Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 24



Người Du Châu khi gả nữ nhi, đều sẽ đào vò Nữ Nhi Hồng chôn từ nhiều năm trước lên.

Kiếp trước, mấy vò rượu ấy được mang tới Lâm phủ làm của hồi môn cho ta.

Đáng tiếc khi ấy, chúng chưa từng có cơ hội được phu quân của ta mở ra thưởng thức.

Ta nghĩ…

Nếu là vò Nữ Nhi Hồng ấy, chắc cũng đủ để trả món nợ một vò rượu ta thiếu Tạ Chỉ rồi nhỉ?

Hàng mi Tạ Chỉ khẽ run.

Môi hắn động đậy, nhưng không nói nên lời.

Rất lâu sau, hắn khẽ thở dài như trút bỏ điều gì đó, giống như vừa đưa ra một lời hứa vô cùng quan trọng.

Hắn đáp:

“Được.”

12

Suốt cả một đêm, ta không hề chợp mắt.

Nhiệm vụ lần này của Tạ Chỉ là thăm dò tình hình bên trong quân địch, đồng thời thiêu sạch lương thảo và áo bông của chúng.

Hiện giờ đang là mùa đông, người Tây Yến xuất binh tấn công Du Châu vốn đã là một nước cờ mạo hiểm. Nếu chúng mất đi lương thảo và áo bông cần thiết, đối với Du Châu mà nói chắc chắn là một tin tốt.

Nhưng nói thì dễ.

Một khi bị phát hiện, đoàn người của Tạ Chỉ rất có thể sẽ bị bao vây trùng trùng, một mẻ diệt sạch.

Mãi tới khi trời tờ mờ sáng, trong thành Du Châu mới nhận được tin.

Không chỉ lương thảo bị thiêu hủy, mà một đội quân Tây Yến còn bị dụ vào bẫy.

Binh lính từ tiền tuyến trở về thao thao bất tuyệt kể Tạ Chỉ đã giương đông kích tây thế nào, giả vờ tấn công nhưng thực chất là đ.á.n.h lén, lại dẫn người Tây Yến tới mặt hồ đóng băng để thoát thân ra sao.

Nhưng điều ta quan tâm lại không phải những chuyện ấy.

Ta gạt đám đông ra, chen tới trước mặt người kia, hỏi:

“Có thương vong không?”

Người đó nhận ra ta, do dự một lát rồi ấp úng đáp:

“Nghe nói có người bị thương, những chuyện khác ta cũng không rõ lắm.”

Lòng ta trầm xuống, chỉ có thể đứng trên tường thành sốt ruột chờ đội quân kia trở về.

Qua rất lâu, sự tĩnh lặng trên tường thành cuối cùng bị tiếng vó ngựa phá tan.

Người đi đầu chính là Tạ Chỉ.

Binh lính canh cổng thành vội vàng sai người mở cổng. Thấy vậy, ta lập tức chạy xuống.

Nhưng còn chưa kịp tiến lên đón, đã có người vượt qua ta, nhào tới trước ngựa của Tạ Chỉ.

Tưởng Du Nhu túm c.h.ặ.t ngoại bào của Tạ Chỉ, nóng ruột nhìn hắn:

“Người đâu?”

Người nào?

Ngay lúc ta còn đang nghi hoặc, Tạ Chỉ khẽ liếc về phía sau. Lập tức có tiếng rên yếu ớt vang lên từ một con ngựa phía sau:

“Ái chà…”

Ta nhìn theo ánh mắt hắn, liền thấy trên lưng ngựa kia chở một nam nhân hơi mập, dáng vẻ thật thà chất phác, hình như bị thương.

Tưởng Du Nhu lập tức chạy tới, giọng nghẹn ngào:

“Y lang, chàng sao rồi?”

Rùa

Đây chính là đường huynh của Tạ Chỉ, Tạ Y?

Ta trợn mắt há hốc mồm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cuộc trò chuyện phía sau ta không nghe tiếp nữa, bởi sau khi xuống ngựa dặn dò vài câu với những người khác, Tạ Chỉ đã đi thẳng về phía ta.

Nhìn dáng vẻ bình thản như không của hắn, ta bỗng nhớ tới trước lúc đi hắn còn quyết tâm đẩy ta ra xa, tức đến không chịu nổi, xoay người định bỏ đi.

Hắn khẽ “ơ” một tiếng, ba bước dồn thành hai đuổi kịp ta, kéo tay áo ta lại, giọng nghe như có chút tủi thân:

“Ta đói rồi.”

Nhưng ta chỉ ngửi thấy mùi m.á.u tanh rất nặng cùng khí lạnh phả thẳng vào mặt.

Ta lại khẽ hít mũi, nhất thời hơi do dự, quay đầu nhìn xem hắn có bị thương không.

Nhưng một thân áo đen căn bản chẳng nhìn ra được gì.

Tạ Chỉ có lẽ nhận ra ý định của ta, cố ý mở miệng muốn khiến ta xót xa:

“Cánh tay bị thương, còn rơi xuống nước nữa.”

Thời tiết rét căm căm thế này mà rơi xuống nước, bảo sao cả người hắn toàn là khí lạnh.

Nhưng ta lại gạt tay hắn ra.

Thấy cánh tay hắn dường như không có gì đáng ngại, ta cũng đoán được hắn đang lừa ta, bèn không nhịn được hừ nhẹ:

“Tạ công t.ử, xin tự trọng.”

Tạ Chỉ mở to mắt, dáng vẻ khó tin:

“Tạ công t.ử gì chứ? Trước lúc ta đi, nàng còn nói không phải ta thì không gả mà.”

Không phải hắn thì không gả gì?

Ta từng nói với hắn lời như vậy bao giờ?

Sắc mặt ta tự nhiên đen lại:

“Ta không cần một phu quân cả người đầy thương tích. Hơn nữa, câu đó của ta chỉ là mời Tạ công t.ử làm khách trong ngày thành thân của ta thôi. Nếu Tạ công t.ử hiểu lầm, vậy cứ xem như ta lại từ hôn với công t.ử lần nữa đi.”

Dứt lời, ta không thèm để ý tới hắn nữa, cứ thế đi thẳng về phía trước.

Nhưng đi được vài bước vẫn không thấy Tạ Chỉ cản ta, ta không khỏi dừng chân, quay đầu nhìn lại.

Tạ Chỉ đứng ngoài đám đông, quay người nhìn Tạ Y và Tưởng Du Nhu đang tình ý ngọt ngào với nhau.

Có lẽ hắn nghiến răng nghiến lợi một lát, rồi lại xoay người đuổi theo ta.

Chỉ là lần này hắn không còn nói mấy lời kỳ quái nữa, chỉ thỉnh thoảng khẽ thở dài một tiếng, như cố ý muốn thu hút sự chú ý của ta.

Ta đương nhiên không để ý đến hắn.

Chỉ là khóe môi lại không tự chủ cong lên.

Đi một đường dừng một đường, cuối cùng vậy mà lại tới trước Như Mộng Các.

Tuy đang là ban ngày, nhưng người trên đường không nhiều.

Miếng ngọc bội của Tạ Chỉ vẫn còn trong tay Thư nương t.ử, hắn liền gõ cửa tới lấy.

Người mở cửa đương nhiên là “tú bà” Lam Hạ.

Bọn họ đang thu dọn hành lý, dường như chuẩn bị đi xa.

Ta không vào trong.

Sau khi Thư nương t.ử trả lại ngọc bội cho Tạ Chỉ, hình như lại nói với hắn thêm vài câu.

Mãi tới khi Tạ Chỉ đi ra, ta không nhịn được hỏi:

“Thư nương t.ử là…”

Giống như Như Mộng Các không chỉ đơn giản là một thanh lâu, trên người Thư nương t.ử cũng cất giấu rất nhiều bí mật.

Huống chi nàng và Tạ Chỉ trông có vẻ rất quen thuộc.

Tạ Chỉ khẽ liếc ta một cái, không chút biến sắc nhướng môi, nhưng vẫn không chịu mở miệng.