
Khi tôi chạy tới, Trần Cận Trì cũng đã có mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên sân thượng, Cố Viên Viên mặc váy trắng, tà váy bay phần phật trong gió. Sự điên cuồng trên gương mặt bị ép xuống dưới vẻ bình tĩnh, nhưng oán độc vẫn rỉ ra từng chút.
Tòa nhà không cao, chỉ sáu tầng.
Nhưng nếu nhảy xuống, không c.h.ế.t cũng khó.
Trần Cận Trì đã lên sân thượng, sắc mặt khó coi:
“Đừng làm loạn nữa, xuống đi! Cô rốt cuộc muốn gì?!”
“Em muốn gì?” Cố Viên Viên khẽ nói, “Em muốn anh thích em”.
“Trần Cận Trì, tại sao chúng ta lại thành ra như vậy? Rõ ràng trước kia rất tốt mà. Lúc nhỏ có người mắng em không có bố, anh luôn bảo vệ em, còn nói lớn lên sẽ cưới em. Tại sao lớn lên rồi lại thay đổi?”
Trần Cận Trì bực bội:
“Lời trẻ con thôi, sao có thể coi là thật? Lúc nhỏ tôi còn nói sau này muốn làm phi hành gia nữa kìa!”
Cố Viên Viên dường như không cần câu trả lời, tự nói tiếp:
“Mọi thứ thay đổi… là từ khi Trình Kiến Tinh xuất hiện.”
Ánh mắt cô ta rơi xuống tôi dưới lầu. Dù cách xa như vậy, tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn muốn g.i.ế.c người của cô.
“Trình Kiến Tinh, tại sao cô phải xuất hiện? Cô có biết tôi thích anh ấy bao nhiêu năm không? Nếu không có cô, chúng tôi đã có thể ở bên nhau rồi! Tất cả là tại cô! Nếu tôi c.h.ế.t, cũng là vì cô!”
Tôi không biết phải nói gì.
Đột nhiên tôi cảm thấy…người đáng thương, ắt có chỗ đáng trách.
Cuộc đời Cố Viên Viên chỉ còn lại mỗi Trần Cận Trì. Anh là giấc mộng bao năm, là toàn bộ chỗ dựa tinh thần của cô.
Có lẽ vì vậy mà cô ta mới trở nên méo mó như thế.
Không biết từ lúc nào, Tống Ứng Lễ đã đứng phía sau tôi, nắm lấy bàn tay lạnh toát của tôi. Anh cởi áo khoác của mình khoác lên vai tôi, ngẩng đầu cười lạnh:
“Cô c.h.ế.t là vì cô ngu, vì cuộc đời cô ngoài đàn ông ra chẳng có gì khác. Cô c.h.ế.t cũng là vì Trần Cận Trì ngu, vì cậu ta không xử lý được mối quan hệ của mình, liên quan gì đến bạn gái tôi?”
Những người xung quanh kinh ngạc nhìn anh, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên quay.
Tống Ứng Lễ chẳng hề bận tâm, một tay ôm vai tôi, tay kia đút túi.
“Làm ơn muốn c.h.ế.t thì đi chỗ khác mà c.h.ế.t, đừng dọa bạn gái tôi.”
“Không liên quan đến Trình Kiến Tinh! Dù không có cô ấy, tôi cũng không thích cô! Từ đầu đến cuối tôi chỉ coi cô là em gái!” Trần Cận Trì tức giận nói, “Đừng làm trò nữa, xuống đi!”
“Xuống?” Cố Viên Viên mỉm cười, “Trần Cận Trì, hôm nay hoặc là anh đồng ý cưới em, em sẽ xuống.
“Nếu không thể ở bên anh, cuộc đời em cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vậy em c.h.ế.t ở đây cũng được.”
Gió trên sân thượng gào thét, dưới lầu người người ồn ào, chỉ trỏ.
Ngay khi tôi nghĩ Trần Cận Trì sẽ lại giống như trước mà nhượng bộ, anh đột nhiên lên tiếng:
“Vậy tôi không còn cách nào. Cô cứ c.h.ế.t đi.”
Cố Viên Viên mở to mắt.
Ánh mắt Trần Cận Trì tối sâu, lời nói lại càng lúc càng nhanh, như thể bao nhiêu uất ức tích tụ suốt bao năm cuối cùng cũng được trút ra:
“Trên đời này, người tôi không bao giờ có thể ở bên… chính là cô.”