Hắn loạng choạng đi đến trước mặt ta, cơn giận bùng lên dữ dội.
“Nàng còn muốn lừa ta!”
Hắn giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy eo ta, sức mạnh lớn đến đáng sợ. Da thịt áp sát da thịt, xương cốt kề sát xương cốt, như muốn ép ta hòa vào m.á.u thịt hắn.
Trông hắn gầy yếu như vậy, nhưng lực trên tay lại mạnh đến kinh người. Ta dùng hết sức cũng không thể thoát ra.
“Buông ta ra! Ta không phải người ngươi muốn tìm!”
Hắn quen thuộc vén cổ áo ta, để lộ nốt ruồi son dưới xương quai xanh.
Hắn đã nhìn thấy nơi ấy vô số lần.
Khi tình ý sâu nặng, hắn cũng từng hôn lên đó. Giờ đây lại thành chứng cứ để xác nhận thân phận ta.
Đôi mắt hắn đỏ bừng, vừa rơi lệ vừa khàn giọng gào lên: “Nàng chính là nàng ấy! Nàng biết vì nàng mà ta bạc đầu, vì nàng mà hòa ly, vì nàng mà gọi hồn… ta đã làm biết bao chuyện vì nàng!”
“Vậy mà nàng vẫn không chịu trở về bên ta, còn muốn mang theo con của ta gả cho kẻ khác!
“Sơ Nguyệt, trên đời này còn ai có trái tim lạnh lùng tàn nhẫn hơn nàng không?”
Ta khẽ cười, nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn.
“Thế t.ử gia muốn ta trở về tiếp tục sinh con làm t.h.u.ố.c dẫn cho ngươi sao? Muốn ta làm thiếp của ngươi, nhìn ngươi và tiểu thư ân ái trăm năm sao?”
“Xin lỗi, ta không làm được…”
“Cho nên ta mới bỏ trốn, vĩnh viễn không muốn quay lại nữa.”
Lời này của ta giống như một lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim hắn.
Hắn đau đến mức nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt trắng bệch như băng tuyết phủ đầy.
Lại thêm một ngụm m.á.u trào ra nơi khóe môi.
Từng vệt đỏ loang trên hỉ phục uyên ương thành đôi của ta.
24
"Thế t.ử mau tránh đường đi, cát thời đã điểm, ta phải cùng phu quân bái đường rồi."
"Không!" Hắn mím c.h.ặ.t vệt m.á.u trên môi, gắt gao nắm lấy cổ tay ta, siết c.h.ặ.t đến mức như muốn khảm sâu vào da thịt: "Ta tuyệt đối không để nàng đi, Sơ Nguyệt, theo ta về nhà!"
"Ta không cho phép nàng gả cho hắn!" Nơi đáy mắt vốn luôn đạm mạc của hắn nay lại hằn lên tia điên cuồng như muốn ngọc thạch câu phần.
"Sao nàng nỡ mang cốt nhục của ta, rồi lại nhẫn tâm vứt bỏ ta lại một mình, bắt ta phải trơ mắt nhìn nàng c.h.ế.t đi mà chẳng thể vãn hồi!"
"Nàng đã trở về, nàng vẫn còn sống. Ta thà c.h.ế.t cũng quyết không nhường nàng cho kẻ khác!"
Thấy ta vẫn dửng dưng không chút động lòng, thần sắc lạnh nhạt, giọng điệu của hắn bỗng trở nên nôn nóng xen lẫn vẻ dè dặt, cẩn trọng: "Sơ Nguyệt, ta đã hòa ly rồi. Ta có thể cho nàng ngôi vị chính thê, không phải làm thiếp, càng sẽ không đưa nàng đến nông trang nữa."
Ta chăm chú nhìn hắn, dường như không thể hiểu nổi.
"Vì sao ngươi lại hòa ly với tiểu thư? Ngươi vốn dĩ ái mộ nàng ấy đến thế cơ mà!”
Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi vì nàng ấy mà tự tay săn nhạn mang đến tận cửa cầu thân, còn cất công lặn lội xuống tận Giang Nam, chỉ để mang về cho tiểu thư một cành đào vừa chớm nở."
Ta hầu hạ bên cạnh Kiều Doanh ngần ấy năm, đã từng chứng kiến những khoảnh khắc ân ái mặn nồng nhất của bọn họ. Cũng từng thật tâm chúc phúc cho tiểu thư vì đã tìm được bậc lương nhân.
Ta chưa từng có ý nghĩ sẽ phá hủy hạnh phúc của hai người. Thế nhưng mọi chuyện xảy ra, thảy đều vượt khỏi dự liệu của ta.
Tiểu thư và vị lang quân mà nàng ta yêu thương nhất lại hòa ly, còn hắn thì đuổi theo đến tận Tướng quân phủ, miệng không ngừng nói yêu ta, cầu xin ta hồi tâm chuyển ý.
Mỗi một chữ ta thốt ra, đều tựa như một nhát d.a.o cứa nát tâm can hắn.
Cố Thanh Từ bật cười bi thương, cả người y tựa như một khối ngọc bích sắp sửa vỡ vụn.
"Tình không biết tự cội nguồn nao, vạn sự trên đời chẳng thể theo ý mình.”
"Nếu như đoạn tình cảm này có thể để ta tự do khống chế, thì cớ sự đâu đến nông nỗi này! Cớ sao suốt ba năm qua ta phải chịu cảnh moi t.i.m nôn m.á.u, bạc trắng cả mái đầu, mà vẫn chẳng thể nào quên được nàng?”
"Nàng chê cười ta bạc tình cũng được, mắng c.h.ử.i ta phụ bạc cũng xong... Ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nàng gả cho kẻ khác."
Ta rũ mắt, lẳng lặng nhìn vết m.á.u vẫn chưa khô hẳn trên vạt váy.
"Cô gia, ngươi hãy buông tha cho ta đi.”
"Yêu một người là thành toàn, chứ không phải chiếm đoạt.”
"Ta sẽ không theo ngươi trở về đâu. Ta đã được ghi tên vào gia phả Tần gia, cho dù có c.h.ế.t, cũng sẽ được chôn cất tại Tần gia, đời đời kiếp kiếp an nghỉ cùng Tần Dục.”
"Thế t.ử phủ đối với ta mà nói, chẳng khác nào một tòa l.ồ.ng giam. Ở nơi đó ta sống không hề vui vẻ, cũng chẳng có lấy nửa điểm tự do, cho nên ta mới phải liều mạng bỏ trốn..."
Lời còn chưa dứt, Tần Dục đã xách kiếm phá cửa xông vào.
Mũi kiếm lạnh lẽo kề sát lên chiếc cổ thon gầy của Cố Thanh Từ, hơi ấn xuống, lập tức rỉ m.á.u.
"Cố thế t.ử và ta trước nay vốn luôn đối đầu, nhìn nhau không vừa mắt.”
"Ngay trong ngày đại hôn lại dám đến cướp thê t.ử của ta, trên dưới Cố gia các ngươi đều chán sống hết rồi sao?"
Cố Thanh Từ dường như chẳng còn cảm nhận được đau đớn, hắn lại không màng sống c.h.ế.t mà bật cười cợt nhả với Tần Dục: "Đứa con của ngươi, thực chất là cốt nhục của ta! Tần tiểu tướng quân, ngài thích đội nón xanh thay kẻ khác đến vậy sao?"
Ta nghe những lời này mà cảm thấy vô cùng ch.ói tai.
Tần Dục lại chẳng hề tức giận chút nào: "Ai nói đó là con của ngươi? Ngươi giỏi thì bảo chúng gọi ngươi một tiếng cha thử xem!"
Sắc mặt Cố Thanh Từ lập tức trầm xuống.
Tần Dục vung tay ra hiệu cho binh lính phía sau tiến lên: "Mau mời Cố thế t.ử lên ngồi ghế thượng tọa, để hắn tận mắt chứng kiến ta thành thân!"
"Tần Dục!" Trong mắt hắn hừng hực ngọn lửa hận thù, hận không thể thiêu rụi người trước mặt thành tro bụi.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã bị Tần Dục điểm huyệt, toàn thân cứng đờ không thể nhúc nhích, cũng chẳng thể phát ra nửa điểm thanh âm.
Hắn cứ thế bị áp giải lên hỉ đường, trơ mắt nhìn ta và Tần Dục tam bái thiên địa, kết làm phu thê.
Khắp sảnh đường, tân khách ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, buông lời chúc tụng.
Chỉ có nước mắt của hắn, là vẫn tuôn rơi mãi không ngừng.
[TOÀN VĂN HOÀN.]