Giúp hắn che giấu hành tung, hay giúp hắn… xử lý vết thương?
Nhưng hắn không nói tiếp, phía sau ta cũng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ, giọng nói có chút do dự:
“Tiểu thư, người có chuyện gì sao?”
Là Tiểu Thu.
Có lẽ nàng thấy đèn trong phòng ta sáng nên tới hỏi thăm.
Ta cách cánh cửa nói với Tiểu Thu:
“Không có gì, hơi mất ngủ thôi.”
Tiểu Thu thở phào một hơi, dường như chuẩn bị rời đi.
Nhưng ta nhìn Tạ Chỉ, vậy mà lại lên tiếng gọi Tiểu Thu lại lần nữa.
“Khoan đã, muội… tìm ít t.h.u.ố.c trị thương tới đây giúp ta.”
Tiểu Thu lập tức căng thẳng:
“Tiểu thư bị thương sao?”
Ta nghẹn một thoáng, rồi giải thích:
“Ta nhặt được một con chim sẻ bị thương bên cửa sổ. Lúc tìm t.h.u.ố.c, muội nhớ cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện hành tung.”
Tuy không biết Tạ Chỉ hết lần này tới lần khác tới phủ họ Lâm là vì mục đích gì, nhưng nếu để người khác biết Tạ Chỉ ở chỗ ta, e rằng ta cũng không thoát khỏi liên can.
Vì những ngày bị giam lỏng này, Tiểu Thu không nghi ngờ lời dặn dò của ta.
Đợi nàng đi rồi, Tạ Chỉ lại cầm chén trà lên.
Chỉ là lần này hắn chỉ đặt chén trong tay xoay nhẹ, ánh mắt rơi trên chiếc chén sứ trắng, cũng không biết đang nghĩ gì.
Không lâu sau, Tiểu Thu lại gõ cửa.
Ta hé cửa, lén lút nhận lấy t.h.u.ố.c trị thương. Sau lưng lại cảm nhận được ánh mắt của Tạ Chỉ.
Ta cứng đờ người đóng cửa lại.
Quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Tạ Chỉ đang nhìn ta.
Do dự một lát, ta vẫn đi tới trước bàn, đặt t.h.u.ố.c trị thương trước mặt hắn.
Hắn chỉ nhìn một cái, nhưng không nhận lấy.
Trong phòng vẫn yên lặng.
Ta cũng không biết mình có hiểu lầm ý hắn hay không, bèn đứng nguyên tại chỗ nhìn hắn.
Một lúc lâu sau, hắn ngoảnh mắt đi, khóe môi khẽ nhếch:
“Mấy ngày tới Lâm Hồng Hiên sẽ không đến nữa, ban đêm cô nương có thể yên tâm nghỉ ngơi.”
Ta lại sững người.
Cái cớ ta tùy tiện viện ra lúc ứng phó với Tiểu Thu trước đó, vậy mà Tạ Chỉ lại tưởng là thật.
Nhưng mấy ngày gần đây quả thật ta mất ngủ về đêm.
Ta cụp mắt không nói gì, lại nhận lấy t.h.u.ố.c trị thương hắn đưa lên.
Mãi tới khi Tạ Chỉ cởi nửa áo, ta đứng sau lưng hắn bôi t.h.u.ố.c, ta mới kinh hãi nhận ra hành động này vượt lễ đến mức nào.
Dù hắn giúp ta, nhưng quan hệ giữa ta và hắn cũng chưa tốt tới mức ấy.
Nhưng t.h.u.ố.c ta đã lấy rồi, cũng không thể bỏ mặc không lo.
Nếu nói ban đầu ta còn hơi mất tự nhiên, không dám nhìn lưng Tạ Chỉ, thì khi hắn thật sự cởi áo, ta lại theo bản năng siết c.h.ặ.t lọ t.h.u.ố.c trong tay.
Lưng hắn đầy những vết sẹo loang lổ, có mới có cũ. Trên vai trái còn có một vết thương dài hẹp, vẫn đang rỉ m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Chỉ nhận ra ta khựng lại, hơi nghiêng đầu nhìn ta.
Ta không do dự nữa, cầm lọ t.h.u.ố.c rắc xuống.
Chỉ nghe hắn khẽ “hít” một tiếng, đột ngột ấn lấy tay ta, ngẩng mắt đối diện ánh nhìn của ta, khó tin nói:
“Tống Thanh Vãn, cô nương thật sự là nữ t.ử sao?”
Ta rất nhanh đã hiểu ý ngoài lời của hắn.
Có lẽ phản ứng của hắn khiến ta cảm thấy khoảng cách giữa mình và hắn gần hơn đôi chút, ta vậy mà to gan giằng tay khỏi tay hắn, không chút lưu tình tiếp tục rắc t.h.u.ố.c lên vết thương.
Tạ Chỉ không giữ tay ta nữa, nhưng nhìn đôi mày hơi nhíu lại kia, chắc hẳn cũng có chút đau.
Vết thương của hắn không quá sâu.
Ta bỗng nhớ tới dáng vẻ cả người đầy m.á.u khi hắn xuất hiện mấy hôm trước, do dự một lát rồi hỏi:
“Ngươi… vết thương mấy hôm trước thế nào rồi?”
Nghe vậy, khóe mày hắn khẽ nhướng lên, như có vài phần kinh ngạc, nhưng vẫn lười biếng ngẩng mắt:
“Vẫn chịu được.”
Vậy tức là không tốt lắm.
Nhưng ta cũng không hỏi nhiều nữa.
Sau khi Tạ Chỉ xử lý xong vết thương, hắn liền rời đi.
Tuy ngày hôm sau đám thị vệ kia lại quay về viện, nhưng Lâm Hồng Hiên cũng đúng như lời Tạ Chỉ nói, không tới viện của ta nữa.
Hai tháng sau đó, Tạ Chỉ thỉnh thoảng sẽ tới vào đêm khuya.
Có lúc mang theo thương tích, nhưng phần lớn thời gian chỉ tới viện uống một chén trà.
Mãi tới một tuần trước khi Lâm Tu Tề hồi phủ, Lâm Hồng Hiên vậy mà lại rút hết người trong viện của ta đi. Sau đó sai người “mời” ta tới tiền sảnh, trước mặt mọi người tuyên bố rằng ta đã “mang thai” hơn ba tháng.
Rùa
Nhìn ánh mắt đầy ép buộc của hắn, ta không lên tiếng phản bác.
Ta đương nhiên hiểu dụng ý của hắn.
Lâm Tu Tề sắp trở về rồi, hắn muốn dùng ta để c.h.ặ.t đứt tình nghĩa phu thê giữa Lâm Tu Tề và Trường Ninh công chúa.
Dù ta từng suýt định hôn ước với Lâm Tu Tề, nhưng nay ta đã gả, hắn cũng đã thành thân, những chuyện quá khứ tự nhiên đã tan theo gió.
Huống chi, hôn ước giữa ta và Lâm Hồng Hiên đã định xuống nhiều năm, lẽ nào hắn không biết.
Nhưng hắn vẫn mặc cho ta lún sâu vào vòng xoáy dữ dội này, cho tới khi ta thật sự rơi vào cảnh khốn cùng đáng sợ ấy, hắn cũng không hề ngăn cản.
Hoặc ít nhất là nói cho ta biết tất cả mọi chuyện hoang đường nực cười này.
Nhưng ta cũng không muốn vô ích làm lưỡi d.a.o trong tay Lâm Hồng Hiên.
Ở nhà họ Lâm, ta không hề có ai lưu luyến. Chuyện giữa người nhà họ Lâm, dựa vào đâu mà phải kéo ta vào?
Ta muốn hòa ly với Lâm Hồng Hiên.
Ta muốn rời khỏi phủ họ Lâm.
Nhưng chỉ dựa vào lời ta nói đương nhiên vô dụng.
Lâm Hồng Hiên có thể dễ dàng giam lỏng ta trong viện, còn ta lại không thể truyền bất cứ lá thư hay tin tức nào cho cha mẹ.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Một khi ta “mang thai”, mẫu thân ta nhất định sẽ tới thăm.
Thế nhưng ta đợi mãi, đợi mãi, cho tới khi Lâm Tu Tề đưa Trường Ninh công chúa về phủ họ Lâm, vẫn không đợi được phụ mẫu của ta tới cửa.