Lục Cập vốn chọn một bộ ga gối bốn món bằng lụa tơ tằm màu xám. Nhiên Nhiên vừa nhìn thấy, rõ ràng là chê xấu thậm tệ nhưng lại ngại không dám nói thẳng. Cuối cùng, con bé uyển chuyển bảo rằng trên đó chẳng có lấy một hình vẽ đẹp nào cả. Thế là Lục Cập luyến tiếc buông bộ lụa xám xuống, tùy tiện chỉ vào một bộ ga giường trẻ em bằng cotton có hình Sói Xám, hỏi Nhiên Nhiên thấy thế nào.
Ai ngờ viền mắt Nhiên Nhiên bỗng đỏ hoe.
Tôi vội vàng giải thích: "Con bé có hai con b.úp bê thỏ, hôm qua đã bảo là muốn tặng con một con. Nếu con mua ga giường hình Sói Xám, con bé sợ thỏ của mình bị ăn thịt mất."
Lục Cập gãi gãi tai: "Nhưng con sói này là ăn thịt cừu mà..."
Lời còn chưa dứt, nhìn thấy biểu cảm rưng rưng nước mắt của Nhiên Nhiên, cậu bé lập tức đổi giọng: "Tự dưng anh thấy cái bộ ga giường hình cà rốt kia đẹp hơn một chút."
*
Lúc ra khỏi siêu thị, mặt trời đã gần xuống núi. Cốp xe bị nhét đầy ắp. Bàn của Lục Cập thì phải đến ngày mai mới giao tới.
Cố Tùng đề nghị ăn một bữa đơn giản ở ngoài, ăn xong tiện đường đưa Lục Cập về nhà. Sau đó, anh lái xe suốt một tiếng đồng hồ, vòng vèo mãi mới tìm được một nhà hàng tư nhân nằm ở vị trí cực kỳ kín đáo.
"Nhiên Nhiên vừa phẫu thuật xong, nhiều thứ vẫn chưa ăn được. Đồ ăn ở đây thanh đạm, nguyên liệu và lửa nấu canh cũng rất chuẩn, mọi người nếm thử xem."
...
Đợi đến khi đưa Lục Cập về rồi quay lại khu chung cư thì đã hơn chín giờ tối. Khoảnh khắc bế Nhiên Nhiên xuống xe, tôi bỗng thấy sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng đứng.
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Cố Tùng lập tức nhận ra điểm bất thường của tôi: "Sao thế?"
Một lúc lâu sau, hầm gửi xe vẫn im lìm tĩnh lặng.
"Không có gì, chắc là ảo giác của em thôi."
Lúc đi thang máy, tôi bỗng nhớ đến một người. Tính toán thời gian thì đã bốn năm rồi, cũng đã đến lúc rồi.
*
Ngày hôm sau, Lục Cập dọn tất cả đồ đạc của mình sang nhà Cố Tùng một lần. Vẫn là bà nội cậu bé, người đàn bà quyền lực của nhà họ Lục suốt mấy chục năm qua đích thân đưa cậu tới. Bà ta chắc là nghe phong thanh được tin Cố Tùng và Lục Phỉ Chi không hòa hợp, nên muốn nhân cơ hội này kéo gần quan hệ với Cố Tùng và nhà họ Cố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuy nhiên, thái độ của Cố Tùng luôn hờ hững, anh nói mình chỉ là thấy hợp duyên với Lục Cập, còn những chuyện khác anh không hiểu cũng không tham gia. Bà cụ cũng chẳng để tâm, quay sang đôn đốc người làm chuyển đồ.
Vừa hay đồ nội thất đặt hôm qua cũng tới, nhà của Cố Tùng người ra kẻ vào mãi đến chiều mới yên tĩnh trở lại.
Lục Cập và Nhiên Nhiên ngồi trong phòng khách xem hoạt hình. Đang chiếu bộ "Cừu Vui Vẻ và Sói Xám". Lục Cập vừa mở cho Nhiên Nhiên xem một tập, con bé đã mê mẩn ngay lập tức, ngồi lỳ trước tivi không chịu đi.
Đến chiều, vì lo cho thị lực của Nhiên Nhiên, tôi đành phải tắt tivi trong ánh mắt luyến tiếc của con bé. May mà Lục Cập có mang theo một hộp đất nặn, cùng con bé làm đồ thủ công, đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Nhiên Nhiên.
Tôi ngồi ở bàn ăn bên cạnh, vừa trông chừng hai đứa trẻ chơi đùa, vừa gõ máy tính. Cơ thể Nhiên Nhiên ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa năm, vừa vặn tháng Chín có thể bắt đầu đi học. Ông chủ công ty công nghệ rất tốt bụng, sau khi nghe hoàn cảnh của tôi lúc phỏng vấn đã cho phép tôi làm việc tại nhà trong mấy tháng này, có việc gì thì trao đổi trực tuyến.
Bốn giờ chiều, tôi vừa gõ xong dòng mã cuối cùng, đang định ra ngoài mua thức ăn thì cửa nhà vang lên tiếng gõ.
"An Niệm, anh có thể sang nhà em ăn chực không?"
Cố Tùng xách một túi lớn nguyên liệu tươi sống đứng ngoài cửa, đôi mắt sáng rực. "Lục Cập không có nhà, chỉ có mình anh, nhà cửa vắng vẻ quá, nổi lửa nấu nướng cũng không tiện."
...
Tôi nghiêng người để Cố Tùng vào nhà. Cố Tùng đã cứu Nhiên Nhiên, lại giúp đỡ tôi nhiều như vậy, tôi có nấu cơm cho anh vài năm cũng chẳng vấn đề gì.
"Anh đã đặt nguyên liệu cho nửa tháng tới, sau này mỗi sáng sẽ có người giao đến đúng giờ. Thời gian này em và Nhiên Nhiên nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài." Sắc mặt anh trở nên nghiêm túc. "Anh đã hỏi bên quản lý tòa nhà, họ nói tối qua đúng là có một kẻ khả nghi lẻn vào hầm gửi xe."
Anh lấy điện thoại ra cho tôi xem hình ảnh từ camera giám sát, trên đó là một người đàn ông hơi gù, sau gáy có một vết sẹo dài.
"Em có quen hắn không?"
Quả nhiên.
Tôi quay đầu nhìn Nhiên Nhiên đang mải mê chơi đùa, hạ thấp giọng: "Hắn là Trần Mậu, anh rể em. Cũng chính là cha ruột của Nhiên Nhiên. Hắn vừa mới ra tù."
Cố Tùng sững người một lát, hỏi: "Có cần báo cảnh sát không?"
"Tạm thời chưa có chuyện gì, em sẽ cẩn thận."
"Vậy dạo này hai mẹ con ra ngoài thì bảo anh một tiếng, anh lái xe đưa đi."