Ánh Trăng Thuở Ấy

Chương 4



Ta nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của hắn, đỏ mặt nói thích ta.

 

Bước chân bất giác nhẹ nhàng hơn.

 

Lúc ra khỏi cung đã là hoàng hôn.

 

Ta giẫm lên ghế thấp bước vào xe ngựa.

 

Khoảnh khắc vén rèm—

 

Một mùi cát bụi cùng huyết khí khô khốc ập vào mũi.

 

Một bóng người lọt vào tầm mắt—

 

Phương Linh, kẻ đáng lẽ phải ở nơi sa trường ngàn dặm xa xôi.

 

Giờ phút này lại đang tựa ngồi trong góc tối xe ngựa của ta.

 

Y phục hắn nhăn nhúm không ra hình dạng, cổ áo mở rộng, trên mặt còn có một vết xước chưa kịp đóng vảy.

 

Ngón tay hắn hững hờ gõ lên chuôi đao bên hông.

 

Tiếng gõ nhẹ nhàng, tiết tấu lười biếng.

 

Đó là thói quen mỗi khi hắn vui vẻ—

 

Càng cao hứng, nhịp gõ càng chậm.

 

Rèm xe buông xuống, trong khoang chỉ còn lại một vệt sáng tàn.

 

Hắn ngẩng đầu.

 

Đôi mắt vốn luôn hờ hững kia, giờ phút này sâu thẳm như muốn nuốt chửng người đối diện.

 

“Phu nhân.”

 

Hắn bật cười:

 

“Nàng khiến ta tìm thật vất vả.”

 

Hắn… cũng trùng sinh rồi.

 

12

 

Tay hắn đưa về phía ta, lại bị ta hất mạnh ra.

 

“Phu nhân.”

 

Nụ cười hắn chẳng chạm tới đáy mắt:

 

“Chúng ta đã bái thiên địa, vào động phòng, là phu thê danh chính ngôn thuận. Giờ nàng lạnh nhạt như vậy, có biết lòng vi phu khó chịu đến nhường nào không?”

 

Ta rũ mắt.

 

Nhớ lại đêm tân hôn kiếp trước.

 

Hắn vén khăn voan lên.

 

Không dịu dàng, không vuốt ve.

 

Trực tiếp đè xuống.

 

Ta chỉ cảm thấy cơ thể như bị lưỡi rìu bổ đôi.

 

Ta kêu đau.

 

Bảo hắn nhẹ một chút.

 

Hắn lại nói:

 

“Đau thì chịu đi.”

 

Về sau lần nào cũng vậy.

 

Ta không chịu nổi.

 

Chủ động cầu bà bà nạp thiếp cho hắn.

 

Đêm ấy hắn đạp tung cửa phòng, quật ta xuống giường.

 

Ta đau đến run rẩy.

 

Hắn giữ c.h.ặ.t ta, nói:

 

“Nàng là thê t.ử của ta, thứ trượng phu cho nàng, nàng phải chịu.”

 

Sau khi hắn rời đi, ta mới phát hiện dưới thân loang ra một mảng đỏ sẫm.

 

Đứa bé không còn nữa.

 

Ta không khóc.

 

Hắn cũng chưa từng xin lỗi.

 

Về sau nữa,

 

Con của các thiếp thất lần lượt chào đời.

 

Ta không có con nối dõi chống lưng, tình cảnh trong Quận vương phủ càng thêm gian nan.

 

Nhưng trái lại, ta lại thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Cho đến một đêm đông nọ, hắn uống rượu rồi đẩy cửa phòng ta bước vào.

 

Ta tát hắn, c.ắ.n hắn.

 

Dùng trâm cài đ.â.m mạnh vào lòng bàn tay hắn.

 

Nhưng cuối cùng vẫn không chống lại nổi.

 

Hoa sen song sinh trên màn trướng cứ từng vòng lay động.

 

Khiến ta choáng váng, gần như không thở nổi.

 

Hắn bóp cằm ta, nói:

 

“Tất cả những điều này… đều là thứ nàng phải chịu.”

 

Quan hệ giữa chúng ta triệt để rạn nứt.

 

Nhưng cố tình chỉ đúng lần ấy, ta mang thai.

 

Khi phát hiện thì t.h.a.i đã lớn, không thể bỏ, chỉ có thể sinh.

 

Ta sinh suốt một ngày một đêm.

 

Lúc giãy c.h.ế.t trên giường sinh, âm thanh cuối cùng ta nghe thấy…

 

Là tiếng thân thể như vải lụa bị xé toạc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giống hệt đêm động phòng năm ấy.

 

Ta mở mắt ra.

 

Ánh sáng trong xe ngựa mờ tối.

 

Giống hệt ngọn đèn dầu cuối cùng bên giường sinh.

 

“Khó chịu sao?”

 

Ta nhìn hắn:

 

“Vậy thì chịu đi.”

 

Nụ cười trên mặt hắn hoàn toàn biến mất.

 

13

 

Không cho hắn thêm cơ hội mở miệng.

 

Ta trực tiếp nói:

 

“Phương tướng quân tự ý rời chiến trường, suốt đêm trở về kinh, không biết có thánh chỉ của bệ hạ hay chưa?”

 

Ngón tay hắn khựng lại trên chuôi đao.

 

“Không có?”

 

Giọng ta nhàn nhạt:

 

“Lâm trận đào thoát, chiếu theo luật phải c.h.é.m.”

 

“Đặng Dao—”

 

“Hay là chưa kịp? Chi bằng ta nói việc này với phụ thân, để ông thay ngươi dâng tấu?”

 

Ta ngắt lời hắn:

 

“Chỉ là phụ thân ta xưa nay nóng nảy hấp tấp, đến lúc đó nếu lỡ nói sai điều gì trước mặt bệ hạ… e rằng tướng quân sẽ phải đau đầu.”

 

Hắn nhìn chằm chằm ta, cảm xúc trong mắt cuộn trào mãnh liệt.

 

“Nói xong chưa?”

 

“Xong rồi.”

 

Ta giơ tay vén rèm xe:

 

“Mời tướng quân xuống xe. Nếu không xuống, ta sẽ gọi người.”

 

Hắn không động đậy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ánh sáng từ ngoài rèm chiếu lên mặt hắn, nửa sáng nửa tối.

 

Rất lâu sau, hắn bỗng bật cười.

 

“Được.”

 

Khi đi ngang qua người ta, hắn khựng lại, giọng ép xuống cực thấp, từng chữ từng chữ rót vào tai ta…

 

“Đặng Dao, bất kể kiếp trước hay kiếp này, nàng cũng chỉ có thể là của ta. Cứ chờ đó.”

 

Rèm xe nặng nề buông xuống.

 

Đầu ngón tay đang bấu c.h.ặ.t thành xe của ta chậm rãi thả lỏng.

 

Gió đêm lùa vào, cuốn tan mùi m.á.u còn sót lại.

 

Ta khép mắt—

 

Ngọn lửa ngút trời Tạ Chương phóng ra năm ấy đã thiêu rụi phủ tướng quân, chẳng còn một ngọn cỏ.

 

Ai mà ngờ được,

 

Từ trong tro tàn… lại bò ra thêm một con lệ quỷ.

 

14

 

Chiến sự tiền tuyến ngày một căng thẳng.

 

Phương Linh suốt đêm quay về chiến trường, hắn có thể lén trở về một đêm đã là cực hạn.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không yên tâm.

 

Lần gặp lại Tạ Chương, ta nắm lấy tay hắn.

 

“Cẩn thận Phương Linh. Ta… cùng hắn có chút xung đột, nếu hắn tìm huynh gây phiền phức, nhất định phải nói cho ta biết.”

 

Tạ Chương cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy mình.

 

Không hỏi nguyên do, chỉ khẽ đáp một tiếng:

 

“… Được.”

 

Ta đặc biệt bỏ ra số bạc lớn, sai người âm thầm để mắt tới mọi chuyện quanh Tạ Chương, đề phòng có “ngoài ý muốn” xảy ra.

 

May mà tất cả đều bình yên.

 

Mà Tạ Chương trước mặt bệ hạ cũng ngày càng được trọng dụng.

 

Bệ hạ không câu nệ việc hắn chỉ thuộc Đông Xưởng, thường xuyên triệu hắn vào thư phòng phê tấu chương, thảo chỉ dụ, gần như dùng hắn như nửa vị tể phụ.

 

Về sau nữa, Đông Xưởng khuyết chức Chưởng ấn—

 

Bệ hạ đích thân điểm tên hắn.

 

Khi tin tức truyền tới, ta đang thêu giá y.

 

Phụ thân đứng bên cạnh, vuốt râu không nói gì.

 

Qua hồi lâu mới lẩm bẩm một câu:

 

“Quả nhiên là hắn.”

 

Bên kia,

 

Phương Linh ở biên quan liên tiếp thắng ba trận, triều dã khen ngợi như sóng dâng.

 

Trước Tết Trung Thu, hắn khải hoàn hồi kinh.

 

15

 

Tiệc Trung Thu trong đại điện, đèn đuốc sáng trưng.

 

Ta vừa ngồi xuống ghế nữ quyến, Phương Linh đã ở phía đối diện, ngồi đầu hàng võ quan.

 

Từ lúc vào tiệc, ánh mắt hắn đã ghim c.h.ặ.t trên người ta.

 

Ta nâng chén trà, rũ mắt, mặc kệ hắn.