Lực tay của hắn dần nặng hơn, ta đau tới mức không nhịn được nhắm mắt.
“Cũng không biết nếu Lâm Tu Tề biết ngươi và Tạ Chỉ dính líu với nhau, hắn sẽ có cảm tưởng gì?
“Nhưng tất cả những chuyện này đều không quan trọng nữa. Không phải sao?”
Nói xong, hắn liên tục ấn ta xuống chum nước.
Nước lập tức tràn đầy miệng mũi, khiến ta gần như không thể thở nổi.
Ta chỉ cảm thấy thân thể bắt đầu trở nên vô lực, sức lực toàn thân đều đang biến mất.
Trong đầu ong ong, như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ nổ tung.
Dường như có người đẩy cửa bước vào.
Một mùi hương lạ quanh quẩn dâng lên.
Người đó thấp giọng thúc giục:
“Mau đi.”
Có người cười khẩy một tiếng:
“Muốn trách thì trách chính bản thân ngươi đi.”
Thời gian như đã trôi qua rất lâu.
Ta như lại nhìn thấy vầng trăng ấy.
Trước mắt đột nhiên tối sầm, suy nghĩ của ta nhẹ bẫng trôi nổi, không biết lúc này mình đang ở nơi nào.
Nhưng ta bỗng nghĩ tới, ta vẫn chưa cùng Tạ Chỉ ngắm trăng.
Ta còn nợ hắn…
Một vò rượu.
11
Sau một tiếng nổ vang trời, ta bỗng choàng tỉnh.
Vừa mở mắt ra, những ký ức còn sót lại đã ập đến trước mắt. Hai tay bị trói quặt ra sau bằng dây thừng, ta chỉ có thể nửa nằm nửa ngồi trên nền đất lạnh lẽo bẩn thỉu, trong miệng cũng bị nhét một mảnh vải thô.
Ta gấp gáp thở dốc vài hơi. Cảm giác ẩm ướt trên người dần kéo thần trí ta trở về, lúc này mới thoát khỏi đống ký ức hỗn loạn kia.
Như thể mọi chuyện vừa xảy ra… thật sự chỉ là một giấc mộng hoang đường không tồn tại.
Nhưng ta không dám lơ là.
Ta bị nhốt trong một ngăn tối chật hẹp bên trong xe ngựa.
Dù chưa rõ vì sao mình còn sống, nhưng rất có thể ta vẫn đang nằm trong tay Lâm Hồng Hiên.
Bánh xe nghiến trên mặt đất không ngừng lao về phía trước, bên tai chỉ toàn tiếng xe lộc cộc cùng âm thanh trầm đục khi cán qua đá vụn.
Bỗng nhiên, xe ngựa dừng lại.
Tiếng trò chuyện mơ hồ vọng tới.
“Đồng tri đại nhân, hạ quan phụng mệnh tri châu đại nhân, tiến về Diên Kinh đưa thư gấp.”
Là giọng của Vạn thư lại.
Vậy còn Lâm Hồng Hiên thì sao? Hắn cũng ở trên xe sao?
Nhưng ta chẳng còn tâm trí nghĩ nhiều, chỉ có thể cố sức dùng vai đập vào bốn phía của ngăn tối, phát ra những tiếng nghẹn ngào khe khẽ.
Đáng tiếc bên ngoài quá hỗn loạn, âm thanh của ta hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.
Ta mơ hồ đoán được vì sao Lâm Hồng Hiên giữ mạng ta.
Tây Yến dẫn binh tấn công Du Châu, nếu ta rơi vào tay chúng, bất kể là Tạ Chỉ hay Lâm Tu Tề đều sẽ bị uy h.i.ế.p.
Rùa
Đối với Tây Yến mà nói, như vậy chẳng phải làm ít hưởng nhiều sao?
Bánh xe lại lăn tiếp.
Mà ta thì chẳng có cách nào cả.
Ngay lúc ấy, giọng Tạ Chỉ vang lên:
“Đợi đã.
“Nếu là thư gấp, vì sao lại ngồi xe ngựa đi? Tri châu đại nhân sao có thể chỉ phái một thư lại như ngươi tới Diên Kinh?”
Vạn thư lại vội vàng đáp lời, có lẽ còn lấy từ trong n.g.ự.c ra một phong thư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta có b.út tích của tri châu đại nhân, ta…”
“Bắt lại.”
Tạ Chỉ căn bản không nghe hắn biện bạch hết câu, trực tiếp ra lệnh cho binh lính bên cạnh áp giải Vạn thư lại.
Ta không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài xe, chỉ mơ hồ cảm giác có người lên xe lục soát. Trong lòng lại bùng lên hy vọng, ta liều mạng dùng vai đập vào vách ngăn.
Người kia khựng bước.
Dường như đang lần mò thứ gì đó.
Ngay sau đó, ngăn tối bị mở tung.
Ánh sáng bất ngờ ập vào khiến ta theo phản xạ nhắm c.h.ặ.t mắt lại.
Ta cố mở mắt ra, liền thấy Tạ Chỉ đứng trước mặt.
Trên mặt hắn là cơn giận không cách nào che giấu.
Tạ Chỉ run tay tháo mảnh vải trong miệng ta, rồi cúi đầu gỡ dây thừng trói ta. Nhưng có lẽ vì quá gấp gáp và lo lắng, dây thừng lại càng tháo càng rối.
Vừa nhìn thấy hắn, nước mắt ta liền rơi xuống.
Nhưng cũng chẳng hiểu vì sao, vừa khóc ta vẫn còn tâm trí trêu hắn.
Ta nghẹn ngào nói:
“Không phải tháo dây kiểu đó đâu…”
Cơn giận trên mặt hắn dần bị ép xuống, như thể cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh, rất nhanh đã tháo xong dây trói.
Sau đó hắn cởi ngoại bào trên người, cẩn thận bọc quanh ta.
Dường như có chút do dự, hắn cúi người ôm khẽ lấy ta. Nắm tay siết c.h.ặ.t vẫn còn run, lời nói cũng lộn xộn:
“Là ta không tốt.”
Đúng vậy.
Trong mắt Tạ Chỉ, hắn chỉ thấy ta một mình đi tìm Thư nương t.ử rồi bị Vạn thư lại bắt đi.
Ta vốn không muốn khóc.
Nhưng nước mắt lại rơi càng dữ hơn:
“Nội ứng của Tây Yến là Lâm Hồng Hiên. Ta gặp hắn và Vạn thư lại trong t.ửu lâu, sau đó…”
Lời ta bỗng khựng lại.
Bởi xuyên qua rèm xe bị gió thổi tung, ta nhìn thấy Lâm Hồng Hiên đứng cách cổng thành không xa.
Hắn lạnh lùng nhìn ta.
Thấy ta phát hiện ra mình, hắn cười lạnh một tiếng rồi xoay người bỏ đi.
Lâm Hồng Hiên không ở trên xe.
Người biết chuyện ta bắt gặp hắn mật đàm với Vạn thư lại… chỉ có mình ta.
Ta không có chứng cứ.
Đột nhiên ta nhớ tới lời hắn từng nói ở kiếp trước khi lấy danh nghĩa Tạ Chỉ tìm tới ta.
“Ta còn tưởng trước đó hắn làm sao tránh được tầng tầng cơ quan trong thư phòng ta để tìm ra chứng cứ, hóa ra là nhờ trốn trong viện của ngươi.”
Chứng cứ nằm trong thư phòng của Lâm Hồng Hiên.
Nhưng chưa đợi ta mở miệng, đã nghe thấy giọng Tạ Chỉ vang lên.
Giống như an ủi, cũng giống như đang trao cho ta sức mạnh để chống đỡ:
“Tống Thanh Vãn.”
Ta siết c.h.ặ.t vạt áo mình, siết đến đầu ngón tay trắng bệch.
Nhưng Tạ Chỉ lại đưa tay tới, từng chút từng chút gỡ bàn tay đang siết c.h.ặ.t ấy ra.
Đến lúc này ta mới phát hiện, cả người mình vẫn luôn run rẩy rất khẽ.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:
“Đừng sợ, ta tin nàng.”
…