Tôi mất một lúc mới hiểu Cố Tùng đang nói về ai.
"Anh ấy... đúng vậy, bình thường công việc của anh ấy khá bận."
Cố Tùng gật đầu, vẻ mặt suy tư.
"Bệnh sử và tình trạng phẫu thuật của Nhiên Nhiên tôi đều nắm rõ, tôi đã ước tính qua, ngoại trừ lần này, chi phí điều trị bệnh tim trước đây của con bé chắc phải rơi vào khoảng 500 đến 600 nghìn tệ. Theo như cô vừa định mức trả nợ 400 nghìn tệ trong hai năm, cộng thêm chi phí sinh hoạt... thu nhập trước đây của cô chắc chỉ vừa đủ trang trải mọi chi phí của hai mẹ con. ...Mạo muội hỏi một câu, vậy còn anh ta thì sao?"
Màu mắt của Cố Tùng rất đậm, giống như vệt mực đặc không thể tan ra.
"Người đàn ông đó kiếm được tiền mà không đưa cho hai mẹ con tiêu sao? Không chỉ phẫu thuật không đến được, mà ngay cả viện phí của Nhiên Nhiên cũng không muốn bỏ ra? Tôi không có ý định can thiệp vào cuộc sống của hai người, nhưng vai trò người cha như vậy và kiểu nuôi dạy con như đã góa bụa này, đối với sự trưởng thành của đứa trẻ e là quá bất lợi."
Anh dừng lại một chút.
"Hoặc là... còn một khả năng nữa."
Anh nhìn chằm chằm vào tôi.
"Em và anh ta thực chất đã ly hôn rồi?"
*
Khi Lục Cập nhét thẻ ngân hàng vào tay tôi, tôi đã giật nảy mình.
"Con lấy đâu ra nhiều tiền thế này?"
Thằng bé mới sáu tuổi.
Nhà họ Lục dù có giàu có đến đâu cũng không thể tùy tiện cho một đứa trẻ sáu tuổi mấy trăm triệu tiền tiêu vặt được.
Hơn nữa tôi nghe nói Lục Tư Đình chỉ thích Lục Hào, không mấy mặn mà với đứa con trai do vợ cũ sinh ra này.
"Mẹ kế cho con đấy ạ." Thằng bé trông vô cùng ngoan ngoãn: "Vừa hay để làm phẫu thuật cho Nhiên Nhiên."
Tôi không nhịn được cười, chắc chắn thằng bé lại đào hố gì đó cho cô Lục kia nhảy vào rồi.
Đúng là "ông cụ non".
"Cảm ơn con, nhưng Nhiên Nhiên đã đóng đủ tiền phẫu thuật rồi. Tiền này con cứ giữ lấy mà tiết kiệm, con còn nhỏ, sau này đừng làm thế nữa, phải cẩn thận với bà mẹ kế của con đấy."
"Vâng ạ..."
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, giọng điệu của Lục Cập nghe có vẻ vẫn còn chút không cam lòng...
...
Hôm nay là thứ Bảy, Lục Cập ở bệnh viện chơi với Nhiên Nhiên cả ngày, hơn nữa còn hứa ngày mai sẽ tiếp tục đến, Nhiên Nhiên vui mừng khôn xiết.
Sau khi nhìn hai đứa trẻ ăn xong bữa tối, tôi ra ngoài lấy nước.
Không ngờ chỉ một loáng sau, trong phòng bệnh đã có thêm một người.
Sắc mặt tôi thay đổi, bước nhanh tới chắn trước mặt Nhiên Nhiên.
Ánh mắt Lục Phỉ Chi tối sầm lại, vẻ mặt đầy tổn thương.
Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô đen, vóc dáng cao lớn, anh tuấn.
Ngoại trừ việc hơi gầy đi một chút, thật khó có thể nhận ra anh đã phải ngồi xe lăn suốt nửa năm trời.
Trên người Lục Phỉ Chi mang theo hơi lạnh thấu xương từ bên ngoài phòng bệnh, đôi mắt đào hoa kia có vài phần cô độc và mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Anh vừa xuống máy bay, cả ngày chưa ăn gì rồi, A Niệm, đi ăn cơm với anh được không?"
Tôi không hề lay chuyển.
Nếu không phải hai tháng trước, chính tai tôi nghe thấy vị bác sĩ trưởng khoa mà Lục Phỉ Chi giới thiệu nói với anh rằng tình trạng của Nhiên Nhiên không được tốt.
Anh lại hờ hững buông một câu: "C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, đỡ cho cô ta cứ phải vương vấn mãi."
Có lẽ bây giờ tôi vẫn còn bị sự ngụy trang của anh che mắt.
"Chú út?"
Tầm mắt Lục Cập đảo qua đảo lại giữa tôi và Lục Phỉ Chi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé càng lúc càng nhăn lại: "Chú và dì An..."
Lục Phỉ Chi còn chưa kịp nói gì, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói của Cố Tùng.
"Lục Phỉ Chi." Anh nhướng mày.
"Về kinh thành từ bao giờ thế, sao không báo với tôi một tiếng?"
Anh bước tới vỗ vai người anh em tốt cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đã nhiều năm không gặp này, nụ cười lộ rõ vẻ chân thành.
"Cậu đưa cháu trai đến tìm Nhiên Nhiên chơi à?"
Lục Phỉ Chi không trả lời, chỉ ung dung nói: "Lát nữa tôi có thể đưa thằng bé về."
"Cậu đưa nó đến thì đương nhiên là cậu đưa về rồi."
Cố Tùng thấy hơi kỳ lạ.
Anh vẫn chưa hề nghi ngờ lý do nào khác khiến Lục Phỉ Chi xuất hiện ở đây.
"Vai của cậu bị làm sao thế?" Ánh mắt anh sắc bén.
"Hơn nửa năm trước gặp phải sự cố y tế, bị thương một chút, nhưng sắp khỏi rồi."
Nhiên Nhiên như nhớ lại tình cảnh ngày hôm đó, sợ hãi nép sau lưng tôi, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo tôi.
Cố Tùng hỏi kỹ thêm vài câu.
"Vai trái của cậu phải chú ý một chút, dù sao cũng đã tổn thương đến dây thần kinh."
Lục Phỉ Chi mỉm cười: "Tôi biết rồi."
"Đúng rồi, cậu còn nhớ An Niệm không?"
Cố Tùng tiến lên hai bước, đứng bên cạnh tôi.
"Chắc cậu cũng nhiều năm rồi không gặp cô ấy..."
Tầm mắt Lục Phỉ Chi rơi vào khoảng không giữa tôi và Cố Tùng, sắc mặt lạnh xuống thấy rõ.
"Đương nhiên là nhớ."
Anh ngắt lời Cố Tùng.
"Không cần cậu phải nhắc nhở. Cũng phiền anh xác định rõ vị trí của mình. Bởi vì, cô ấy là vợ tôi."