Ánh Trăng Thuở Xưa

Chương 1



01

Ta khóc đến đỏ hoe hai mắt.

“Cô gia, nô tỳ là Sơ Nguyệt, không phải tiểu thư…”

Người trên thân ta vẫn không hề dừng lại, thậm chí còn cởi hỉ bào, xé thành từng dải vải, trói c.h.ặ.t cổ tay ta.

Mọi chuyện trước mắt khiến ta chỉ cảm thấy hoang đường đến cực điểm.

Đêm nay vốn phải là đêm động phòng hoa chúc của tiểu thư và Thế t.ử Cố Thanh Từ.

Thế t.ử không vào động phòng cùng tiểu thư bái lễ, lại ôm nha hoàn hồi môn như ta vào thư phòng tùy ý làm càn.

Sách vở trên bàn rơi vương vãi đầy đất, nghiên mực bị hất đổ.

Vài giọt mực b.ắ.n lên gương mặt tuấn mỹ mà lạnh nhạt của Cố Thanh Từ, giống như những nốt lệ chí mang theo sắc xuân nơi khóe mắt hắn.

Đến lúc tình nồng sâu đậm, Hắn giữ lấy tay ta, mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

Hắn kề bên vành tai ta, từng tiếng khàn thấp gọi: “Kiều Doanh… Kiều Doanh…”

Kiều Doanh là tên của tiểu thư.

Ta khóc đến khàn giọng, khóe mắt đỏ bừng, hết lần này đến lần khác cầu xin hắn: “Thế t.ử gia, nô tỳ là Sơ Nguyệt!”

Sau một đêm dài, Cố Thanh Từ cuối cùng cũng buông tha cho ta, chỉnh lại y phục gọn gàng. Mà váy áo của ta đã rách nát như giẻ lau, bị hắn giẫm dưới chân.

Ánh mắt hắn nhìn ta lạnh nhạt như đang nhìn một món đồ vật, hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào của đêm qua.

Ta nhịn đau, quỳ nửa người dưới đất: “Xin Thế t.ử gia ban cho nô tỳ một bát t.h.u.ố.c tránh thai.”

Cố Thanh Từ rũ mắt nhìn ta: “Không cần. Sơ Nguyệt, nàng sinh cho ta một đứa con đi.”

Ta kinh ngạc đến sững sờ dưới chân hắn, giọng nghẹn ngào: “Sao có thể được? Nô tỳ chỉ là hạ nhân… cốt nhục của Thế t.ử cao quý như vậy, phải do tiểu thư sinh ra mới đúng!”

Ngay cả thân phận thông phòng ta cũng không có, chỉ là nha hoàn hồi môn của tiểu thư!

Sao có thể sinh con cho hắn được chứ!

Trên gương mặt điềm tĩnh của Cố Thanh Từ thoáng hiện vẻ không vui. Hắn vốn chẳng có nhiều kiên nhẫn với một nha hoàn như ta, nhưng vẫn cúi người, dùng đầu ngón tay hơi lạnh lau đi nước mắt nơi khóe mắt ta.

“Bảo nàng sinh con cho ta, nàng không muốn đến vậy sao?

“Đợi nàng mang thai, ta sẽ cho nàng một danh phận thiếp thất, đừng khóc nữa.”

Nói xong câu ấy, Cố Thanh Từ không ở lại thêm, bỏ mặc nha hoàn nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới như ta giữa một mảnh hỗn độn.

02

Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.

Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>؂•̀⸝⸝)✧

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau khi Cố Thanh Từ rời đi, tiểu thư mới dẫn nha hoàn đẩy cửa bước vào, mang cho ta quần áo sạch sẽ.

Ta run rẩy, sắc mặt tái nhợt quỳ trước mặt Kiều Doanh.

Mọi chuyện xảy ra tối qua, ta không biết phải giải thích với nàng ta thế nào.

“Tiểu thư, nô tỳ chưa từng nghĩ đến chuyện leo lên giường chủ t.ử, càng không dám quyến rũ Thế t.ử gia…” Ta run giọng khóc nức nở.

Không ngờ lần này Kiều Doanh lại không trách ta, còn khoác áo lên người ta.

“Sơ Nguyệt, đứng lên đi, là ta bảo Thế t.ử tìm muội.

“Chỉ có muội là gia sinh t.ử, từ nhỏ lớn lên bên cạnh ta, ta chỉ tin tưởng mình muội.”

Cái gì?

Ta kinh ngạc lùi về sau một bước. Kiều Doanh bưng tới một bát t.h.u.ố.c đen sì, mùi vị gay mũi: “Đây là t.h.u.ố.c trợ thai, Sơ Nguyệt mau uống lúc còn nóng đi, sớm m.a.n.g t.h.a.i con của Thế t.ử.”

Mọi chuyện trước mắt giống như một cơn ác mộng mãi không tỉnh.

Ta âm thầm c.ắ.n đầu lưỡi mình.

Rất đau, đau đến mức đôi mắt vốn đã sưng đỏ lại càng trào thêm nước mắt.

“Tiểu thư, nô tỳ không thể…” Ta còn muốn dành dụm đủ bạc để chuộc lại khế bán thân, được rời khỏi phủ: “Nô tỳ không dám mơ tưởng làm thiếp của Thế t.ử, tranh sủng cùng tiểu thư.”

Kiều Doanh giữ lấy vai ta, trong mắt dâng lên lệ quang: “... Sơ Nguyệt, giúp ta lần này đi. Ta mắc quái bệnh, không thể gần gũi phu quân, cũng không thể sinh con! Chuyện này vẫn luôn bị che giấu.”

“Thế t.ử tuy nói không để tâm nhưng nếu không có con cái, làm sao ta có thể đứng vững trong phủ Thế t.ử! Cho nên ta mới cầu xin Thế t.ử, tìm đến muội…”

“Sơ Nguyệt, ta xin muội cùng Thế t.ử gia thử thêm vài lần nữa, sinh cho bọn ta một đứa con được không? Ta và Thế t.ử nhất định sẽ không bạc đãi muội!” Nàng ta sợ ta không đồng ý, vội vàng bổ sung thêm một câu.

“Không…” Chữ ấy mắc nghẹn nơi cổ họng, thế nào cũng không nói ra được.

Ta chỉ là nô tỳ, mạng sống nằm trong tay chủ t.ử. Muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c, hay đem bán đi, cũng chỉ cần một câu nói, một ánh mắt của tiểu thư mà thôi.

Cuối cùng, ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c Kiều Doanh đưa tới,  uống cạn trong một hơi.

Đắng đến mức từ đầu lưỡi xuống tận dạ dày đều tê dại, buồn nôn vô cùng.

Kiều Doanh hài lòng, dịu dàng đoan trang mỉm cười: “Sơ Nguyệt, ta biết muội là người nghe lời ta nhất.

“Cha mẹ muội vẫn còn ở Kiều phủ, Kiều gia chúng ta sẽ không bạc đãi họ.

“Tối nay, Thế t.ử gia vẫn sẽ tới. Chỉ một lần thôi thì chưa đủ!

“Muội phải quấn lấy Thế t.ử thêm vài lần nữa, mau ch.óng m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục.”