Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 63



Đương nhiên là không giống nhau.

Ngày mùng Một, trên khung cửa sổ chấn cảnh của Tây Noãn Các đã dán hai chữ “Phúc”, một lớn một nhỏ.

Một chữ tự thành phong cốt, một chữ bút lực cũng chẳng hề kém. Cung nhân mỗi lần đi ngang qua trước cửa sổ đều không nhịn được mà liếc nhìn thêm một cái.

Bởi vậy, bốn chữ “vui người đẹp mình” mà mẫu thân để lại cho Vương Sơ Nguyệt, quả thực đọc lên có tiếng vang.

Sự cho đi thuần túy, cuối cùng cũng đổi lại được đôi cánh tay dang ra che chở nàng trước cơn mưa gió.

Hai chữ “Phúc” ấy, một đến từ chủ nhân thiên hạ, một đến từ người kế thừa của ngài.

Một năm này, cuộc đời của cô cũng không phải rực rỡ lộng lẫy gì cho cam, phần nhiều vẫn bị chôn lấp trong những ngày tháng lặp đi lặp lại. Thế nhưng, nhờ có cô bầu bạn, những nam nhân bận rộn với án thư, tê dại trước ngày đêm nắng mưa ấy, rốt cuộc cũng có thể nếm ra vị ngọt trong bánh phục linh, thưởng ra dư vị hậu ngọt trong trà Kính Đình Lục Tuyết.

Những ngày Tết trôi qua đặc biệt nhanh.

Chớp mắt một cái, xuân đã qua.

Mở đầu năm ấy, ở tiền triều, Hoàng đế thần thanh khí sảng. Bộ Đan Lâm đại bại, gần như bị quân của Đa Bố Thác và Đạt Nhĩ Hãn Vương quét sạch. Thủ lĩnh của chúng là Ngao Đăng bị bắt sống, giải về kinh. Khoản thâm hụt của Hộ Bộ dưới áp lực nặng nề của Hoàng đế cũng rốt cuộc thu hồi được gần tám phần. Nhưng thâm hụt trong các phiên khố địa phương vẫn còn con số cực lớn. Vì thế, triều đình tạm rảnh tay khỏi Hộ Bộ, bắt đầu thanh tra các phiên khố địa phương, khiến mấy vị phong cương đại lại lo đến mất ăn mất ngủ. Bố chính sứ Sơn Tây vì giải quyết cơn cấp bách trước mắt, đã dâng một kế: “Đem phần ngân lượng hỏa hao gia phái của tỉnh này đề giải vào phiên khố, lấy hai mươi vạn để bù đủ chỗ thâm hụt.”

Dựa trên tấu chương này, Hoàng đế dần dần bắt đầu suy tính đến cuộc cải cách lớn “hao tiện quy công” của ngài.

Cùng lúc ấy, một cái tên lọt vào tầm mắt của Hoàng đế: Vương Định Thanh.

Vương Định Thanh khi ấy đang giữ chức huyện lệnh huyện Phú Dân, Vân Nam. Nếu không phải đúng lúc Hoàng đế hạ quyết tâm bãi bỏ hỏa hao mà hắn dâng lên một đạo tấu: “Hỏa hao quy công, dùng để dưỡng liêm” (*), thì Hoàng đế cũng không biết Vương Thụ Văn đã ném đứa con trai của mình đến vùng biên viễn hẻo lánh Vân Nam như thế.

(*) Đưa khoản hỏa hao vốn bị thu lén lút, tản mát vào tay quan lại về công quỹ, rồi dùng nó làm khoản dưỡng liêm chính thức để nuôi dưỡng sự thanh liêm của quan viên.

Hôm ấy Trình Anh trực ban tại Nam Thư Phòng.

Hoàng đế đang phê tấu, phê được một nửa thì kẹp lấy một bản, tựa lưng vào ghế.

“Cái tên Vương Định Thanh này… Trẫm nhớ hắn hình như là tiến sĩ khoa Thuận Ninh năm ba mươi. Sao đến nay vẫn còn luân chuyển ở mấy huyện Vân Nam?”

Trình Anh vội đứng dậy đáp: “Hoàng thượng nhớ thật tinh tường. Hắn đúng là tiến sĩ khoa Thuận Ninh năm ba mươi. Đúng năm ấy triều đình tuyển chọn những quan viên trẻ có tài cán điều đi Tây Cương, nên hắn không ở lại Hàn Lâm mà tới Vân Nam.”

“Bản tấu này của hắn viết đúng vào lòng trẫm. Ngươi viết một phiến cho Lý Trạch Ngọc ở Vân Nam, bảo hắn khảo xét thành tích chính vụ của Vương Định Thanh tại mấy châu huyện, rồi viết tấu hồi báo cho trẫm.”

“Vâng.”

Hoàng đế đặt tấu chương trong tay xuống.

“Trình Anh à, người này còn trẻ, chưa bị quan trường mài mòn tính nết. Làm quan lại làm ở nơi xa xôi, còn vương chút khí sơn dã. Trẫm thấy, đứa con trai này của Vương Thụ Văn không giống ông ta.”

Nói xong câu ấy, Hoàng đế lại nghĩ tới Vương Sơ Nguyệt.

Đợi khi triệu Vương Định Thanh vào kinh, ngài nhất định phải nhìn cho kỹ, xem hai huynh muội này có phải cả dung mạo lẫn tính tình đều không giống Vương Thụ Văn hay không.

Ngài đang kẹp bút, lơ đãng nghĩ đến chuyện ấy thì Trương Đắc Thông mừng rỡ khôn xiết chạy vào.

“Vạn Tuế gia, đại hỉ ạ!”

Hoàng đế ngẩng mắt: “Hỉ sự gì?”

“Vạn Tuế gia, chủ tử nương nương gặp hỉ rồi! Thái hậu nương nương và các chủ tử trong lục cung đều đã đến Trường Xuân Cung. Thái hậu nương nương sai Trần Tự tới hỏi Vạn Tuế gia, bên này của ngài khi nào thì tán.”

Trình Anh cùng những người khác nghe vậy, vội vàng quỳ rạp xuống đất chúc mừng Hoàng đế.

Trung cung có đích tử, đối với phần lớn triều thần mà nói, đều là một tin tốt khiến lòng người yên ổn. Trải qua triều tiên đế tranh đoạt ngôi vị và đảng tranh khốc liệt, rất nhiều người đến nay vẫn còn lòng đầy sợ hãi. Đối với họ, nếu ngay từ đầu có thể cẩn trọng dạy dỗ đích tử của trung cung, khiến hắn khai minh trí tuệ, hiểu rõ lễ nghĩa, trưởng thành thành một trữ quân xứng đáng, thì có thể tránh được sự đảng tranh tàn khốc của đời trước. Đồng thời cũng giúp chính mình giữa dòng lũ quan trường nắm chặt được rễ bám trong nước.

“Chúng thần cung chúc Hoàng thượng, cung chúc Hoàng hậu nương nương.”

Hai ba người không hẹn mà cùng đồng thanh nói trọn hai câu ấy.

Hoàng đế vẫn ngồi trong chiếc ghế vòng, nhưng bờ vai lại bất giác buông lỏng xuống.

Ngài và Hoàng hậu từ lâu đã lạnh nhạt tình ý. Hai năm nay, vô cảm mà vào phòng ứng phó cho xong chuyện, đứa trẻ hội tụ bao kỳ vọng này, rốt cuộc cũng đã đến.

Như trút được gánh nặng.

Ngài chắp tay vỗ một cái, cao giọng nói một chữ “Tốt”.

Nghĩ lại vẫn chưa đủ để tỏ hết nỗi nhẹ nhõm trong lòng, lại liền tiếp ba tiếng “Tốt”, tiếng sau cao hơn tiếng trước, đến nỗi Trương Đắc Thông đứng bên cũng nghe mà vai khẽ run theo.

“Trương Đắc Thông, truyền Ngự Thiện Phòng bày một bàn.”

Vừa nói, ngài vừa đứng dậy, vừa đưa tay chỉ những đại thần đang quỳ trực ban trong Nam Thư Phòng.

“Ban thưởng cho họ. Ăn xong rồi hãy xuất cung.”

Trình Anh dẫn đầu tạ ơn.

Tiếng tạ ơn còn chưa dứt, Hoàng đế đã bước tới cửa.

Bên ngoài là một mảnh xuân quang rực rỡ.

Trong Dực Khôn Cung, từng mảng từng mảng hoa hạnh nổi lên như mây khói giữa tường son ngói lưu ly của Tử Cấm Thành. Giống hệt mùa xuân năm ngoái. Một tòa thành cứng rắn như thế, lại nuôi nấng được những đóa hoa mềm mại nở rộ; trong nhịp sinh diệt ấy, dường như cũng hòa hợp với mệnh số của chủ nhân Dực Khôn Cung lúc này.

Khi Vương Sơ Nguyệt đến Trường Xuân Cung yết kiến, Hoàng đế đang ngồi bên cạnh Thái hậu, lắng nghe người nói chuyện.

Hoàng hậu mặc một thân xuân trù hương sắc, lặng lẽ ngồi phía dưới Hoàng đế. Sắc mặt ngày ấy của bà rất tốt, búi tóc giản đơn, nhưng mỗi món trang sức cài trên búi đều đã được lựa chọn kỹ càng lại kỹ càng.

Thuận tần và Thục tần ngồi hầu bên cạnh, Uyển Quý nhân thì đứng, đích thân dâng trà. Chỉ có Thành phi là không có mặt.

Vương Sơ Nguyệt hành lễ xong, Thuận tần liếc nhìn Thục tần, thấy nàng không có ý đứng dậy, liền tự mình đứng lên, bước đến đứng hầu bên cạnh Uyển Quý nhân, nhường chỗ ngồi của mình cho Vương Sơ Nguyệt.

Thái hậu xem ra hết sức vui mừng, hiếm khi thấy sắc mặt với Vương Sơ Nguyệt cũng hòa nhã như vậy.

“Tổ tông phù hộ, Uyển Quý nhân vừa mới thêm Nhị A Ca, Hoàng hậu cũng có hỉ. Nay trong hậu cung của Hoàng đế, chỉ còn Hòa phi và Thục tần là chưa gặp hỉ thôi.”

Nói rồi, bà nhìn sang Vương Sơ Nguyệt: “Thân thể của Hòa phi điều dưỡng thế nào rồi?”

Vương Sơ Nguyệt đáp: “Bẩm nương nương, thiếp phúc mỏng, vẫn còn…”

Vương Sơ Nguyệt còn chưa nói dứt lời, đã nghe Hoàng đế khẽ ho một tiếng:

“Ăn nói hồ đồ gì đó. Nàng là đang bảo phúc khí của trẫm không đủ sao?”

Vương Sơ Nguyệt lập tức cúi đầu: “Hoàng thượng dạy phải, thiếp biết lỗi.”

Thái hậu liếc nhìn Hoàng đế một cái.

Ánh mắt Hoàng đế lại rơi xuống người Vương Sơ Nguyệt. Nhìn lại cô, vẫn là dáng vẻ thấp mi thuận nhãn, cung kính nhu thuận như thường.

Thái hậu cũng không tiện nói gì thêm, nâng chén trà nhấp một ngụm, rồi chuyển lời:

“Thai này của Hoàng hậu, Thái Y Viện tiến cử ai tới hầu?”

Hoàng hậu đáp: “Là Chu Minh, Chu thái y ạ.”

Hoàng đế buột miệng: “Chu Minh?”

Hoàng hậu nghiêng người về phía Hoàng đế: “Vâng, là Viện chính tiến cử.”

“Đổi đi.”

Hoàng hậu sững lại, nhưng không nói gì, chỉ đáp một tiếng: “Vâng.”

Thái hậu khó hiểu: “Ai cũng bảo Chu Minh là thánh thủ thiên kim, đã tiến cử lên rồi, yên ổn thế, đổi làm gì?”

Hoàng đế nói: “Chu Minh điều dưỡng thân thể cho Hòa phi, vẫn chưa thấy hiệu quả. Kẻ đội mũ quan mà chờ trẫm xử trí, Thái Y Viện cũng dám tiến cử lên. Trương Đắc Thông, theo lời trẫm mà khiển trách.”

“Hoàng đế…”

“Hoàng ngạch nương, Hoàng thượng cũng là vì thiếp mà suy nghĩ. Đổi thì đổi vậy. Lại bảo Thái Y viện tiến cử người khác lên là được.”

Thái hậu hậm hực, thở ra một hơi.

“Hoàng đế chăm lo chính sự là điều tốt, nhưng cũng nên để tâm đến hậu cung. Thân thể Hòa phi yếu, Hoàng đế thương nàng nhiều một chút cũng chẳng sao. Chỉ là, nghe nói Thành phi gần đây cũng không được khỏe. Nàng ấy theo hầu Hoàng đế nhiều năm, lại sinh cho Hoàng đế Đại a ca, nay Đại a ca đã năm tuổi rồi. Hoàng đế không nên bỏ mặc nàng ấy, có rảnh thì nên tới thăm nom.”

Hoàng đế nhìn về phía Hoàng hậu: “Thành phi làm sao?”

Hoàng hậu vội đáp: “Là bệnh tim cũ, gần đây phát tác dữ dội. Nhưng tính tình nàng ấy, Hoàng thượng cũng biết rồi, không chịu để thái y bẩm lên trước mặt Hoàng thượng.”

Hoàng hậu nói xong, Hoàng đế mới chợt nhớ ra, mấy ngày nay Đại A Ca cũng ủ rũ không vui.

“Hoàng ngạch nương dạy phải.”

“Còn một việc nữa, ai gia muốn nói với Hoàng đế. Nghe nói Hoàng đế đã giữ lại tấu chương của Lễ bộ xin tuyển tú.”

“Ừm. Có việc ấy.”

Thái hậu nói: “Theo ai gia thấy, việc ấy không nên. Trước khi tiên đế băng hà đã ba năm không tuyển tú, nay lại trống thêm một năm. Bên cạnh Hoàng đế tổng cộng chỉ có từng ấy người. Con nối dõi cũng chẳng nhiều. Thật không nên trì hoãn việc tuyển tú thêm nữa.”

Hoàng đế nói: “Hoàng hậu gặp hỉ, Nội Vụ Phủ…”

“Trước đây bận rộn đến mấy cũng lo liệu được, không phải sao? Hoàng đế à, ai gia là vì quốc tộ Đại Thanh mà suy nghĩ.”

Hoàng đế trầm mặc một hồi rồi đứng dậy: “Được. Tấu chương của Lễ bộ, ngày mai trẫm sẽ phê hồi. Phía trước trẫm còn có việc.”

Nói xong, ngài sải mấy bước rời khỏi Trường Xuân Cung.

Dù đi rất nhanh, Vương Sơ Nguyệt cùng mọi người vẫn đứng dậy tiễn đưa.

Thái hậu ngồi trên vị trí, khẽ thở dài một tiếng.

Thục tần thấy không khí khó nói, đợi mọi người lui về chỗ ngồi, liền nhặt mấy câu chuyện gia thường ra nói. Thuận tần ở bên phụ họa cười cười, lúc ấy sắc mặt Thái hậu mới dịu lại.

Hoàng đế không cho Thái Y Viện tiến cử Chu Minh, lại giữ lại tấu chương của Lễ bộ xin tuyển tú. Hai việc ấy thoạt nhìn chẳng hề nhắc tới tên Vương Sơ Nguyệt, nhưng thực ra đều là vì cô. Con người Hoàng đế vốn không thể nào đem những dụng tâm ấy nói thẳng trước mặt cô. Những điều ấy, vụng về, thậm chí có phần uổng công, tất cả đều chỉ có thể để Vương Sơ Nguyệt tự mình đoán lấy.

Cô cảm khái, nhưng cũng bất an.

Chuyện của Chu thái y thì không nói, dù sao Thái Y Viện cũng đâu chỉ có mình ông chuyên chăm sóc phụ nữ mang thai. Nhưng tuyển tú Bát Kỳ lại là tổ chế. Tấu chương của Lễ bộ có thể tạm giữ lại nhất thời, năm nay thậm chí còn có thể vin vào việc đại tang của tiên đế chưa lâu mà khất qua, nhưng có thể kéo dài được đến bao giờ?

Vương Sơ Nguyệt chỉ cảm thấy như ngồi trên đống kim.

May mà không lâu sau, Hà Khánh lui vào truyền lời: “Vạn Tuế gia truyền Hòa chủ tử qua đó.”

Vương Sơ Nguyệt quay đầu nhìn Hoàng hậu.

Hoàng hậu mỉm cười gật đầu: “Đi đi. Các ngươi cũng giải tán cả đi. Hoàng ngạch nương, nhi thần ở lại bồi người nói thêm vài câu.”

Hoàng hậu đã nói vậy, mọi người liền cùng nhau lui khỏi Trường Xuân Cung.

Thục tần đi bên cạnh Vương Sơ Nguyệt, khẽ nói: “Thái hậu bảo ta và nàng đều là nội đình nhàn nhân vô công với quốc gia. Ta thì thôi, nửa năm nay chẳng được gặp Hoàng thượng. Nhưng Hòa phi nương nương thì khác. Hoàng thượng đi đâu cũng mang theo nàng. Tấm lục đầu bài bên Nội vụ phủ sắp bị lật tróc cả sơn rồi. Chu Minh gần như thành thái y chuyên lo thân thể cho nàng, chúng ta muốn sai cũng không sai nổi. Bao nhiêu đại phúc khí dồn hết vào một mình nàng, vậy mà vẫn chưa thấy gặp hỉ.”

Vương Sơ Nguyệt nghiêng mặt mỉm cười: “Có lẽ chuyện con nối dõi, ngoài phúc khí ra, còn phải xem chút duyên phận. Người xem chủ tử nương nương, chẳng phải là duyên phận đã đến rồi đó sao.”

Cô không nổi giận, câu chuyện cũng liền mất hứng.

Thục tần hậm hực, không nói thêm nữa, bước lên phía trước.

Kim Kiều ở bên khẽ nói: “Từ khi chủ tử vào cung, Hoàng thượng đã chẳng còn để mắt tới nàng ta. Trong lòng nàng không vui, mới mỉa mai chủ tử vài câu, thực ra cũng là tự ti mà thôi. chủ tử chớ để trong lòng.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn theo bóng lưng Thục tần.

Nếu nói phúc khí, Vương Sơ Nguyệt quả thực nhiều hơn nàng ta một chút. Phụ thân nàng chết ở triều trước, gia cảnh tan tác, con nối dõi lại gian nan. Nhưng Vương Sơ Nguyệt chí ít còn có phụ huynh, còn có huynh trưởng, còn…

Còn có Hoàng đế.

Trong Tây sảo gian của Dưỡng Tâm Điện.

Hoàng đế đã cởi giày, ngồi trên kháng tào mà xem tấu chương.

Trương Đắc Thông vén rèm, vừa khéo bóng cây hạnh ngoài kia đổ xuống người Hoàng đế.

“Vạn Tuế gia, Hòa chủ tử tới rồi.”

Hoàng đế hạ thấp tấu chương một chút, lúc ấy mới để ý hôm nay Vương Sơ Nguyệt mặc một thân xuân trù màu ngân hồng, hoa văn hồ điệp xuyên hoa.

“Vào đi.”

Nói xong, ánh mắt lại rơi về tấu chương.

“Hôm nay nàng cũng ăn vận vui vẻ như vậy làm gì?”

“Không quy củ.”

“Nàng nói gì?”

Vương Sơ Nguyệt cười: “Ta tự nói mình. Hoàng hậu nương nương gặp hỉ, cả cung đều đại hỉ. Ta làm nô tài, sao có thể không quy củ được?”

Hoàng đế đặt tấu chương trong tay xuống.

“Vương Sơ Nguyệt, ai nói nàng là nô tài của nàng ta? Nàng là nô tài của riêng trẫm. Trẫm vui nàng mới được vui. Bộ y phục này chói mắt trẫm, không đẹp, cởi ra.”

Nghe câu ấy, mặt Vương Sơ Nguyệt bất giác đỏ bừng.

Trương Đắc Thông vội ấn đầu Hà Khánh, đóng cửa lui ra ngoài.

Hoàng đế lúc ấy mới nhận ra lời mình vừa nói có phần đa nghĩa. Ban ngày tuyên dâm, chuyện ấy ngài còn chưa làm đến mức ấy.

Nhưng kim khẩu ngọc ngôn đã buông ra rồi, lời nói không thể rút lại. Thế là ngài dứng khoát sa sầm mặt, ánh mắt lướt qua Vương Sơ Nguyệt, chờ xem phản ứng của cô.