Ánh Trăng Quan Sơn

Chương 32



Cảm giác ướt dính dính đầy tay, nàng hơi rụt người lại nhưng không phản kháng.

Ta ném mảnh sứ đi, nhét một con d.a.o găm vào lòng bàn tay nàng, sau đó nhân màn đêm rời khỏi phủ họ Lâm.

Chỉ bằng một mảnh sứ, dựa vào sức của nàng, sẽ chỉ chọc giận người nàng muốn đề phòng mà thôi.

Ta không cứu được nàng, chỉ có thể để lại cho nàng một con d.a.o sắc.

Tuy bị trọng thương, nhưng ta đã lấy được thư từ qua lại giữa Lâm Hồng Hiên và Tây Yến.

Vài ngày sau, tự nhiên ta cũng nghe ngóng được chuyện đêm ấy.

Lâm Hồng Hiên bận dò la tin tức của ta, không tới viện nàng nữa.

Sau đó có một ngày, ta lại nhớ tới nàng.

Hiện giờ phủ họ Lâm canh phòng nghiêm ngặt. Tuy ta đã lấy được chứng cứ, không cần tiếp tục tới phủ họ Lâm, nhưng ta vẫn muốn đến đó..

Sau khi nàng phát hiện ra ta, vì che giấu hành tung của ta mà đi lấy t.h.u.ố.c trị thương, vậy mà lại nói mình nhặt được một con chim sẻ.

Ta câm nín bật cười.

Ta nào phải chim sẻ gì.

Nhưng ngay cả chính ta cũng không nói rõ được, hết lần này tới lần khác mạo hiểm tới phủ họ Lâm, rốt cuộc là vì một phút mềm lòng đêm ấy, hay vì điều gì khác.

Thời gian chớp mắt trôi qua, Lâm Tu Tề và Trường Ninh trở về Du Châu.

Lần này Trường Ninh tới không chỉ vì binh quyền của Du Châu, mà còn vì đất phong Đàm Châu của nàng.

Tống Thanh Vãn có t.h.a.i rồi, hơn ba tháng.

Lâm Hồng Hiên truyền tin này ầm ĩ khắp nơi, giống như cố tình làm vậy.

Mà khi ta biết tin này, trong lòng bỗng trống rỗng, nhìn nước trà đổ ra mà thất thần một lúc.

Ngày thứ hai Trường Ninh tới Du Châu, ta lại tới phủ họ Lâm.

Nghe nói nữ t.ử khi m.a.n.g t.h.a.i thường nôn nghén rất nặng, nhưng nàng lại giống như không có chuyện gì.

Ta nghĩ, có lẽ ta nên đi rồi.

Sóng ngầm Diên Kinh cuồn cuộn, Trường Ninh đã nhiều lần thúc giục ta tới Diên Kinh.

Nàng đã có thai, hẳn Lâm Hồng Hiên cũng sẽ bảo vệ nàng thôi.

Nhưng khi nàng cầu ta giúp đỡ, ta vẫn không nhịn được mà mở miệng:

“Một vò rượu, thế nào?”

Nhưng ta lại tự giễu cười.

Rốt cuộc ta đang mong đợi điều gì chứ?

Đợi ta tới Diên Kinh, ta và nàng sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa.

Cứ như vậy đi, xem như ta tự để lại cho mình một niệm tưởng.

Nhưng sau đó ta mới biết, hôn ước giữa nàng và Lâm Hồng Hiên nơi nơi đều là tính kế.

Phu quân là giả, m.a.n.g t.h.a.i cũng là giả.

Ta tìm Trường Ninh, nàng chỉ nhìn ta cười đầy ẩn ý.

“Hóa ra ngươi vì nàng ấy nên mới không chịu rời Du Châu.”

Như thể mọi lớp ngụy trang trên người đều bị nhìn thấu, ta dời mắt đi, trong lúc hoảng loạn uống cạn chén trà đã nguội.

Nhưng Trường Ninh nói không sai.

Ta vẫn luôn không muốn nhìn rõ lòng mình, cũng không muốn thừa nhận nguyên nhân khiến mình chậm chạp không chịu rời Du Châu là vì nàng.

Ngày ấy Lâm Tu Tề cũng tới.

Chỉ đôi ba câu, ta đã đại khái hiểu được quá khứ giữa Lâm Tu Tề và nàng.

Ta sợ nàng sẽ đồng ý với Lâm Tu Tề, sợ nàng sẽ bất chấp tất cả quay đầu đi theo hắn.

Trường Ninh đứng bên cạnh trêu ghẹo:

“Không đi giữ lại một chút sao?”

Ta từ xa nhìn nàng dưới bóng cây, khẽ cười rồi lắc đầu.

Nàng cứ thuận theo lòng mình là được.

Sau khi từ chối Lâm Tu Tề, nàng phát hiện ra ta, không khỏi có chút thẹn quá hóa giận.

Nhưng ta lại bỗng nhớ tới việc vừa rồi nàng nói với Lâm Tu Tề rằng nàng không thích uyên ương.

Ta không khỏi trêu nàng:

“Vừa rồi nghe cô nương nhắc tới uyên ương, ta lại thấy có chút giống. Ta không phải chim sẻ, cũng không phải uyên ương.”

Sau này ta rời khỏi Du Châu, nàng trở về phủ họ Tống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta hứa với nàng sẽ trở về vào ngày Trung thu.

Ta bắt đầu lần lượt viết thư cho nàng.

Có một lần trong thư, nàng hỏi ta, nếu không phải chim sẻ cũng không phải uyên ương, vậy ta là gì?

Ta chỉ kẹp trong thư một chiếc lông nhạn.

Ta là một con nhạn cô độc.

Trước kia lẻ bóng một mình, nay không còn đơn độc nữa.

Đáng tiếc, lá thư ấy không thể đưa tới tay nàng.

Nàng cũng không thể sống chờ đến ngày ta trở về.

Trên đường quay về Du Châu, ta gặp mai phục.

Lâm Hồng Hiên nhận ra tình cảnh tiếp theo của mình, quyết định ra tay trước một bước.

Ta thậm chí còn không thể nhìn thấy hài cốt của nàng.

Lâm Hồng Hiên tự nhiên không thể trốn khỏi Du Châu.

Nhìn hắn bị rút gân lột xương, ta chẳng những không cảm thấy sảng khoái, mà chỉ thấy bất lực.

Trong đầu trống rỗng, như thể có thứ vô cùng quan trọng đang từng chút từng chút trượt khỏi tim ta.

Lại qua vài năm, hai nhà Chu, Trình bị diệt, tân đế kế vị, ta trở thành người được tân đế tin tưởng nhất trong triều.

Tân đế cần một người quyết đoán tàn nhẫn, thủ đoạn, thay hắn gánh chịu tiếng xấu, hoàn thành những chuyện hắn không thể làm.

Vô số lời mắng c.h.ử.i, lên án ập tới, nhưng ta lạnh mắt nhìn, hoàn toàn chẳng để tâm.

Năm ấy vào Trung thu, tân đế tới Nguyệt đàn tế cầu phúc, đó cũng là lần đầu tiên ta gặp quốc sư.

Vừa nhìn thấy ta, ông ta đã lắc đầu thở dài:

“Chấp niệm quá sâu.”

Tân đế hỏi:

“Giải thế nào?”

Rùa

Quốc sư chỉ nhàn nhạt liếc ta một cái, ngay sau đó dời mắt đi:

“Đến khi xuân đi thu tới năm sau, mới có thể giải mối ưu phiền.”

Khi về phủ, hai bên đường vẫn náo nhiệt vô cùng.

Nhưng ta nhìn vầng trăng ấy, trong thoáng chốc lại hoa mắt.

Chỉ biết rằng, chẳng còn ai cùng ta đoàn viên.

Mùa xuân năm sau, nhà họ Tống định rời khỏi Du Châu.

Tống phu nhân vì cái c.h.ế.t của nàng mà đau buồn quá độ, Tống Cô quyết định đưa Tống phu nhân rời khỏi Du Châu.

Ta cũng mua lại biệt viện của phủ họ Tống.

Khoảng thời gian này thân thể ta ngày càng suy yếu, thỉnh thoảng trước mắt tối sầm, khi tỉnh lại đã là sáng vài ngày sau.

Tân đế cho phép ta xin nghỉ một thời gian, ta liền trở về Du Châu.

Thời tiết dần lạnh xuống, Du Châu vào thu, hương hoa quế ngào ngạt bay thẳng vào mũi.

Dưới gốc quế trong phủ họ Tống, ta đào được vài vò rượu.

Nhưng ta không định trả lại cho Tống Cô.

Mở vò lấy rượu, hương rượu hòa cùng hương quế chui vào cổ họng, sau vị cay nồng là một mảng ngọt lành.

Tầm mắt hơi mơ hồ, trời dần tối xuống, chỉ còn vầng trăng tròn treo giữa không trung.

Trước mắt ta lại tối sầm.

Vò rượu rơi xuống đất, phát ra âm thanh trong trẻo.

Mi mắt nặng nề khép lại.

Nhưng trong thoáng chốc, ta lại thấy nàng đi về phía ta.

Nàng nói:

“Lạnh tình lạnh tính, bạc tình bạc nghĩa.”

Hệt như lần đầu gặp gỡ.

Nhưng cảnh tượng trước mắt xoay chuyển, ta lại thấy nàng ngấn lệ, trách yêu:

“Tạ Chỉ, ta đợi chàng lâu lắm rồi.”

(Hết).