Ánh Xuân Và Quê Cũ

Chương 15



Tôi nhớ lại hai lần từng nhìn thấy bóng lưng quen thuộc trên đường phố Nam Thành, lúc đó tôi cứ ngỡ là do làm thêm quá mệt nên sinh ra ảo giác.

Hóa ra anh thực sự từng đến.

Trái tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi không dám nghe tiếp nữa.

"Cố Tùng, chuyện trước đây lừa anh là em sai, xin lỗi anh. Nhưng em không có ý định yêu đương, trước đây không nghĩ tới, bây giờ cũng vậy." Tôi nhỏ giọng và nói thật nhanh.

"Hiện tại em chỉ muốn nuôi dạy Nhiên Nhiên thật tốt..."

Cố Tùng dường như không hề ngạc nhiên: "Ừm, không sao, anh có thể đợi."

Anh nói đùa: "Năm nay anh hai mươi bảy tuổi, đợi thêm tám năm nữa là ba mươi lăm, cũng được, chưa tính là quá già."

Tôi cuống lên: "Không phải, điều kiện của anh tốt như vậy, không cần thiết phải ở chỗ em..."

"An Niệm, em nghe anh nói đã." Cố Tùng mỉm cười.

Đôi mắt vốn dĩ xinh đẹp và lạnh lùng thường ngày, giờ đây như chứa đầy những vụn sáng li ti.

Anh chậm rãi nói.

"Thật ra có khoảng hai ba năm anh không còn nhớ đến em nữa, cũng không đến Nam Thành nữa."

"Sau khi Lục Phỉ Chi kể với anh rằng em đã kết hôn sinh con, anh tự nhủ với bản thân không nên nhung nhớ nữa, nếu không sẽ là bất lịch sự."

"Thế là từ ngày đó, anh giống như đã thực sự quên mất em. Anh bận rộn với thí nghiệm, tốt nghiệp, phẫu thuật, công việc, chưa một lần nhớ đến em... cho đến khi về nước."

"Cho đến khi mẹ anh giục anh lập gia đình."

"Khoảnh khắc đó anh lại nhớ đến tên của em, và cũng chỉ có thể nhớ đến tên của em."

"Cuối cùng anh buộc phải thừa nhận, anh ghen tị với người đàn ông đã lập gia đình với em trong lời kể của Lục Phỉ Chi."

"Cứ nghĩ đến việc anh ta có thể làm bữa sáng cho em mỗi ngày, mỗi tối có thể đón em tan làm, rồi nắm tay em đi dạo... anh ghen đến phát điên rồi."

"Cho nên An Niệm, lần này dù có phải dây dưa đến cùng cũng được, đợi thêm tám năm, mười tám năm cũng được. Anh chỉ là sợ hãi, cũng không dám tưởng tượng, nếu như chỉ cần có một tia khả năng có thể cùng em đi hết quãng đời còn lại mà anh lại bỏ lỡ... thì đời này anh sẽ hối tiếc biết bao."

*

Nhiên Nhiên phục hồi sau phẫu thuật khá tốt, rời khỏi phòng hồi sức tích cực thêm hai tuần nữa là có thể xuất viện.

Tuy nhiên trong vòng ba năm tới vẫn cần định kỳ đến bệnh viện tái khám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi quyết định thuê một căn nhà ở Kinh Thành trước.

Như vậy vừa thuận tiện nấu cơm hầm canh bồi bổ cơ thể cho Nhiên Nhiên, vừa thuận tiện cho con bé tái khám sau này.

Còn một lý do khác nữa, giáo sư hướng dẫn của tôi sau khi biết tôi đến Kinh Thành đã viết cho tôi một bức thư giới thiệu, bảo tôi đến công ty công nghệ của bạn bà ấy thử sức.

Tôi suy nghĩ một lát rồi đưa ra quyết định.

Dù sao Nhiên Nhiên cũng phải bắt đầu cân nhắc chuyện đi học, tôi muốn kiếm thêm chút tiền để con bé có một cuộc sống ổn định.

Sau khi nhượng lại cửa hàng trực tuyến, tôi bắt đầu tìm nhà.

Bác sĩ Triệu biết chuyện đã rất nhiệt tình giới thiệu cho tôi một căn hộ mà bạn anh ấy đang cho thuê.

Căn nhà được trang trí rất đẹp, môi trường trong khu dân cư cũng rất tốt, vị trí lại vừa khéo gần bệnh viện và công ty công nghệ, gần đó còn có một trường mầm non tư thục rất khá.

Sau khi xem nhà, tôi trực tiếp trả trước nửa năm tiền thuê, cũng tiêu sạch một nửa số tiền có được từ việc nhượng lại cửa hàng.

 Đó là trong trường hợp bạn của bác sĩ Triệu đã đưa ra mức giá hữu nghị thấp hơn nhiều so với thị trường.

Thật ra không phải là không tìm được nhà thuê giá rẻ hay ở ghép.

Nhưng tôi và chị gái thời trẻ đều đã sống khá gian khổ, tôi không muốn để Nhiên Nhiên phải trải qua những ngày tháng như vậy nữa.

...

Mấy ngày trước Lục Cập đã bắt đầu nghỉ đông.

Thằng bé này chắc là do bài tập về nhà ít quá, nên đ.â.m ra lo lắng cả chuyện của người lớn.

"Dì An, chú út của con thật sự không phải người tốt đâu."

Thằng bé vẻ mặt đầy lo âu.

"Hôm qua con mới biết, chuyện mẹ kế con hạ t.h.u.ố.c triệt sản cho bố con chính là do chú ấy dạy đấy."

"Bây giờ mẹ kế con đã bị chú ấy tống vào bệnh viện tâm thần rồi, cả nhà con không ai làm gì được chú ấy cả."

"Dì An, dì mau đưa Nhiên Nhiên tái giá đi, nếu không một người tâm xà dạ hiểm như chú ấy, không chừng sau này sẽ làm gì hai người đâu."

Nói đoạn, thằng bé chỉ tay về phía Cố Tùng đang đi kiểm tra phòng.

"Cháu thấy bác sĩ Cố rất được đấy, là người tốt, hơn nữa ánh mắt bác sĩ nhìn dì tuyệt đối là..."