Tiểu phẩm không có gì thú vị, tôi vừa định chuyển sang xem phim thì nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Nghe máy.
Là mẹ của Lâm Du.
Ban đầu bà nhẹ nhàng hỏi tôi sống ra sao, nói rất nhiều, đến mức tôi bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Dì, dì có việc gì vậy?”
Bà cười nhạt, nói:
“Lộ Lộ, lần này Lâm Du tự đến tìm con để xem mắt, dì không biết chuyện này. Nhưng giáo sư của nó đã nói với dì, rằng sẽ giới thiệu cháu gái của một viện sĩ cho nó.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Điều kiện của con thua xa nó, nhà chúng tôi không thể nào chấp nhận con làm con dâu... Lộ Lộ, dù Lâm Du có chủ động tìm con, con cũng đừng nên nuôi hy vọng gì, hiểu không?”
Tôi im lặng một lát, cảm thấy thật vô lý:
“Vậy dì không quản con trai của mình, mà lại đi cảnh cáo tôi đừng ảo tưởng?”
Bà ta cười:
“Lâm Du là thiên tài, còn con... ha ha, Lộ Lộ, dì cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”
“Dì tưởng mình là ai mà dạy đời tôi?”
Tôi ngồi thẳng dậy, lạnh lùng nói:
“Gọi dì là dì đã khiến dì nghĩ mình là bậc trưởng bối rồi sao? Đến lời của ba mẹ tôi còn không nghe, dì là cái thá gì?”
Nói xong, tôi dập máy.
Vẫn thấy rất giận.
Tôi vò đầu, mở chặn Lâm Du rồi gọi lại.
Từ hôm qua tôi đã dồn nén nhiều bực bội, giờ chúng tuôn trào, tôi không kiềm chế mà trút hết lên cậu ấy:
“Cậu bị điên à? Cả nhà cậu bị điên chắc?
“Vô cớ đến tìm tôi chỉ để sỉ nhục tôi sao? Tôi là kẻ đáng khinh thế à?
“Cả nhà cậu…”
Tôi cứ thế mắng liên hồi, đến khi cảm thấy xả hết tức giận mới ngậm miệng lại, cầm lon coca uống vài ngụm.
Lúc này, tôi mới nghe thấy tiếng của Lâm Du:
“Xin lỗi, tôi...”
Không đợi cậu nói hết, tôi cúp máy, chặn số của cậu một lần nữa.
Trong lòng tôi thấy thoải mái hơn nhiều.
Giận dữ thật sự giúp người ta giải tỏa.
Ba năm trước, vừa đến thành phố này, tôi đã đến ngôi chùa nổi tiếng nhất, quỳ trước tượng Phật và thề:
“Từ nay, con sẽ không để mình chịu thiệt thòi nữa.”
Tôi đã phải chịu quá nhiều ấm ức, đến phát ngán.
Bây giờ, dù có chết, tôi cũng không để mình bị bắt nạt thêm.
iPad để quá lâu nên màn hình đã tắt, phản chiếu khuôn mặt vô cảm của tôi trong bóng tối.