Nhiên Nhiên vẫn còn ở trong phòng cấp cứu, chờ đợi để được phẫu thuật.
Đêm đó, tôi đã mượn tiền khắp danh bạ điện thoại, từ những người bạn học chỉ nói chuyện vài câu, những khách hàng khá thân thiết, cho đến cả người mẹ ruột đã bỏ rơi tôi...
Tôi mượn được sáu mươi nghìn tệ, còn mượn của Lục Phỉ Chi một trăm năm mươi nghìn tệ nữa.
Tổng cộng là hai trăm mười nghìn tệ, tôi đã phải trả ròng rã suốt một năm mới hết nợ.
Mà lần này, cần tới bốn trăm nghìn tệ...
Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.
Một số máy lạ, gọi đến từ Nam Thành.
Tôi không chút do dự nhấn cúp máy rồi chặn số.
Cũng may dạo này Lục Phỉ Chi dường như bị chuyện gì đó vướng chân, anh ta không gọi lại nữa.
Cuối cùng, tôi vẫn lấy tấm danh thiếp trong túi xách ra.
"Giám đốc Trương, chuyện ông nói tôi đồng ý rồi."
Tôi hạ thấp giọng.
"Tài liệu ông cần sẽ được gửi vào máy tính của ông trước khi trời sáng. Nhưng tôi muốn tám trăm nghìn tệ, chuyển khoản một lần duy nhất."
Sau khi cúp điện thoại, tôi thẫn thờ một lát.
Khi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, vừa quay người lại...
Cố Tùng đã đứng ở đầu cầu thang, lặng lẽ nhìn tôi từ lúc nào.
*
Trời mưa rồi.
Những sợi mưa phùn cuối đông len qua khe cửa sổ chưa đóng c.h.ặ.t bay vào trong, mang theo cái lạnh thấu xương.
"Em định chữa khỏi cho Nhiên Nhiên, rồi sau đó tự tống mình vào tù sao? Bốn trăm nghìn để chữa bệnh, bốn trăm nghìn còn lại để dành cho cuộc sống sau này của con bé?"
Cố Tùng quả nhiên đã nghe thấy hết.
Giọng anh không có chút thăng trầm nào.
Nhưng tôi cảm nhận được một cách mơ hồ rằng... anh đang rất tức giận.
Tôi mím môi.
Không biện minh.
Cũng chẳng thể biện minh.
"Em đã tính toán kỹ từ lâu rồi đúng không? Kể từ khoảnh khắc tôi nói với em rằng con bé có cơ hội phẫu thuật."
Sự im lặng kéo dài của tôi cuối cùng cũng khiến Cố Tùng cạn kiệt kiên nhẫn, anh khẽ cười nhạt một tiếng, dễ dàng làm ánh đèn cảm ứng trên đầu bừng sáng lần nữa.
"An Niệm, nếu sớm biết có thể sẽ dẫn đến kết cục như thế này, tôi sẽ không đồng ý thực hiện ca phẫu thuật này cho em."
Tôi đột ngột ngẩng đầu.
Trước đó tôi chỉ mải nghĩ đến chuyện tiền nong, lúc này tôi mới chợt nhận ra …Cố Tùng có quyền lực tuyệt đối để từ chối ca phẫu thuật này.
Đặc biệt là sau khi anh bắt thóp được chuyện này.
Là bác sĩ trẻ tuổi và có tiền đồ nhất Bệnh viện số 2, anh hoàn toàn không cần thiết phải tiếp nhận một ca phẫu thuật rủi ro lớn, mà tiền nong lại không rõ nguồn gốc như thế này.
"Tôi xin lỗi..." Tôi khô khốc nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tôi chỉ có một mình Nhiên Nhiên là con gái. Tôi biết làm vậy là sai, nhưng tôi thực sự, thực sự không thể mất con bé được."
Cố Tùng vẫn không biểu lộ cảm xúc, không nói một lời.
Lòng tôi hoảng loạn tột độ, tôi hạ giọng gần như là van nài.
"Nếu chuyện này bị bại lộ, tôi hứa sẽ không để liên lụy đến anh, có được không?"
Cố Tùng không chút do dự, gằn từng chữ: "Không được."
Mắt tôi đỏ hoe ngay lập tức.
Phải làm sao đây.
Khó khăn lắm Nhiên Nhiên mới có cơ hội khỏi hẳn...
Tôi không dám để cảm xúc bộc phát, trong đầu điên cuồng nghĩ cách cứu vãn khác.
Tuy nhiên, tôi còn chưa kịp mở miệng lần nữa, Cố Tùng đột nhiên bồi thêm một câu.
"Em nhìn vào thẻ khám bệnh đi."
Lúc đầu tôi không hiểu ý anh là gì.
Tôi ngẩn ngơ mở điện thoại ra…
Số dư trong tài khoản thẻ khám bệnh hiển thị là 500.000 tệ.
"Tại sao không đến tìm tôi? Dù sao chúng ta cũng là bạn học cũ mà."
Ánh đèn từ trên cao hắt xuống lông mi của Cố Tùng, che khuất cảm xúc nơi đáy mắt anh.
Anh dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
"Tiền này em cứ cầm lấy để phẫu thuật cho Nhiên Nhiên trước đi, đừng tạo áp lực cho mình."
*
Cho đến khi Cố Tùng đưa cho tôi một tờ khăn giấy, tôi mới vô thức nhận ra mình đã khóc.
Vì sợ Nhiên Nhiên nhìn thấy, nên mấy năm qua dù có khó khăn đến đâu tôi cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng lúc này, chúng dường như không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa, cứ thế trào ra không dứt.
Lịch sử giao dịch cho thấy, năm trăm nghìn tệ này đã được chuyển vào từ vài ngày trước.
Chỉ là tôi bận chăm sóc Nhiên Nhiên nên không chú ý đến tin nhắn.
Cố Tùng nhét cả gói khăn giấy vào tay tôi, anh hạ giọng, trông có vẻ hơi lúng túng.
"Đừng khóc nữa... Tôi không cố ý mắng em đâu, chỉ là sợ em không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc thôi."
Anh không nói còn đỡ, vừa nghe thấy giọng anh, nước mắt tôi lại vỡ òa như đê vỡ.
Cơn mưa ngoài cửa sổ nặng hạt hơn đôi chút, rơi trên cành lá cuối cùng cũng phát ra tiếng động.
Tôi chợt nhớ ra, đã mười năm rồi. Từ lần đầu gặp Cố Tùng năm mười sáu tuổi cho đến nay hai mươi sáu tuổi, vừa vặn mười năm trôi qua.
Mà mười năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Cố Tùng, trời cũng tình cờ đổ một cơn mưa phùn dày đặc làm ướt đẫm hàng mi như thế này.
Khác biệt ở chỗ, mùa hè năm ấy oi bức nồng nặc, và tôi khi đó vẫn còn vô ưu vô lo, có một gia đình nhỏ rất hạnh phúc.
Tôi cũng giống như bao cô gái bình thường ở lứa tuổi đó, thích nắm tay nhau đi vệ sinh, tụ tập làm bài tập về nhà, hay cùng nhau bàn tán về những nhân vật phong vân trong bốn mươi chín trường trung học ở kinh thành.
Trong đó, hai chữ tôi được nghe nhiều nhất chính là "Cố Tùng" của trường Trung học số 9 bên cạnh.