Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 38



Đầu tháng bảy.

Hôm ấy là sinh thần của Thuận tần. Hoàng đế sai Nam phủ truyền một ban hí khúc đến sân khấu ở Sướng Xuân Viên diễn. Còn ngài thì ở Đạm Ninh Cư triệu kiến Ô Thiện, cũng không qua dự.

Hoàng đế không đến, Thục tần và Ninh Thường tại cũng chẳng còn hứng thú.

Thuận tần cảm thấy mặt mũi mình mất hết thể diện, nghe hí cũng nghe mà lòng chẳng để vào.

Trong mấy vị hậu phi của Hoàng đế, tuổi tác của Thuận tần là lớn nhất, lại là người sớm hầu hạ ngài nhất. Nàng là tộc muội của Hoàng hậu, cũng coi như cháu gái của Thái hậu, chỉ tiếc mẫu thân nàng xuất thân nô lệ, căn bản không che chở nổi cho nàng, đành đem nàng đưa đến bên Thái hậu hầu hạ. Khi ấy Hoàng đế vừa tròn mười bốn, chưa khai phủ. Thái hậu thấy cô nương này thành thật bổn phận, bèn lại đưa nàng đến bên Hoàng đế hầu hạ.

Hoàng đế tiếp nhận nàng, cũng chỉ vì nể mặt Thái hậu.

Nàng xem như người đàn bà đầu tiên của Hoàng đế, chỉ tiếc nàng là người cực kỳ vô vị. Dù năm đầu tiên trong phủ chỉ có hai người là nàng và Hoàng đế, ngài cũng chẳng mấy đoái hoài đến nàng. Về sau Hoàng đế lớn tuổi, có thế lực và thủ đoạn của riêng mình, lại càng coi người phụ nhân này là nỗi nhục bất đắc dĩ thuở thiếu thời, một tay đẩy nàng ra thật xa, mấy năm liền chẳng buồn hỏi han một câu. May thay, nàng sớm sinh được một vị công chúa, chỉ là thân thể yếu ớt, được đưa ra ngoài phủ Kính Thân vương nuôi dưỡng. Bởi vậy nay tước vị tần này, Thái hậu vừa nhắc đến, Hoàng đế liền sảng khoái ban cho nàng.

Có lẽ người xuất thân hèn kém, càng phải cố chấp giữ thể diện.

Thuận tần đối với nô tài bên mình vô cùng hà khắc, lại vì quanh năm không được gặp nữ nhi, tâm tình u uất, hễ không vui liền đánh mắng. Hoàng hậu từng khuyên nhủ, cũng từng quở trách, rốt cuộc cũng lười chẳng muốn nói nữa.

Lúc này trên đài vừa diễn xong một vở “Thanh Trung Phổ”.

Thái hậu truyền lời cho vở diễn tạm nghỉ. Đám kép hát dập đầu xong, đều lui xuống dưới sân khấu.

Cung nhân hầu trà tiến lên thêm nước, lại dâng một lượt điểm tâm. Thuận tần hứng thú rã rời, nghiêng đầu nhìn một gốc bạch trà bên cạnh. Thục tần liếc nàng một cái, khẽ gõ nắp chén trà, nhẹ nhàng thở dài.

Thái hậu nói: “Hôm nay đến cả con cũng chẳng chịu nói cười nữa.”

Thục tần đáp: “Thái hậu nương nương, vì Hoà phi hôm nay không ở đây. Thường ngày trong hí văn có chỗ nào thú vị ẩn ý, phải để nàng ấy điểm cho một câu, bọn thần thiếp ngu muội này mới cười nổi.”

Thái hậu quay sang Hoàng hậu hỏi: “Hoà phi làm sao?”

Hoàng hậu đang cùng Thành phi lật tập hí khúc, nghe Thái hậu hỏi, vội đáp: “Chuyện đau đớn của nữ nhi gia, đêm qua đau suốt một đêm.”

Thái hậu gật đầu: “Hoàng hậu đã đến xem chưa?”

“Dạ, sáng sớm nay thiếp cùng Thành phi đã qua thăm, Chu thái y cũng có mặt.”

Thái hậu nghe xong, giơ tay gọi Trần Hủ đến: “Đêm qua Hoàng đế nghỉ ở đâu?”

Trần Hủ liếc nhìn Thục tần và Thuận tần một cái, có phần khó mở miệng.

Thái hậu hạ giọng: “Ai gia hỏi ngươi, cứ nói.”

“Dạ. Người bên Kính sự phòng bẩm rằng, đêm qua Hoàng thượng ở Tàng Chuyết Trai. Chỉ là không nghỉ lại, đến canh ba thì rời đi.”

Vậy là canh giữ bên Vương Sơ Nguyệt suốt một đêm rồi.

Hoàng hậu nghe vậy cũng không biến sắc, vẫn cùng Thành phi xem tập chọn hí. Thuận tần siết chặt chén trà, ngón tay miết lên hoa văn men pháp lam, lạnh giọng nói: “Hoà phi nương nương cũng quá khinh cuồng. Trên người chúng ta ai mà chẳng có lúc đau đớn, nhưng có ai dám vì việc ấy mà quấy nhiễu Hoàng thượng nghỉ ngơi. Huống hồ hôm nay Thái hậu nương nương và Hoàng hậu nương nương đều ở đây, Hoà…”

“Truyền Hoà phi đến.”

Thuận tần còn chưa nói hết câu, Thái hậu đã cất lời.

Hoàng hậu nghe ra tâm trạng Thái hậu không tốt, vội đứng dậy thưa: “Hoàng ngạch nương, đợi Hoà phi khoẻ hơn rồi hẵng…”

“Hoàng hậu.” Thái hậu ngắt lời, “Ai gia gọi nàng tới không phải để trách phạt. Ai gia muốn hỏi bệnh nàng. Hoàng đế chính vụ bận rộn, hậu cung không thể khiến ngài phân tâm quá nhiều. Hoà phi thân thể bất an, nên nghỉ thì cứ nghỉ, để người có thể hầu hạ thì hầu hạ cho chu toàn. Con là Hoàng hậu, phải vì quốc tộ Đại Thanh mà suy tính, không thể chỉ chiều theo tính nết Hoàng đế.”

Trước mặt mọi người, Hoàng hậu không thể cãi, đành quỳ xuống lĩnh huấn, đáp “vâng”.

Hoàng hậu đã quỳ, Thành phi cùng các vị khác cũng theo đó quỳ xuống.

Thái hậu thở dài, nhìn khắp mọi người, nói: “Hoàng đế nay chỉ có một trai một gái. Hiếu Nghi thân thể yếu ớt, phải dưỡng ở ngoài; Đại A Ca tuy khoẻ mạnh, nhưng không có huynh đệ, rốt cuộc vẫn cô độc. Các ngươi thân là tần phi, một không biết cách khiến Hoàng đế thư tâm, hai không thể vì Đại Thanh sinh dưỡng tử tự, ngày ngày u mê, lấy gì báo đáp quân ân?”

Mọi người không ai đáp được, đều dập đầu tự nhận hổ thẹn.

Đang nói thì Đỗ Dung Hải, thái giám tổng quản của Thọ Khang Cung, hớt hải chạy tới. Thấy Hoàng hậu cùng các vị đều quỳ trước Thái hậu, nhất thời không dám lại gần, chỉ đứng dưới đài hí, ngóng về phía này.

Trần Hủ trông thấy, liền khom người ghé tai Thái hậu: “Nương nương, Đỗ Dung Hải đã trở về.”

Thái hậu trong lòng trầm xuống: “Gọi hắn lại đây.”

Rồi lại nói với Hoàng hậu: “Các ngươi đứng lên trước đi. Hôm nay là sinh thần của Thuận tần, đừng làm hỏng hứng.”

Trống chiêng lại nổi lên. Trên đài bắt đầu hát vở “Trường Sinh Điện”.

Đỗ Dung Hải theo Trần Hủ vội vàng đến bên Thái hậu, mượn tiếng hí trên đài che lấp, khẽ bẩm: “Nương nương, Hoàng thượng đã cách chức ở Hộ bộ của Phác công gia.”

“Cái gì?”

Một tiếng “cái gì” ấy, Hoàng hậu cũng nghe thấy, nghiêng mắt nhìn sang.

Thái hậu vô thức đưa tay đè ngực, hạ giọng hỏi: “Người đâu rồi?”

“Còn chưa rõ ạ. Trình đại nhân phụng mệnh đi tuyên chỉ. Nô tài không dám hỏi kỹ, phải xem lát nữa Hình bộ có theo đi bắt người hay không.”

Trong lòng Thái hậu lập tức rối loạn. Nhĩ Phác là ngoại điệt của bà, tuổi tác còn lớn hơn bà mấy tuổi. Thời Tiên đế đã làm đến Thượng thư Hộ bộ. Trong ngoài đều biết đó là ân thưởng và sự trấn an Tiên đế dành cho tộc của Thái hậu, chẳng ai trông mong vị lão công gia này làm nên thực sự gì. Nào ngờ hắn lại “làm việc lớn”, lợi dụng chức quyền che đậy cho các ty đường quan khắp nơi, moi rỗng mất gần một nửa trong ba đại kho của Hộ bộ.

Vài ngày trước, phúc tấn của Phác Nhĩ đã vào cung thỉnh an Thái hậu, khóc lóc kể việc này. Sau đó Thái hậu lại nghe tin Ô Thiện dâng tấu, dâng sớ tố cáo Nhĩ Phác một bản nặng nề. Hôm Hoàng đế đến thỉnh an, Thái hậu định thăm dò thái độ ngài, tìm chút đường xoay chuyển, nên hữu ý vô ý nhắc đến Nhĩ Phác. Ai ngờ Hoàng đế lập tức biến sắc, còn quở trách Đỗ Dung Hải là vọng đoán triều chính, che mắt Thái hậu, suýt nữa bị lôi tới Thận Hành Ty đánh trượng.

Kỳ thực, từ khi Hoàng đế đăng cơ đến nay, lòng Thái hậu chưa từng yên một ngày.

Ban đầu bà còn tưởng Hoàng đế sai Ô Thiện tra xét Hộ bộ là nhắm vào đống sổ sách rối nát của Thập Nhất ở Tứ Xuyên. Nào ngờ lần theo một dây, Hoàng đế từng bước bày trận: trước là giam Thập Nhất, rồi lưu đày Cung Thân Vương, nay lại thực sự động đến Nhĩ Phác, một chút tình diện với Thái hậu cũng không nể.

Dẫu sao bà cũng nuôi dưỡng ngài hơn mười năm. Sau khi Thái tử bị phế, bà cũng hao hết tâm lực thay ngài tính toán trù liệu. Thế mà Hoàng đế từ đầu đến cuối, chỉ giữ tầng lễ nghi bề mặt, chưa từng thực lòng thân cận.

Quả nhiên, không phải ruột thịt thì dưỡng thế nào cũng chẳng thân sao?

Thái hậu vừa giận vừa gấp, tay run run nói: “Được rồi, ngươi ra ngoài nghe ngóng tin tức đi.”

“Hoàng ngạch nương, xảy ra chuyện gì vậy?”

Hoàng hậu thấy Đỗ Dung Hải mặt mày ủ rũ vội vã lui đi, liền đứng dậy, tự tay bưng một chén trà dâng lên Thái hậu, nhân lúc cúi người khẽ hỏi một câu.

Thái hậu vừa định mở lời, bỗng thấy dưới đài hí, Vương Sơ Nguyệt được cung nữ dìu tay, chậm rãi bước tới.

Cô mặc áo choàng thêu phù dung màu ngó sen, bên ngoài khoác thêm áo giáp vai cùng sắc. Dù đang mang bệnh, cô vẫn cố giữ trọn lễ nghi, trước mặt Thái hậu hành đại lễ thỉnh tội.

Trong lòng Thái hậu đang bực dọc chưa nguôi, cũng không gọi cô đứng dậy, mặc cho cô quỳ dưới đài hí.

Mặt trời lên cao, hun nóng cả mặt đất. Đất trộn bùn quanh đó bị hấp lên một thứ mùi tanh hôi, từng đợt từng đợt xộc vào mũi Vương Sơ Nguyệt. Đúng lúc kỳ nguyệt sự, lưng và bụng cô đau đến gần như không chống đỡ nổi, nay lại ngửi phải mùi ấy, dạ dày cuộn trào như sóng.

Thiện Nhi thấy sắc mặt cô trắng bệch, mà các vị chủ tử phía trên lại chẳng có nửa phần thương xót, trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng cũng không có cách nào, chỉ đành gắng sức đỡ lấy cô, mong cô dễ chịu thêm chút.

“Hoàng hậu, chuyện hậu cung con xử lý. Ai gia nghe con hỏi nàng.”

Thái hậu đặt chén trà xuống án trà, không nặng không nhẹ. Vở diễn trên đài cũng theo đó dừng lại. Đám kép hát thấy sắc mặt Thái hậu không tốt, liền dập đầu, tạm lui xuống dưới.

Hoàng hậu cúi nhìn Vương Sơ Nguyệt.

Trước đó nàng đã hỏi Chu thái y, biết chứng hàn của cô trong kỳ nguyệt sự nguy hiểm đến mức nào. Nhưng ý của Thái hậu không thể công khai trái lời, đành ho khẽ một tiếng, nói: “Hoà phi, Hoàng đế ngày thường chính vụ bận rộn. Ngươi là phi tần hậu cung, phải biết khuyên nhủ Hoàng đế lấy long thể làm trọng. Không nên cậy sủng sinh kiêu, tổn hại long thể của ngài.”

“Dạ. Nô tài biết tội. Là nô tài không biết nghĩ cho Hoàng thượng. Xin Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương trách phạt.”

Giọng Vương Sơ Nguyệt run rẩy, từng chữ như đứt quãng. Hoàng hậu biết cô đang cố gắng gượng, nhưng lúc này nàng cũng không tiện mở lời bênh vực, chỉ khẽ liếc Thành phi một cái.

Thành phi vốn hiểu ý Hoàng hậu. Nàng đứng dậy, tiến lên trước mặt Thái hậu nói:

“Nương nương, Hoà phi tuy có sai, nhưng niệm nàng còn trẻ dại chưa hiểu chuyện, nay đã biết lỗi, xin miễn trách phạt.”

“Miễn?” Thái hậu lạnh giọng. “Thành phi, ngươi là người cũ bên cạnh Hoàng đế, cũng hồ đồ như vậy sao? Sau này Hoàng đế còn bao nhiêu tần phi nữa, nếu ai ai cũng như Hoà phi, mượn chút bệnh đau mà nũng nịu bắt Hoàng đế ở lại bầu bạn, Đại Thanh ta còn mở cành tán lá thế nào? Đây là trọng tội, ngươi lại dám thay nàng cầu tình.”

Thành phi vội quỳ xuống, không dám nói thêm.

Thục tần bên cạnh tiếp lời: “Thiếp cho rằng lời Thái hậu nương nương rất phải. Làm phi tần, trọng trách trước tiên là vì Hoàng thượng khai chi tán diệp, sinh dưỡng tử tự. Hoà phi đã có bệnh này, càng nên tìm nơi thanh tĩnh mà dưỡng cho khỏi. Chứng hàn này nếu không điều dưỡng tốt, về sau hậu quả rất lớn. Thiếp nhớ thời Tiên đế, cũng có mấy vị nương nương mắc chứng ấy, khi trẻ không điều dưỡng, về sau thân thể đều yếu nhược.”

Thuận tần vốn đã không ưa Vương Sơ Nguyệt, nay nghe Thục tần nói đến mức ấy, liền tiếp lời: “Đúng vậy, như Vân Đáp…”

“Làm càn!”

Hoàng hậu đột ngột quát lớn một tiếng. Thuận tần lúc ấy mới giật mình, biết mình phạm đại kỵ.

Vội vàng đứng dậy quỳ xuống: “Nô tài đáng chết! Nô tài nhất thời lỡ lời…”

Thái hậu chỉ cảm thấy hai bên thái dương đau như muốn nứt ra.

Vị “Vân Đáp ứng” mà Thuận tần nhắc tới, chính là sinh mẫu của Hoàng đế.

Thực ra, danh xưng “Vân Đáp ứng” cũng là về sau mới gọi, lúc Tiên đế còn tại vị, thậm chí còn chưa từng ban cho nàng một danh phận. Sau khi Hoàng đế chào đời, huyết sản hậu sản của nàng mãi không dứt. Nàng vốn là một Bao y nô tài, thân phận thấp hèn, không danh không phận. Thân thể vừa phế, Tiên đế liền không còn triệu kiến nữa, bỏ mặc nàng ở Hựu Ân Tự trong Sướng Xuân Viên.

Điều khiến Thái hậu nghĩ mãi không thông là, Hoàng đế nhiều lần theo Tiên đế ở tại Sướng Xuân Viên, vậy mà chưa từng đến thăm sinh mẫu một lần, thậm chí sau khi đăng cơ, cũng chưa từng nhắc đến người phụ nhân ấy. Dù vậy, chuyện ấy vẫn là một khối tâm bệnh lớn trong lòng Thái hậu.

Sinh ân vốn lớn hơn dưỡng tình. Dẫu sau khi Thái tử bị phế, Thái hậu đã dốc hết tâm lực vì Hoàng đế, nhưng khi Thái tử còn tại vị, bà vẫn luôn coi Hoàng đế như viên đá lót đường cho Thái tử. Những điều ấy, Hoàng đế không thể không biết. Bởi vậy, về sau dù có cố ý tu bổ thế nào, giữa hai người vẫn luôn tồn tại một khoảng cách.

Hiện giờ Hoàng đế tuy tôn kính bà, nhưng ai dám bảo sau này khi triều cục đã vững, ngài sẽ không bất chấp thể diện mà đón sinh mẫu hồi cung phong tước? Lại nghĩ đến chuyện Nhĩ Phác bị cách chức, dường như đã có manh mối như vậy. Trong lòng Thái hậu càng thêm hoảng loạn, môi cũng trắng bệch.

Hoàng hậu thấy sắc mặt Thái hậu khó coi, liền đến đỡ: “Hoàng ngạch nương, để thiếp dìu người hồi cung nghỉ ngơi. Chuyện của Hoà phi giao cho thiếp…”

Không ngờ nàng còn chưa dứt lời, dưới đài hí đã vang lên giọng Hà Khánh.

“Nô tài khấu kiến các nương nương.”

Hoàng hậu quay người lại hỏi: “Hà công công lúc này đến, phải chăng Hoàng thượng có chỉ ý gì?”

Hà Khánh liếc nhìn Vương Sơ Nguyệt đang quỳ dưới nắng gắt, rồi khom người đáp: “Bẩm nương nương, bên Hoàng thượng đã tan nghị chính, truyền Hoà chủ tử qua.”

Thục tần nghe vậy, không khỏi siết chặt khăn lụa trong tay.

Thuận tần vì vừa phạm húy, lúc này cũng chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện ân sủng nhiều ít.

Thái hậu day day mi tâm: “Thôi vậy. Hoà phi, Hoàng đế đã che chở cho ngươi, ai gia cũng chẳng nói gì thêm được. Nếu đã có khẩu dụ, Hà Khánh, đưa người đi đi.”

“Dạ.” Hà Khánh đáp, rồi lại quay sang Thuận tần: “Thuận tần nương nương, Vạn tuế gia còn có chỉ ý với người. Lát nữa sẽ đến Khải Tường Cung, xin nương nương chuẩn bị tiếp chỉ.”

Nói xong, hắn cùng Thiện Nhi đỡ Vương Sơ Nguyệt đứng dậy, chậm rãi đi về phía sau đài hí.

Sau đài là một khoảng cây xanh như làn khói mỏng, gần trưa, vô số kẽ lá hắt xuống những mảng sáng loang lổ. Một trận gió mát thổi qua, dạ dày đang cuộn trào của Vương Sơ Nguyệt dần dần yên lại. Cô đứng bên lối đi nghỉ một lát, Thiện Nhi lấy khăn lau mồ hôi cho cô, xót xa nói: “Đêm qua chủ tử đau suốt một đêm, hôm nay lại còn chịu giày vò thế này. Người xem trán ra toàn mồ hôi lạnh.”

Hà Khánh cười: “Con bé ngốc này, Hoà chủ tử chúng ta là nhân hoạ đắc phúc.”

“Đến lúc này rồi, công công còn nói mát sao.”

“Đâu phải nói mát. Này, nhìn bên kia xem.”

Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu, quả nhiên thấy phía trước dừng nghi trượng của Hoàng đế. Ngài đứng dưới bóng một cây đại thụ tán rộng, đang mỉm cười nhìn cô.

“Bị Hoàng ngạch nương phạt quỳ rồi sao?”

“Là nương nương dạy nô tài đạo lý hầu hạ Hoàng thượng.”

Hoàng đế liếc nhìn đầu gối cô, rồi vươn tay: “Đừng cứng đầu, lại đây.”

Nói xong, ngài một tay ôm lấy thân cô, bế ngang vào lòng.

Vương Sơ Nguyệt giật mình, hoảng hốt: “Chủ tử, ngài làm vậy…”

“Đừng cử động, Vương Sơ Nguyệt. Làm trẫm đau, trẫm ném cô xuống hồ Hậu đấy.”

Ngài nói thế, cô quả thực không dám cử động nữa.

Tay Hoàng đế móc dưới khoeo chân cô, dường như bế chưa thuận, liền kéo sát cả người cô về phía mình. Vương Sơ Nguyệt hoảng quá, vội vòng tay ôm lấy cổ ngài.

Hoàng đế bị siết đến ho khan một tiếng: “Vương Sơ Nguyệt, buông tay cho trẫm! Buông!”

“Dạ dạ… nhưng nô tài…”

Hoàng đế liếc cô một cái: “Bám vào vai trẫm.”

“Ồ… vâng.”

Cô cuống quýt rút tay khỏi cổ ngài, lại nắm chặt lấy vai ngài. Hai má đỏ bừng. Dáng vẻ bối rối ấy lọt vào mắt Hoàng đế, khiến ngài bỗng nhiên có chút đắc ý. Nhìn một cái là biết đây là lần đầu cô được nam nhân bế ngang như vậy, bao nhiêu đoan trang, giữ kẽ trước kia quét sạch, chỉ còn lại vẻ e thẹn và lúng túng của nữ nhi.

Hoàng đế dường như tìm được một cách trị cô. Nghĩ sau này nếu bị cô làm cho khó xử, cứ dùng cách này mà đối phó, trong lòng không khỏi dâng lên một trận khoái trá trẻ con.

Ngài cúi xuống nhìn gương mặt cô.

“Vương Sơ Nguyệt, cô sợ cái gì?”

“Nô tài sợ… nô tài sợ eo chủ tử vẫn chưa khỏi.”

Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng đế thực sự rất muốn thả cô xuống đất. Nhưng nhìn vẻ mặt hoảng loạn của cô, nghĩ đến hôm nay cô chịu tội cũng vì mình, ngài lại nhịn xuống.

“Vương Sơ Nguyệt, mấy ngày tới Thái hậu có truyền triệu cô, trẫm đều chuẩn cô cáo lui.”

Vương Sơ Nguyệt đỏ bừng mặt, căn bản không dám nhìn ngài, chỉ đành cố sức vặn cổ quay đi chỗ khác, miệng vẫn đáp: “Nô tài thấy hôm nay Thái hậu nương nương dường như tâm tình không được tốt…”

Hoàng đế gật đầu: “Hoàng ngạch nương hôm nay muốn phạt không phải cô, mà là trẫm.”

Nói rồi, ngài cúi xuống, khẽ thổi lọn tóc mai lòa xòa trước trán cô:

“Cô không cần sợ. Đêm nay trẫm sẽ qua thỉnh tội. Mấy ngày này cô cứ ngoan ngoãn nằm ở Tàng Chuyết Trai cho trẫm. Trẫm bảo Chu thái y đến xem mạch cho cô.”

Trong lòng Vương Sơ Nguyệt lúc này mới hơi buông lỏng đôi phần, nhưng vẫn không dám nhìn ngài.

“Nếu chủ tử đã nói vậy thì hôm nay nô tài chịu tội cũng không uổng.”

“Thay trẫm chịu tội mà không uổng?”

“Không uổng. Nô tài quỳ một trận, có thể để Thái hậu phạt chủ tử, lại có thể khiến chủ tử hiểu cho Thái hậu. Đáng giá lắm.”

Hoàng đế bật cười một tiếng.

“Vương Sơ Nguyệt, trẫm không cho phép cô nghĩ như vậy. Trẫm không phải Lão Thập nhất, trẫm không dùng nữ nhân để chu toàn cho mình, nhất là loại nữ nhân ngốc như cô. Cô ấy à, chỉ biết làm hỏng việc của trẫm.”

“Dạ… nô tài chỉ biết làm hỏng việc của chủ tử. Chủ tử, người thả nô tài xuống đi.”