Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 16



Một ngày nọ, Lâm phu nhân mượn cớ bắt ta tới từ đường quỳ phạt.

Cách một cánh cửa xa xa, ta lại nghe thấy những lời lẽ hoang đường đến cực điểm.

Từng câu từng chữ lộ liễu trơ trẽn, sắc mặt ta lúc xanh lúc trắng.

Lâm Hồng Hiên dẫn theo nha hoàn của hắn, vậy mà lại tới từ đường làm chuyện bì ổi như thế.

Hoang đường tột độ.

Nhưng khi đẩy cửa ra, Lâm Hồng Hiên trước mắt lại không phải dáng vẻ của người năm xưa.

Ngũ quan của hắn có vài phần giống người trong ký ức của ta, nhưng đôi mắt của người kia luôn ôn hòa mang ý cười, còn Lâm Hồng Hiên trước mắt lại hoàn toàn xa lạ.

Ta như bị sét đ.á.n.h, sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Ta không hiểu vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy.

Nhưng ta thật sự nghe thấy nha hoàn gọi hắn là đại công t.ử, mà Lâm Tu Tề mấy tháng trước đã tới Diên Kinh, trong phủ chỉ còn duy nhất một vị công t.ử là Lâm Hồng Hiên.

Nhưng ta bỗng nhận ra một khả năng vô cùng hoang đường.

… Lâm Tu Tề.

Có khi nào người năm đó ta từng từ xa nhìn thấy, người hứa hẹn muốn thành thân với ta, không phải Lâm Hồng Hiên, mà là Lâm Tu Tề?

Lâm Hồng Hiên chú ý tới ta, động tác trên người nha hoàn lại càng thêm phóng túng.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, ta không thể chịu nổi nữa, bịt miệng xoay người rời khỏi từ đường, nôn khan không ngừng.

Tối hôm đó, Lâm Hồng Hiên tới viện của ta, đồng thời cũng chứng thực suy đoán của ta.

Trước tiên hắn cho lui hết mọi người, tùy ý tựa bên bàn, ánh mắt trắng trợn đ.á.n.h giá ta từ đầu đến chân.

Hắn mở miệng đầy ngả ngớn:

“Không biết phu nhân mà vị đệ đệ tốt của ta để mắt tới, mùi vị sẽ ra sao nhỉ?”

Ta chỉ nhìn chằm chằm hắn, siết c.h.ặ.t nắm tay, không đáp lời.

Lâm Hồng Hiên biết.

Hắn biết hết.

Hắn biết chuyện ta và Lâm Tu Tề quen biết, biết lời hứa năm đó của Lâm Tu Tề, nên mới nhanh chân hơn một bước định hôn ước với ta.

Vì sao hắn làm vậy?

Rùa

Bởi vì hắn… hận Lâm Tu Tề sao?

Thấy ta không nói, Lâm Hồng Hiên từng bước từng bước tiến lại gần:

“Hôm nay gặp nàng xong, ta bỗng có một ý tưởng mới.”

Hắn bóp cằm ta:

“Hai tháng nữa, Lâm Tu Tề sẽ đưa vị tân phu nhân của hắn trở về Du Châu. Nếu đến khi ấy hắn biết nàng ở dưới thân người khác mà vui vẻ hầu hạ, thậm chí còn mang thai, hắn sẽ có cảm tưởng gì đây?”

Lâm Hồng Hiên chậc chậc hai tiếng, như thể đã tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, tự mình bật cười.

Khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt hắn trở nên âm trầm độc ác, túm lấy cánh tay ta kéo về phía giường.

Trong lúc giãy giụa, ta va vào chiếc tủ gỗ bên cạnh. Bình hoa phía sau đổ xuống, nước bên trong đổ đầy ra đất.

Lâm Hồng Hiên đưa tay vươn tới y phục của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta trở tay cầm lấy chiếc bình sứ xanh kia, không chút do dự đập thẳng lên đầu hắn.

Bình hoa vỡ nát đầy đất, trên đầu Lâm Hồng Hiên cũng chảy xuống một vệt m.á.u.

Hắn dừng động tác, ánh mắt rơi xuống mảnh sứ vỡ ta siết c.h.ặ.t trong tay, cười quái dị đầy ẩn ý:

“Tốt nhất nàng lúc nào cũng có thể tìm được v.ũ k.h.í vừa tay.”

Còn ta thì hoàn toàn không dám thả lỏng.

Mãi tới khi hắn rời khỏi cửa phòng, phòng ngủ một lần nữa khôi phục vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch, hai chân ta mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

Tiểu Thu bị bọn họ điều đi, những gia bộc khác ta mang theo từ phủ họ Tống cũng chẳng biết tung tích.

Ta nhìn bóng đêm đen kịt ngoài cửa, trong lòng đã sớm chỉ còn một mảnh tro tàn.

Mãi tới khi nỗi sợ hãi và tức giận rút đi, cơn đau trong lòng bàn tay mới cuồn cuộn ập tới.

Ta cúi đầu nhìn, lòng bàn tay đã bị mảnh sứ sắc nhọn cứa đến m.á.u thịt lẫn lộn.

Trước mắt toàn là một màu đỏ m.á.u.

Nhưng ta lại đột nhiên tỉnh táo.

Ta bò dậy khỏi nền đất lạnh lẽo, nhào tới bên cửa, run rẩy dùng then cài c.h.ặ.t cửa phòng lại.

Trong phòng ngủ đương nhiên không thể tìm được d.a.o sắc. Ta chỉ có thể nhặt mảnh sứ dưới đất, giấu sát bên người.

Nằm trên giường, trong đầu ta lại toàn là câu nói Lâm Hồng Hiên để lại trước khi đi.

Ta không dám nhắm mắt.

Cũng không biết qua bao lâu, khi ta mơ mơ màng màng có chút buồn ngủ, một tiếng động rất khẽ bên cửa sổ đã đ.á.n.h thức ta.

Ta theo bản năng siết c.h.ặ.t mảnh sứ trong tay, đột ngột mở mắt.

Trước mắt tối đen.

Động tác của người kia rất nhẹ, nhẹ tới mức ta căn bản không nghe thấy tiếng bước chân.

Nhưng động tác của hắn nhanh hơn ta tưởng rất nhiều. Còn chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn đã dùng tay bịt miệng ta, ấn ta ngã xuống giường.

Ta không ngừng giãy giụa. Tiếng kêu vốn định bật ra đều bị hắn che kín, mà bàn tay ngăn giữa ta và hắn cũng dần ướt đẫm.

Có lẽ mảnh sứ đã cứa trúng hắn, hắn theo bản năng rên khẽ một tiếng, ngay sau đó thấp giọng mở miệng:

“Im miệng.”

Không phải Lâm Hồng Hiên.

Ta chần chừ trong chớp mắt, nhưng cơn giận đến muộn lại lập tức nuốt chửng ta.

Chẳng lẽ Lâm Hồng Hiên cố ý tìm người khác tới làm nhục ta?

Ta tiếp tục giãy giụa, nhưng từ xa lại truyền tới một trận ồn ào. Có người cầm đuốc đi xuyên qua sân viện, ánh sáng xuyên qua cửa sổ, thoáng chốc chiếu sáng căn phòng.

Tuy ánh sáng mờ tối vô cùng, nhưng ta vẫn dựa vào chút ánh sáng ấy nhìn rõ người trước mắt là ai.

… Tạ Chỉ.

Ta nhận ra hắn.

Từ sau khi Tây Yến phát động chiến loạn, Du Châu chính là dựa vào Tạ Chỉ mới chống lại được những đợt tấn công dữ dội hết lần này tới lần khác của người Tây Yến.

Sau đó không biết Tây Yến bắt được Tưởng Du Nhu, người từng có hôn ước với Tạ Chỉ bằng cách nào, biến nàng thành con tin, uy h.i.ế.p Tạ Chỉ mở cổng thành.