Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 17



Hoàng đế còn chưa từ Mao Lăng đưa đại tang trở về. Trong Nam Thư Phòng kỳ thực cũng không có việc gì đáng kể.

Tăng Thiếu Dương sắp xếp cho Vương Sơ Nguyệt ở tại Tây Nhị Sở. Tuy nói là vào cung đương sai thì không được có nô tài hầu hạ, nhưng Tăng Thiếu Dương vẫn để một tiểu cung nữ tên là Thiện Nhi ở trong phòng của cô, quét dọn và giúp đỡ lặt vặt. Vương Sơ Nguyệt vốn không phải người nhiều chuyện, hơn nữa cung quy rườm rà, chỉ sơ sẩy một chút là có thể phạm kỵ. Lại thêm Hoàng đế sắp hồi cung, sẽ cử hành đại lễ sắc phong, khắp nơi đều gấp gáp chuẩn bị đại sự, khó tránh khỏi hỗn loạn.

Vì thế, cô dứt khoát không đi lại nhiều. Mỗi ngày chỉ nghe Tăng Thiếu Dương nói cho cô biết những việc thường nhật và quy củ của Nam Thư Phòng.

Qua lời Tăng Thiếu Dương, Hoàng đế trong mắt Vương Sơ Nguyệt hoàn toàn là một người vô vị. Trong sinh hoạt thường ngày, ngài dường như không có sở thích gì thay đổi theo thời điểm, hết thảy đều chỉ là thói quen đã duy trì nhiều năm.

Chẳng hạn như uống trà, ngài xưa nay chỉ uống Kính Đình Lục Tuyết của Tuyên Thành, đó là loại danh trà cổ xưa nhất của đất An Huy. Vị trà đậm, pha hai ba lần mà hương vẫn không nhạt. Tăng Thiếu Dương nói: “Đây chính là sự lão luyện của Hoàng đế chúng ta. Nghe các sư phụ già nói, trà là thứ rất có linh khí, mỗi độ tuổi lại hợp với một loại trà khác nhau. Trà này xưa kia rất hợp khẩu vị của Tiên tổ gia, hồi ấy đám hoàng tử trẻ tuổi đều không uống quen. Cô nương biết đấy, Tiên đế năm xưa vào làm chủ Trung Nguyên…”

Tật xấu của Tăng Thiếu Dương là hễ mở đầu một câu chuyện thì nói trước nói sau không dừng lại được.

Nhưng hai chữ “lão luyện” mà y nhắc tới, Vương Sơ Nguyệt đã nghiền ngẫm rất lâu.

Ý của Tăng Thiếu Dương, cô hiểu một nửa, còn một nửa kia, càng nghĩ lại càng thấy thú vị.

Người Hán thích biên soạn truyền thuyết cho các danh trà trong thiên hạ, để tăng thêm vẻ phong nhã, phần nhiều không có chứng cứ xác thực, vì vậy truyền thuyết ở các thời đại, các vùng khác nhau cũng không giống nhau. Nhưng truyền thuyết về Kính Đình Lục Tuyết thì lại rất đáng nói, bất kể là phiên bản nào, hai chữ “Lục Tuyết” trong tên trà đều bắt nguồn từ tên của một người phụ nữ nào đó.

Trong đó có không ít sự khoái trá do văn nhân tự tưởng tượng ra. Người Mãn chưa chắc đã biết.

Vậy nên, Hoàng đế càng không thể ngờ rằng, dáng vẻ ngài ngồi ngay ngắn nhâm nhi trà về sau, trong mắt Vương Sơ Nguyệt, lúc nào cũng mang theo chút khí chất giả vờ đứng đắn mà ngấm ngầm phong tình.

“Chủ tử không uống trà nhạt. Vương Sơ Nguyệt, chén này cô bỏ công vẫn chưa đủ.”

Người nói là Xuân Hoàn. Nàng ta đã được định sẵn sẽ phóng xuất vào đầu xuân năm tới. Tăng Thiếu Dương mời nàng dạy Vương Sơ Nguyệt quy củ. Nếu đổi lại là cung nhân khác từng tiếp nhận việc dạy dỗ, e rằng đã sớm cầm bản tử đánh rồi, nhưng Tăng Thiếu Dương từng dặn trước, không được đối đãi cô như nô tài bình thường.

Vậy nên Xuân Hoàn cũng không còn cách nào khác.

Nhưng nàng ta vẫn nhất quyết không chịu cho cô một sắc mặt dễ coi.

Tăng Thiếu Dương nhiều lúc không nhìn nổi, cũng khuyên Vương Sơ Nguyệt: “Cô nương đừng để ý. Đó chính là chỗ tốt của nàng ta. Hoàng đế ở trong phủ đã quen dùng nàng ta, chính là vì nàng ta cẩn trọng, hầu hạ chủ tử suốt bảy tám năm, chưa từng phạm lấy nửa điểm sai sót.”

Vương Sơ Nguyệt hỏi: “Vậy sao không giữ lại dùng thêm mấy năm nữa?”

Chuyện này thì Tăng Thiếu Dương không biết, cũng không dám hỏi.

“E rằng đây chính là ân điển của các chủ tử. Độ tuổi này thả ra còn có thể gả cho nhà tử tế, muộn thêm nữa, chẳng phải sẽ lỡ dở hay sao.”

“Xuân cô cô… tự mình có muốn ra ngoài không?”

“Ôi chao, ân điển lớn như trời thế này, ai mà không muốn chứ.”

Chưa hẳn.

Lòng người đều giấu trong một lớp da thịt. Sao có thể nhìn thấu được.

Vương Sơ Nguyệt nâng tay uống một ngụm trà do chính mình pha, lông mày lập tức cau lại.

Đắng đến như thuốc rồi, vậy mà còn chưa đủ đậm sao.



Thánh giá hồi loan vào đầu tháng Hai.

Đại sự của Tiên đế cuối cùng cũng dần hạ màn.

Những đại thần theo Hoàng đế bôn ba suốt thời gian qua, giống như đám tù nhân vừa được thả khỏi ngục, rốt cuộc cũng có thể về nhà tắm rửa cạo tóc, ăn một bữa cho ra hồn. Các nha môn khắp nơi đều giải tán, chỉ có Vương Thụ Văn vẫn còn nấn ná trên lầu “Thiên Địa Xuân” trước Chính Dương Môn.

Trình Anh đi giải tay trở về, sai người theo hầu xuống dưới lấy áo bào dày.

“Vương lão, còn chưa về nữa à? Ở trong nội thành này chưa bị khóa đủ hay sao?”

Vương Thụ Văn khoát tay: “Nhà ông nóng, mau về đi.”

Nghe ông nói vậy, Trình Anh lại không tiện đứng dậy. Ông nhận lấy áo bào từ tay hạ nhân, phủ lên đầu gối, rồi lại ngồi xuống, đổi sang một câu chuyện khác: “Ta thấy sang năm, Định Thanh nhất định có thể bổ vào bên Hộ bộ.”

Vương Thụ Văn thở ra một hơi rượu: “Chuyện này ai nói trước được.”

“Con trai của ông đi theo con đường của ông, vốn là lẽ đương nhiên, chỉ xem ông có chịu hay không thôi.”

Vương Thụ Văn lắc đầu: “Thôi, cứ để nó ở ngoài thêm mấy năm nữa, đợi triều đình ổn định rồi hãy nói.”

Trình Anh thở dài: “Thế thì… chuyện lớn như vậy của mẹ nó, ông có gọi nó về không?”

“Mẫu thân nó để lại lời nhắn, không cho gọi nó về để thêm đau lòng.”

“À.”

Trình Anh nhìn chiếc chén rỗng trước mặt mình: “Vậy là khổ cho con bé nhà ông rồi.”

Vương Thụ Văn tựa lưng vào ghế, uống cạn chỗ rượu còn lại trong chén: “Đã giao cho trong cung điều giáo rồi. Ta không quản nổi nữa.”

Giữa các Hán thần, người ta không mấy khi muốn nói sâu về chuyện đem nữ nhi trong nhà đưa sang hầu hạ nhà người Bát Kỳ. Dẫu ai cũng có lòng mưu cầu tiền đồ, nhưng nói ra rốt cuộc vẫn khó nghe.

Bên này, Vương Sơ Nguyệt theo Xuân Hoàn trải tấm đệm mặt gấm vàng trên giường.

Tăng Thiếu Dương bước vào nói: “Xuân cô cô, Kính Sự Phòng mời cô cô qua hỏi chuyện.”

Xuân Hoàn đứng dậy: “Biết rồi.”

Nói xong, nàng ta lại quay sang Vương Sơ Nguyệt dặn: “Cán cho phẳng hết nếp gấp, một sợi cũng không được sót. Lát nữa ta sẽ quay lại xem.”

“Vâng.”

Xuân Hoàn vừa đi, Tăng Thiếu Dương cũng theo ra ngoài.

Trong Nam Thư Phòng lúc này chỉ còn lại một mình cô. Cô cán phẳng những nếp nhăn trên giường xong thì cũng không còn việc gì khác. Khi Hoàng đế không ở đây, công việc trong Nam Thư Phòng thực ra nhàn rỗi đến cùng cực. Chỉ có một điều không hay, chính là quy củ đứng chầu nghiêm ngặt đến mức muốn lấy mạng người.

Trong Nam Thư Phòng chỉ có hai án thư: một là của Hoàng đế, một đặt dưới cửa sổ góc tây nam, dành cho các đại nhân ra vào Nam Thư Phòng thay Hoàng đế thảo chiếu chỉ. Ngoài ra chỉ còn chiếc giường bọc gấm vàng ngay trước mắt cô, khi Hoàng đế mệt mỏi, cũng sẽ nằm nghỉ chốc lát ở đó.

Những thứ ấy đều đã có chủ, cho nên cung nữ và thái giám chỉ có thể đứng. Thật ra không chỉ bọn họ, ngay cả các vương gia bên ngoài bước vào, cũng chỉ được đứng trước mặt Hoàng đế. Người ta gọi quy củ này là “đứng quy củ” của Nam Thư Phòng.

Vương Sơ Nguyệt rỗi rãi không có việc gì làm, bèn đứng trước giá sách, đưa mắt quét qua từng gáy sách.

Sách Hoàng đế thích đọc phần lớn là sử thư, xen giữa có mấy cuốn văn tập của văn nhân người Hán đời Tiền Minh, trông như được lật xem rất nhiều, chỉ khâu ở gáy sách cũng đã mòn đi.

Cô đang định tiến lại gần xem kỹ, đó là văn tập của ai, thì bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng người.

Người bước vào trước là Trương Đắc Thông. Ông liếc mắt đã thấy Vương Sơ Nguyệt, lại quét nhìn trong ngoài một lượt, ngoài cô là người đứng trong hầu việc, những nô tài khác đều không được vào. Ông cũng không nói gì nhiều, chỉ đánh mắt ra hiệu, bảo cô lùi về vị trí nên đứng.

Ngay sau đó, Hoàng đế bước vào. Phía sau còn có Thập Nhị gia theo cùng. Ngài vừa đi vừa lật một cuốn sách, trên mặt hiếm hoi mang theo nụ cười: “Bài văn này viết hay!”

Lúc này dường như không có chính sự, thần sắc Thập Nhị Gia cũng thả lỏng hơn. Hắn theo sau Hoàng đế nói: “Nếu đám Trần Như Hối mà biết, bài văn của mình lại được Hoàng đế ngài khen một câu như vậy, e là phải chạy về tổ phần dập đầu tạ ơn.”

“Không thể nói như thế được. Những người này tuổi trẻ khí thịnh, lại đều tự cho mình là đầu sắt không sợ chết. Khi chưa đỗ đạt, trong văn chương còn có thể thấy những lời châm biếm thời chính. Sau này có thê nhi trong nhà rồi, chưa chắc họ còn dám viết bài văn đến mức ấy.”

“Vâng, Hoàng đế nói rất phải.”

Hoàng đế vẫn chưa ngẩng đầu lên, đi đến bên giường của mình rồi ngồi xuống. Ngài lại đọc thêm hơn mười dòng, lúc này mới nhớ ra Thập Nhị gia vẫn còn đứng trước mặt: “À, đúng rồi, đệ về nghỉ đi.”

Thập Nhị gia vốn cũng không muốn đứng quy củ ở đây. Thấy mấy ngày nay đều là lúc rảnh rỗi, Vương Thụ Văn và Trình Anh đều không có mặt, liền vội đáp lời: “Vâng. Thần đệ xin cáo lui.”

“Trương Đắc Thông.”

“Nô tài có mặt.”

“Tiễn Thập Nhị gia.”

Trương Đắc Thông cũng không còn cách nào khác. Vốn dĩ nếu Hoàng đế không gọi đích danh, ông định sắp xếp để Hà Khánh đi tiễn. Dù sao để Vương cô nương kia một mình ở lại trong phòng hầu hạ, ông vẫn luôn thấy tim mình đập thình thịch. Khi ra tới bên ngoài, ông còn cố ý dặn Hà Khánh một câu.

“Nghe cho kỹ mọi động tĩnh.”

Hoàng đế hoàn toàn không chú ý tới việc trong Nam Thư Phòng đã đổi người hầu.

Cuốn sách trong tay ngài là xã cảo do Hồng Bút Văn Xã của sĩ tử khoa cử ngoài thành khắc in, bàn luận toàn chương “Học nhi thời tập chi”. Có lẽ bài viết quả thực hay, Hoàng đế đọc đến nhập thần, nửa canh giờ trôi qua mà ngay cả trà cũng không gọi.

Vương Sơ Nguyệt rốt cuộc có được một quãng thời gian dài và yên tĩnh để từ đầu đến chân quan sát Hoàng đế.

Ngày thường dù có đứng gần đến đâu, hành vi này cũng đủ mất đầu. Nhưng lúc này cô đứng sau giá sách, chỉ cần không lộ mặt, theo góc nhìn của Hoàng đế thì hoàn toàn không thể thấy được cô.

Thật ra Hoàng đế không giống Hạ Lâm.

Nhưng dáng người thì tương tự.

Ngài mặc thường phục màu lam sẫm, bên ngoài khoác một chiếc áo da viền tròn. Ban đầu còn chưa cởi, đến lúc than trong thư phòng ấm lên, ngài liền thuận tay cởi ra, đặt luôn trên giường.

Chiếc áo da khá lớn, trải ra liền chiếm hơn nửa mặt giường. Nếu là ngày thường, Xuân Hoàn nhất định đã lập tức tiến lên thu dọn, treo cất cho chủ tử. Nhưng hôm nay người ở đây lại là Vương Sơ Nguyệt. Cô chưa từng thật sự hầu hạ ai, quy củ của Nam Thư Phòng tuy đã học được bảy tám phần, song những chi tiết vụn vặt như thế này, cô vẫn chưa hiểu rõ.

Hoàng đế cảm thấy chỗ ngồi có phần vướng víu, liền không vui gọi người: “Xuân Hoàn.”

Không ai đáp lời.

Hoàng đế có chút mất kiên nhẫn, nhưng hôm nay tâm trạng tốt, ngài vẫn nhẫn nại, nâng cao giọng gọi thêm một tiếng nữa.

Thế nhưng vẫn không có ai đáp lại.

Hoàng đế đặt sách xuống, liếc mắt nhìn về phía sau giá sách.

Nơi đó xưa nay vẫn là chỗ cung nữ đứng hầu khi đương trực. Ở góc giá sách lộ ra một mảnh áo choàng gấm xuân viền lông.

“Hà Khánh có ở bên ngoài không?”

“Nô tài có, chủ tử.”

“Vào đây.”

Nam Thư Phòng vốn dĩ là nơi họ chỉ hầu bên ngoài. Lúc này Hoàng đế đột nhiên gọi vào, Hà Khánh không khỏi ngẩn ra, thân mình cũng cúi thấp hơn thường ngày.

Vừa bước vào, hắn đã liếc thấy chiếc áo da vắt bên cạnh Hoàng đế, liền buột miệng: “Ơ, sao lại…”

Hắn vội vàng tiến lên thu dọn, treo cất gọn gàng, rồi quay lại hầu Hoàng đế cởi giày. Vừa làm vừa nói: “Hoàng đế, có việc gì sai khiến nô tài ạ?”

Hoàng đế lật thêm một trang sách, giơ tay chỉ về phía sau giá sách, giọng nhàn nhạt: “Đưa người ra ngoài, đánh mười bản tử, sau này không được phép cho vào nữa.”

Hà Khánh vừa đi về phía sau giá sách, vừa nghĩ Xuân Hoàn xưa nay cẩn trọng chu toàn nhất, hôm nay rốt cuộc phạm phải lỗi gì. Hắn còn chưa kịp nghĩ thông, thì đã đối diện với gương mặt của Vương Sơ Nguyệt, cảnh này làm hắn sợ đến sững người tại chỗ.