“Nô tài xưa nay luôn kính trọng Phúc tấn.”
Phú Sát thị dừng bước trước bậc đá của linh đường. Không hiểu vì cớ gì, nàng ta không đáp lại ngay. Chỉ ngẩng đầu nhìn Vương Sơ Nguyệt, hai tay siết chặt vào nhau, vành mắt đỏ hoe, trong mắt thậm chí còn hằn cả tia máu. Trong cổ họng từng ngụm từng ngụm nuốt xuống chậm rãi, tựa như đang gắng gượng kìm nén một thứ cảm xúc nào đó.
Trời đông giá rét, vậy mà y phục nàng ta lại mỏng manh, giữa hàng mày ánh lên nỗi bi thương tuyệt vọng. Rất lâu sau, nàng ta cuối cùng cũng nuốt trôi ngụm cuối cùng, hơi ngửa đầu lên, nhắm mắt lại, nước mắt không sao kìm được, men theo kẽ mi mà tuôn rơi.
“Vương Sơ Nguyệt, cô cũng nói đến hai chữ kính trọng sao?”
Tựa như uống phải nước lạnh buốt.
Nàng ta tuy cố đứng thẳng người, nhưng giọng nói lại run rẩy dữ dội.
Nói ra câu ấy, nàng ta có chút hối hận, nhưng càng hối hận lại càng không chịu để lộ ra ngoài. Thực ra chuyến này nàng ta đến là để cầu xin. Dọc đường đi, trong lòng nàng ta đã diễn đi diễn lại vô số lần cảnh tượng sau khi gặp cô sẽ phải nói những gì. Đúng vậy, nàng ta muốn cầu Vương Sơ Nguyệt, cầu cô khuyên Vương Thụ Văn ra mặt, trước mặt Hoàng đế thêm một lần nữa thay Hạ Lâm xoay chuyển cục diện. Hoàng đế tín nhiệm Vương Thụ Văn, biết đâu Hạ Lâm vẫn còn một tia hi vọng.
Nhưng khi đến trước phủ họ Vương, cổng lớn lại đóng chặt.
Dẫu trong lòng Phú Sát thị đã diễn tập bao nhiêu lần, đối diện với phủ họ Vương, nàng ta vẫn không thể thốt ra dù chỉ một chữ hạ mình.
Phú Sát nhất tộc vốn xuất thân từ cựu bộ Nữ Chân thời Liêu, theo rồng vào quan, chiến công hiển hách, con cháu trong tộc đời đời đều kết thân với hoàng tộc, là một trong tám đại họ Mãn Châu. Phụ thân nàng ta kế thừa tước Trấn Quốc Công, mẫu thân là ái nữ của Lễ Thân Vương, em trai thứ tư của Tiên đế. Nàng ta là tiểu nữ nhỏ nhất của Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuông chiều nơi khuê các, chưa từng chịu qua nửa phần uất ức. Sau khi gả cho Hạ Lâm, phu thê ân ái mặn nồng, tình cảm cực tốt.
Nàng ta vốn là một trong những khuê tú Bát Kỳ nổi danh tính tình cương liệt, trước mặt bất kỳ ai cũng nói một là một, nói hai là hai, nhưng cũng không phải không hiểu đạo xử thế. Hạ Lâm yêu nàng ta, cũng chính vì sự thẳng thắn, gọn gàng ấy. Giống như khi y rút đao nơi sa trường, đã thấy máu thì nhất định phải thấy máu, yêu ghét phân minh, thu phóng tự tại.
Quan hệ giữa Vương Sơ Nguyệt và Phú Sát thị luôn có ranh giới tôn ti rõ rệt. Một người giữ thân phận, thường hay sắc mặt nghiêm khắc; một người giữ lễ, chưa từng cãi lại. Sống chung với nhau cũng chưa từng xảy ra sóng gió gì.
Vương Sơ Nguyệt chưa từng thấy Phú Sát thị rơi nước mắt trước mặt mình.
Ắt hẳn là đã xảy ra chuyện lớn. Thế nhưng cô còn chưa kịp hỏi, đã nghe Phú Sát thị gắng gượng ổn định giọng nói, tiếp tục:
“Vương Sơ Nguyệt, hôm nay ta đến không phải là muốn thất lễ với phu nhân quá cố, cũng không phải muốn khiến di mẫu của cô khó xử.”
Nói rồi, nàng ta há miệng muốn thở ra một hơi trong ngực, nào ngờ nước bọt trong miệng dính nhớp kéo thành sợi, nàng ta thấy khó coi liền mím môi cắn đứt, tiện tay cúi đầu lau nước mắt.
“Ta, Phú Sát thị, là chính thê của Thập Nhất gia, ngày thường cũng là người coi trọng thể diện, danh tiếng. Nếu giữa ta và cô còn có thể luận được một chút tôn ti thì cũng chẳng đến mức ép ta phải như vậy, càng không đến nỗi để người trong Vương phủ ra tay ngay trong nhà cô. Vương Sơ Nguyệt, Vương gia đã ngã rồi, hôm nay ta muốn gặp cô một lần, chẳng lẽ phải quỳ trước cổng phủ họ Vương mà cầu xin cô sao…”
Vương Sơ Nguyệt nhìn Phú Sát thị. Nàng ta không trang điểm, hốc mắt hơi thâm xanh, môi trong ngày đông lạnh lẽo đã mất hết huyết sắc, khí sắc nhợt nhạt đến đáng sợ, dáng vẻ trông cũng có phần chật vật, thê lương.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nô tài chưa từng né tránh Phúc tấn, Phúc tấn muốn gặp nô tài, chỉ cần cho người truyền lời là được, hà tất phải như thế này…”
Phú Sát thị ngậm nước mắt cười khẽ một tiếng. “Truyền lời ư? Đừng nói truyền lời, những kẻ tội nhân như chúng ta, e rằng sau này cũng không xứng gặp cô nữa.”
“Tội nhân? Ý này là sao?”
Phú Sát thị lắc đầu, đưa tay kéo mạnh người xuống khỏi bậc đá. Vương Sơ Nguyệt bị nàng ta kéo lảo đảo, suýt nữa thì ngã, may mà Bảo Tử kịp thời đỡ lấy.
Giữa hai người đàn bà, sự giằng co vốn chẳng đẹp đẽ gì. Nhưng lúc này, hiển nhiên cả hai đều chẳng còn bận tâm đến điều đó nữa. Phú Sát thị ghé sát tai Vương Sơ Nguyệt, giọng nói cũng theo đó mà cao lên:
“Cô giả vờ hồ đồ cái gì! Hoàng đế đã tước đi tước vị của Vương gia, người thì bị áp giải đến đại doanh Phong Đài. Vương Sơ Nguyệt, đã mười ngày rồi! Thất Vương gia và Dụ nương nương quỳ cầu cũng vô ích, phụ thân ta cùng Hà Khánh, Vương Thụ Văn và đám đại thần như Trương Hiếu Nho dâng sớ liên danh cũng không thấy Hoàng đế hồi đáp. Ý của Thất Vương gia là, có lẽ cũng chỉ còn phụ thân cô có thể nói được một câu trước mặt Hoàng đế. Ai ngờ Thất Vương gia cùng phụ thân cô thức trắng đêm khẩn cầu, ông ấy vẫn không chịu ra mặt… nói rằng Vương gia đại thế đã mất…”
Nói đến chỗ tuyệt vọng, giọng nàng ta nghẹn lại.
“Ha… cô cũng thế, phụ thân cô cũng thế, các người, đám nô tài người Hán các người chỉ cần được chút thế lực là đã cuồng vọng đến không ra thể thống gì!”
“Sơ Nguyệt…”
Lời của Phú Sát thị vừa dứt, Ngô Tuyên đã đè thấp giọng gọi tên Vương Sơ Nguyệt.
“Câm miệng! Người đâu, bịt miệng nàng ta cho ta!”
Ngô Tuyên bị nhét kín miệng, không phát ra được tiếng nào, nhưng vẫn không chịu khuất phục, vừa giãy giụa vừa nước mắt giàn giụa, liên tục lắc đầu về phía Vương Sơ Nguyệt.
Phú Sát thị bị chọc giận, quát lên: “Đứng ngây ra đó làm gì, kéo đi!”
Trời dần sụp tối, cái lạnh càng lúc càng thấu xương.
Vương Sơ Nguyệt dần dần hiểu rõ ý đồ Phú Sát thị đến đây, cũng đoán được thái độ của phụ thân. Đám người Cung Thân Vương hẳn đã bị phụ thân khéo léo qua loa cho xong, vì thế Phú Sát thị mới tìm đến phủ họ Vương, mong cô khuyên phụ thân ra mặt, thay Hạ Lâm tiến lời trước Hoàng đế. Phụ thân rất rõ, chuyện này căn bản không còn đường xoay chuyển, cũng biết rằng chỉ cần ông ta giả vờ hồ đồ, những người kia nhất định sẽ tìm đến Vương Sơ Nguyệt, cho nên mới để Ngô Tuyên canh giữ bên cạnh nữ nhi, không cho cô gặp họ, tránh để cô bị ép vào thế khó.
Không ngờ Phú Sát thị lại là một nữ nhân cương liệt đến vậy, khi đã tàn nhẫn thì ngay cả chút thể diện quan trường cũng chẳng thèm kiêng dè.
Vương Sơ Nguyệt ngẩng mặt lên nhìn trời.
Thắng làm vua, thua làm giặc, Hạ Lâm rốt cuộc vẫn phải ứng kiếp này.
Nhưng lúc này, hiện lên trong mắt cô lại là gương mặt của Hoàng đế. Đường nét như dao khắc kiếm chạm, góc cạnh rõ ràng. Dẫu không nói một lời, vẫn khiến người ta lạnh sống lưng. Ngài lộ sát ý, thẳng thừng bộc lộ sát ý đối với chính huynh đệ của mình, vậy thì ngài nhất định đã giương sẵn đao, sẽ không cho Hạ Lâm, không cho cả nhà Phú Sát, cũng không cho Vương Sơ Nguyệt dù chỉ một chút cơ hội.
“Phúc tấn…”
Có những lời, thực ra cô không nỡ nói ra. Nhưng không nói, lại không đủ để khiến người ta đoạn tuyệt hi vọng. Cô dứt khoát không còn cân nhắc chừng mực lời nói nữa, ngẩng đầu nói thẳng: “Xin thứ cho nô tài nói thật, Cung Thân Vương hẳn cũng hiểu rõ, dù phụ thân nô tài có tiến lời thì cũng vô dụng. Đây căn bản không phải là cách. Chuyện đã đến nước này, phụ thân nô tài nếu mạo muội lên tiếng, chỉ càng khiến cục diện thêm tồi tệ.”
Phú Sát thị nghe xong lời ấy, lại vừa gật đầu vừa cười. Nàng ta lùi lại một bước, giơ tay chỉ thẳng vào Vương Sơ Nguyệt: “Ta biết ngay mà, cô nhất định sẽ nói như vậy. Ha ha… ta biết mà, người đàn bà như cô, tâm cao lắm, chí lớn lắm, thứ muốn nuốt còn lớn hơn cả trời. Uổng cho ngạch nương đối đãi với cô trăm điều tốt, nghìn điều tốt, ta tự hỏi cũng chưa từng hà khắc với cô nửa phần, nào ngờ cô từ đầu đến cuối căn bản chưa từng coi mình là nữ nhân của Vương phủ!”
“Phủ họ Vương đã định hôn ước với Quý phi nương nương, Sơ Nguyệt liền không còn hai lòng. Phúc tấn, nay Vương gia thân hãm lao ngục, tôi và người vốn nên đồng tâm hiệp lực, cớ sao người lại ép tôi đến mức này…”
“Câm miệng cho ta! Cô, còn cả nhà họ Vương các người nữa, chẳng phải thấy Vương gia ngã rồi, Vương phủ cũng sụp rồi, giấc mộng phú quý vinh hoa của cô tan vỡ, nên mới tránh chúng ta như tránh ôn thần sao? Vương Sơ Nguyệt, Vương gia rơi vào bước đường này, không ngờ cô còn muốn giày xéo chàng, sỉ nhục chàng. Cô còn mặt mũi nói hai chữ đồng tâm với ta sao? Liêm sỉ của cô đâu rồi?”
Giày xéo chàng, sỉ nhục chàng, lời này rốt cuộc từ đâu mà ra? Vương Sơ Nguyệt không sao tin nổi. Phú Sát thị nói vậy, nhưng lại chẳng nói rõ ràng.
“Không đúng… Phúc tấn, người còn có chuyện chưa nói với tôi, vì sao…”
“Cô đừng gọi ta nữa, nghe đã thấy buồn nôn! Cô đã là người trong cung để mắt tới rồi. Bát Kỳ ba năm một tuyển, hiện giờ còn đang trong kỳ để tang Đại Hành Hoàng đế, vậy mà trong cung ngay cả chút thời gian này cũng không chờ nổi, vội vàng đi đường Nội Vụ Phủ, chọn cô vào cung bổ khuyết cho Nam Thư Phòng. Vương Sơ Nguyệt, cô đúng là hèn hạ! Phụ thân cô vắt óc đưa cả Vương gia vào Thượng Tam Kỳ, giờ cô vì muốn vào cung, vì không muốn theo Vương gia chịu khổ, lại cam lòng đi làm những việc chỉ có đám bao y mới làm. Còn Vương gia thì…”
Nói đến đây, cổ họng nàng ta khàn đặc đến không chịu nổi, đành phải giơ tay bóp chặt, nghiến răng nuốt ngược cơn nghẹn trở vào. Mím chặt môi một lúc lâu, nàng ta mới nói tiếp: “Ta hận cô, ta cũng hận vị Hoàng đế đương triều kia! Các người, đôi cẩu nam nữ các người giày xéo Hạ Lâm đến mức này, còn muốn đoạt đi tôn nghiêm và kiêu hãnh của chàng. Ta, Phú Sát thị, cho dù hôm nay có chết, cũng tuyệt đối không tha cho các người!”
“Người điên rồi sao! Người đang nói bậy bạ gì thế, không muốn sống nữa à?!”
“Ta không điên! Cô không cần chàng nữa thì thôi, ta cần! Ta, Phú Sát thị, có thể cùng chàng mang gông xiềng, cũng có thể cùng chàng vào ngục thất, thậm chí có thể cùng chàng bước lên đoạn đầu đài! Đã vậy rồi, ta còn sợ cái tên Hoàng đế chó má kia làm gì!”
Nói xong những lời ấy, toàn bộ sức lực trên người nàng ta dường như cũng theo đó mà tan biến. Nàng ta ngửa người, ngã ngồi xuống nền tuyết dày. Hạ nhân muốn đỡ, nàng ta cũng không cho. Chỉ run rẩy vùi cả khuôn mặt vào giữa hai đầu gối.
Nàng ta ôm gối nhẫn nhịn rất lâu, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng. Về sau tiếng khóc càng lúc càng bi thương, xé gan xé ruột, gần như khiến tất cả những người có mặt đều phải động dung.
Có được người vợ như thế, chết đi cũng không còn gì hối tiếc nữa chăng. Trong thoại bản, mỗi khi miêu tả tình yêu đến cực hạn, ắt sẽ có một màn cùng nhau xuống Hoàng Tuyền. Nhưng có lẽ có nữ nhân cam lòng giữ lễ giáo cả đời, song rốt cuộc được mấy người thật sự vì thâm tình mà lên tận bích lạc, xuống tận Hoàng Tuyền?
Họ vốn là một đôi.
Vương Sơ Nguyệt nhìn bóng dáng Phú Sát thị ngồi trong tuyết, tư thế liều mình không màng tất cả ấy, sự can đảm ấy, lại giống Hạ Lâm đến thế.
Có lẽ họ không phải là đôi lứa có thể dìu dắt nhau đi trọn một đời. Sự liều lĩnh giống nhau của họ, trong cõi u minh cũng đang hủy hoại lẫn nhau. Phú Sát thị không cứu được Hạ Lâm, thậm chí còn có thể khiến y rơi vào cảnh ngộ càng thêm gian nan. Nhưng dù vậy, Vương Sơ Nguyệt vẫn bỗng nhiên cảm thấy, mình không xứng đứng bên cạnh Phú Sát thị và Hạ Lâm, để giành lấy cái góc bình yên mà cô từng cho rằng có thể an ổn suốt đời.
“Phúc tấn, để nô tài đỡ người dậy.”
“Không dám nhận.”
Nàng ta gạt tay Vương Sơ Nguyệt ra: “Vương Sơ Nguyệt, cô nếu còn mặt mũi sống tiếp thì cứ sống đi. Ta sẽ không bao giờ đến cầu xin cô nữa, cũng sẽ không bao giờ để cô xuất hiện trước mặt Vương gia!”
“Vâng… được…”
Cô chợt cảm thấy một cơn bất lực sâu thẳm. Cô đã làm gì cho Hạ Lâm chưa? Thật ra cũng đã làm rồi. Nhưng có thể xem là dốc toàn lực bảo vệ y không? Thì lại không hẳn. Mỗi bước cô đi đều có chừng mực của riêng mình. Vì Hạ Lâm, cô vẫn chưa thể đem bản thân, đem cả nhà họ Vương ra bồi vào.
Nghĩ vậy, cô cũng không còn giằng co với Phú Sát thị nữa, đứng dậy từ bên cạnh nàng ta, chậm rãi xoay người về phía linh đường.
Một cái chết trọn vẹn biết bao, một cuộc sống thì vỡ vụn biết chừng nào. Nhưng nếu có thể sống trọn vẹn, sạch sẽ, ai lại cam lòng để nhân thế nghiền nát mình thành tro bụi? Chỉ tiếc rằng thế gian này dường như vốn không dung được nữ nhi trong sạch, cũng như triều đại này không dung nổi nơi tinh hoa hội tụ như Ngọa Vân Tinh Xá vậy.
Vương Sơ Nguyệt tự nhận mình đã xa rời tình cảm thế tục, vậy mà lúc này cũng không sao ngăn được cổ họng cay xè.
“Nô tài… cũng không còn mặt mũi nào để gặp Vương gia nữa.”
–
Gặp mặt, rốt cuộc vẫn hơn là không gặp.
Nhưng gặp rồi thì nói gì đây? Con người ta rốt cuộc chỉ có thể đối diện với đoạn số mệnh gắn liền với chính mình. Khi hai người bị gạt khỏi sinh mệnh của nhau thì hỉ nộ ai lạc cũng không còn thông suốt nữa.
Ngày thứ ba sau khi Phú Sát thị rời đi, Nội Vụ Phủ quả nhiên đã cho người tới.