Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 23



Phòng ngủ của Hoàng đế thực ra không hề xa hoa phú quý như lời người ngoài miêu tả.

Giường là loại giường khung gỗ cứng chạm hoa, phía trên phủ màn lụa. Sau màn treo những túi hương do Hòa phi tự tay thêu. Bên phải giường, sát tường, đặt một chiếc trường kỷ bằng gỗ tử đàn chạm trổ, trên để đèn bàn pháp lam khảm chỉ. Trên tường phía sau treo đôi câu đối ngự chế đề thơ. Ngoài ra, dưới giường hai bên trái phải chỉ đặt một đôi ống hương mạ vàng rủ ân. Bên trong không đốt long diên hương mà là một loại dược liệu nào đó. Mùi không nồng, ngửi vào lại rất dễ chịu.

Vương Sơ Nguyệt bước vào gian trong, vừa ngẩng đầu đã đối diện với những câu đối treo trên trường kỷ.

Trong đó có một vế viết: “Thiều quang mạch mạch xuân như hải, phúng vịnh vân biên hứng bất cùng.”

Xuân như biển, quả là thanh nhã.

Hoàn toàn không tương xứng với diện mạo con người Hoàng đế kia.

Cô lại liếc nhìn trên mặt trường kỷ. Ngài dường như trong lúc bệnh vẫn không bỏ chính sự, trên bàn đặt một chồng tấu chương, phía dưới đè bằng bìa vàng, đó là các bản thỉnh an, Hoàng đế phần lớn chưa xem. Phía trên đều là bìa trắng, trong đó có một bản còn đang mở, giữa những nét mực chi chít là từng hàng phê son đỏ thẫm.

Vương Sơ Nguyệt chợt nhớ đến sinh hoạt thường nhật của ngài. Ngủ muộn, dậy sớm, trà đặc, lao lực án thư, toàn là những thứ thúc người ta chết sớm.

“Ai cho cô vào đây?”

Vương Sơ Nguyệt giật mình. Hoàng đế đã chống người ngồi dậy, tựa vào giường.

Mụn đậu trên người ngài vừa mới phát ra, phần lớn vẫn còn sưng đỏ, chưa xuất hiện những bọc mủ hung hiểm về sau. Tinh thần vẫn còn được, khí lực cũng chưa suy kiệt nghiêm trọng. Nhìn qua vẫn chưa giống một cơn bệnh sinh tử một mất một còn.

Vương Sơ Nguyệt khom người hành lễ, đi tới trước giường, trước tiên giúp ngài kê cao gối dựa, để ngài tựa cho thoải mái hơn. Sau đó cô mới quỳ gối xuống, nghiêm chỉnh thỉnh an.

Hoàng đế đang nhịn cơn ngứa ngáy khó chịu trên người. Lúc này nhìn Vương Sơ Nguyệt, trong lòng ngài dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp.

Nếu là hồi nhỏ nổi đậu thì cũng thôi, khi đó chẳng hiểu gì, cũng chưa tu thành cái dáng vẻ nghiêm chỉnh không nói cười như bây giờ, nào biết thế nào là khó coi. Đến nay, những việc tàn nhẫn đã làm xong, đoạt ngôi Hoàng đế, giam cầm huynh đệ, thân thể đầy vết lở loét này, nghĩ theo một tầng nghĩa khác, lại giống như báo ứng mơ hồ trong cõi u minh.

Dù Hoàng đế không chịu buông thả mình suy nghĩ như vậy, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu và mất mặt.

Nhất là khi nhìn thấy Vương Sơ Nguyệt, lại nhớ tới Lão Thập nhất.

Nhiều nhất là đêm nay, ở Phong Đài, y sẽ nhận được tin từ trong cung.

Y sẽ nghĩ thế nào? Có lẽ nửa đêm sẽ dậy uống một vò rượu, rồi mài kiếm cho sắc? Thật đáng ghét.

“Cút ra ngoài cho trẫm!”

Lại bị ngài nặng lời. Vương Sơ Nguyệt theo bản năng run nhẹ bả vai. Nhưng cô cũng không thực sự lui ra ngoài.

Ngày thường dẫu ngài có tệ đến đâu, rốt cuộc vẫn nắm trong tay tiền đồ của huynh trưởng và phụ thân cô. Rốt cuộc cũng từng xuất bạc, cho nhà họ Vương trùng tu lại Ngọa Vân Tinh Xá. Lúc này coi như là thay nhà họ Vương báo đáp ân điển của ngài vậy.

Vương Sơ Nguyệt hạ quyết tâm, đã vào rồi, lại là phụng mệnh Hoàng hậu, cô cứ ở lì, Hà Khánh và những người kia thì làm gì được cô. Còn vị gia muốn mạng này, cũng đâu phải ngày đầu tiên cô quen ngài, lời nói lúc nào cũng nện thẳng vào mặt cô. May mà cô lòng dạ rộng, nếu không, e là đã đi theo vết xe đổ của Xuân Hoàn rồi.

Bây giờ cô còn có thể làm gì nữa đây. Thôi thì, đánh không đánh trả, mắng không mắng lại vậy. Ai bảo ngài đang bệnh chứ. Lại còn là thứ bệnh nghe trời định mệnh này.

“Hà Khánh!” Hoàng đế thấy cô đứng trơ ra không động, liền cao giọng gọi người ngoài vào lôi đi.

Thấy ngài sắp phát tác, Vương Sơ Nguyệt thu lại suy nghĩ, lên tiếng ngăn: “Chủ tử đừng trách Hà công công, là nô tài tự mình muốn vào hầu hạ ngài.”

Hoàng đế tin cô mới là chuyện lạ. Ngài giơ một ngón tay, chỉ thẳng vào giữa trán cô.

“Vương Sơ Nguyệt, cô còn dám khi quân, trẫm sẽ chém đầu cô. Không chỉ mình cô, cả Hà Khánh và đám người kia dám trái ý trẫm, trẫm xem, đầu cũng đừng giữ nữa!”

Bây giờ thân thể khó chịu, lời nói của ngài khó nghe cũng là điều khó tránh.

Hà Khánh đứng bên ngoài nghe mà mu bàn chân ngứa ran, càng lúc càng không hiểu nổi, rốt cuộc Hoàng đế là muốn đối xử tốt với Vương Sơ Nguyệt, hay chỉ đơn thuần là không muốn gặp cô, muốn ép cô tự rời đi.

Vương Sơ Nguyệt chậm rãi thở ra một hơi. Suy nghĩ lúc này của cô lại thẳng thắn và rõ ràng hơn Hà Khánh rất nhiều. Đã quyết ý trông nom ngài lần này rồi, chém thì chém thôi, dù sao cũng đâu phải lần đầu ngài lấy lời ấy ra dọa cô. Trước kia trong tuyết, cô vì Hạ Lâm mà phạm chuyện lớn như vậy, ngài cũng chẳng hạ lấy một roi trượng nào lên người cô.

Đối với cô, Hoàng đế nói bao giờ cũng dữ hơn làm.

Nghĩ vậy, trong lòng cô cũng bớt khó chịu đi đôi chút, lại cúi rạp người xuống, nhận tội mà thưa rằng: “Chuyện hôm qua, nô tài biết tội. Nô tài đứng ở Nguyệt Hoa Môn suy nghĩ suốt một đêm, chủ tử mắng rất đúng, đều là nô tài hồ đồ mới đi vướng vào những chuyện không nên vướng. Chủ tử, xin ngài đừng đuổi nô tài ra ngoài, coi như cho nô tài một cơ hội lấy công chuộc tội.”

Cô nói đến mức ấy, Hoàng đế lại chẳng hiểu sao từ trong lời nói nghe ra được một tia đồng cảm.

Nói thế nào nhỉ, vừa mới cảm nhận được tia đồng cảm ấy, ngài đã hận không thể xé sống người đàn bà không biết sống chết này. Cả đời ngài, mỗi bước đi đều có vô số xương trắng bỏ lại nơi gò hoang. Kẻ bị đoạn tiền đồ, kẻ mất mạng sống, cứ việc đến hận ngài. Nhưng duy chỉ có đồng cảm là ngài không thể chịu nổi. Nhất là sự đồng cảm của đàn bà.

“Vương Sơ Nguyệt, cô từ trước tới nay chưa từng tin, trẫm sẽ lấy mạng cô!”

“Cũng không phải như ngài nói.”

Trong dạ dày Hoàng đế dâng lên cơn chua đau. Chỉ trong một đêm ngài đã bị ép uống không ít thuốc, lúc này khó chịu vô cùng, vậy mà cô còn dám cãi ngài.

“Vương Sơ Nguyệt…”

“Chủ tử, xin ngài nghe nô tài nói hết. Mạng của nô tài, từ trước tới nay vẫn nằm trong tay chủ tử. Nếu nói cho nghiêm túc, mấy năm ở Ngọa Vân Tinh Xá, là chủ tử nuôi nô tài, nô tài biết ơn báo đáp, lẽ ra nên vào hầu hạ. Chỉ là chủ tử đã hiểu lầm ý của nô tài.”

Nói rồi, cô hơi ngẩng đầu lên.

Hoàng đế để ý thấy, hôm nay cô cố ý mặc một thân áo ninh trù màu tím nâu. Vốn dĩ là người trong trẻo như ánh trăng trắng, lúc này lại bị bộ y phục ấy làm cho trông có phần tối đi. Chẳng hiểu vì sao, trước kia Hoàng đế luôn thấy màu này rất vừa mắt mình, nhưng nay mặc trên người cô, lại không còn đẹp như vậy nữa.

Vương Sơ Nguyệt không hề hay biết suy nghĩ của Hoàng đế đã lệch sang chỗ khác, vẫn tiếp tục lời mình muốn nói: “Chủ tử, những ý nghĩ không nên có, nô tài không dám có. Thực ra, nô tài ở Nam Thư Phòng càng lâu, lại càng sợ chủ tử…”

Nói đến đây cô khựng lại một chút, suýt nữa thì thốt ra chuyện của Xuân Hoàn, nhưng lời vừa tới miệng đã bị lý trí ép xuống.

Trước kia Vương Sơ Nguyệt chưa từng cho rằng mình là người vụng về trong đối nhân xử thế. Cho tới khi gặp Hạ Bàng. Mài giũa với ngài còn gian nan hơn nhiều so với khi ở bên Hạ Lâm.

Ở cạnh Hoàng đế, không thể lúc nào cũng giấu lòng mình. Giấu lâu rồi, ngài sẽ sinh nghi, cho rằng con người này khó dò, có lòng xấu. Nhưng nếu buông theo tính nết mà nói hết ra, lại rất có thể thật sự chạm phải nghịch lân, mất đầu. Dẫu vậy, Vương Sơ Nguyệt vẫn muốn giữ cho mình một chút tự do trong việc bày tỏ.

Ngài đã cho phép cô nhìn mình, vậy cô liền nhìn thẳng sang. Đây vốn là một thời đại chỉ cần trực diện thiên nhan là có thể rơi đầu. Nhưng cũng chính vì thế, nên khoảnh khắc chạm tới ranh giới kia, con người mới có được cảm giác như được biển khổ phun trả lên mặt nước. Nếu sau đó còn có thể rơi trở lại mà không đến nỗi tan xương nát thịt, thì thật là quá tốt.

“Chủ tử, nô tài cầu xin ngài thấu hiểu. Nô tài thường vì sợ hãi quá mức mà nói sai lời. Thực ra nô tài rất muốn sống, nhưng ngài lại thường hay nói sẽ chém đầu nô tài. Có lúc nô tài cảm thấy ngài chỉ nói trong cơn giận, nhưng cũng có lúc, cho dù ngài không nói những lời ấy, nô tài vẫn cảm thấy cổ mình lạnh buốt.”

Hoàng đế cảm thấy, dường như cô biết ngài đang nghĩ gì. Nhưng những lời cô nói, lại vẫn còn rất xa mới có thể nói rõ trước mặt ngài.

Dẫu sao, Vương Sơ Nguyệt sợ ngài. Không phải là đồng cảm với ngài, điều này ngược lại khiến ngài khá vừa ý.

“Vương Sơ Nguyệt, biết sợ thì vẫn còn cứu được.”

“Vâng, nô tài cũng cảm thấy, nô tài vẫn còn cứu được.”

Hoàng đế nghẹn lời một chút, trong lòng không hiểu sao lại muốn cười. Phải nói rằng, một cơn giận dữ tổn hại tự tôn như thế, lại bị Vương Sơ Nguyệt không hiểu vì sao dập tắt đi mất.

Hà Khánh đứng bên ngoài thở phào nhẹ nhõm. Đúng lúc này, người của Thái Y Viện tới dâng thuốc. Hà Khánh thấy bên trong đã yên ổn, liền khoát tay ra hiệu cho người vào: “Vào đi, đưa bát cho Vương cô nương. Này, tay chân vụng về, cẩn thận cái ngưỡng cửa đấy.”

Hoàng đế uống thuốc từ trước tới nay không cần ai hầu hạ, cũng chưa bao giờ dùng mứt quả gì để át vị đắng.

Nhưng nữ nhân chịu để tâm vào mấy chuyện này, ngài vừa uống được nửa bát, bên tay đã có người nâng tới một đĩa mứt mơ. Cô có một điểm tốt, cũng không biết có phải do luyện chữ quanh năm hay không, lúc không có tâm sự thì động tác tay vô cùng vững vàng. Giống như lúc này đây. Hoàng đế đặt bát thuốc đã uống dở lên khay trong tay cô, nước thuốc chẳng mấy chốc đã lắng lại, không còn sót một gợn sóng tròn nào.

Cô không rời đi, kiên nhẫn đợi Hoàng đế lật chọn trong đĩa mứt mơ trông na ná nhau. Khi con người đã bình tĩnh lại, trên gò má liền ánh lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt, đây lại là một điểm tốt khác của cô. Dẫu trông gầy yếu, khí sắc lại bẩm sinh đã tốt, không giống Uyển Thường Tại, dung mạo tươi tắn mà lúc nào cũng mang theo vẻ phong lưu bệnh trạng.

Hoàng đế cắn một miếng loại ngài thấy vừa mắt, phẩy tay nói: “Lui xuống đi.”

“Ngài còn chưa uống xong.”

“Trẫm không muốn uống nữa.”

Hà Khánh vào trong thay bã thuốc hun trong ống hương, nghe thấy mấy câu này, không khỏi thầm thương Vương cô nương lại sắp bị ăn quả bẽ mặt. Ai ngờ cô vẫn không lui, trái lại vén váy quỳ xuống, giơ khay lên quá đầu.

“Chủ tử không uống, nô tài sẽ không đứng dậy.” 

Hoàng đế cười khẽ một tiếng, vừa định nói: “Vậy cô cứ quỳ đấy.”

Ai ngờ phía sau cô lại theo một nhát dao mềm: “Chủ tử, nô tài đã nhận lỗi với ngài, cũng không dám cãi ngài nữa, chủ tử lúc này cũng đừng cãi nô tài.”

“Vương Sơ Nguyệt, cô lại hồ ngôn loạn ngữ cái gì thế! Trẫm cãi cô? Mau đứng dậy cho trẫm!”

“Vậy Hoàng thượng uống thuốc không ạ?”

Hoàng đế một tay bưng bát thuốc, một hơi uống cạn, ‘keng’ một tiếng đặt mạnh lên khay trong tay cô. 

“Đứng dậy, cút ra ngoài!”

Vừa yên ổn được một lát lại bắt đầu đấu khẩu. Hà Khánh vội vàng tới giảng hòa.
Vừa đỡ Vương Sơ Nguyệt dậy vừa nói: “Cô nương đi thay thuốc hun trong ống hương cho vạn tuế gia đi. Việc này tỉ mỉ, cô nương làm còn tốt hơn nô tài. Thuốc hun để ở gian phía tây bên kia, đều bó gói sẵn, cô nương vừa vào là thấy.”

“Vâng.” Cô quả thực ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Lại khom người hành lễ với Hoàng đế: “Nô tài cút ra ngoài đây.”

“Cô…”

Hoàng đế nghẹn lời, Vương Sơ Nguyệt thì quy củ lui ra ngoài. Hà Khánh đỡ Hoàng đế nằm xuống, cẩn thận hỏi: “Vạn Tuế gia, ngài thấy trong người thế nào, còn ngứa như đêm qua không ạ?”

“Không ngứa, trẫm sắp bị nàng ta làm cho tức chết rồi.”