Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 87



“Ta ngu xuẩn.”

Y cúi đầu, nghiến răng cười một tiếng. Những đường gân xanh trên trán dần dần nổi lên. Trong kẽ răng, y liên tục nghiến đi nghiến lại hai chữ ấy. Sau bốn năm lần, giọng bỗng chốc cao vọt lên.

“Ta ngu xuẩn, vậy cô còn đến gặp ta làm gì!”

“Ngài tưởng ta muốn đến sao!”

Cô không hề lùi bước, thẳng thừng đẩy lời trở lại.

Một câu nói ấy lập tức kéo thời gian trở về ba năm trước. Trước Càn Thanh Cung, cô ép y phải ngồi xổm xuống, rồi tự tay buộc lại áo choàng cho y. Y vẫn còn nhớ hôm đó cô buộc cho y một cái nút chết, suýt nữa siết đến mức y không thở nổi.

Sự ranh mãnh ấy khác hẳn những nữ nhân khác, giống như con mèo giấu móng trong đệm thịt mềm, thỉnh thoảng lộ ra đầu móng sắc bén mà đáng yêu. Lướt qua da thịt thì chẳng thấy đau, ngày đầu không thấy rách da, nhưng sang ngày thứ hai lại hiện ra vết máu.

Ba năm trôi qua.

Cô dường như đã thay đổi, mà cũng dường như chẳng thay đổi gì.

Cảm xúc vẫn chân thật, biểu đạt cũng chân thật. Nhưng cô biết giữ chừng mực, không giống như chính y, một đường ruột thẳng tuột, cuối cùng lại siết chết chính mình, cũng siết chết người khác.

Nói cho cùng, cô vẫn là một người phụ nữ dịu dàng, chu đáo.

Cho dù Hạ Lâm không muốn thừa nhận, nhưng khi thấy cô đội mưa gió đến gặp mình, đứng ngay ngắn trước mặt y, toàn thân mặc tang phục, người nhuốm hơi mưa, y vẫn không tự chủ được mà cảm nhận được một chút an ủi đã lâu không có.

Trong mắt y, cho dù trong điện lúc này đèn lửa sáng rực, cũng vẫn không thể che lấp được ánh sáng từ cô.

Cô giống như một ngọn đèn vĩnh minh được thắp lên cho đêm dài, thản nhiên chiếu rọi sự chật vật và lúng túng của y, nhưng không mang theo một chút khinh miệt hay chà đạp nào.

Người càng hiếu thắng, càng dễ bị siết chết bằng sức mạnh.

Bàn tay tháo sợi dây siết cổ kia không phải là sự nịnh bợ giả dối, cũng không phải lời an ủi vô nghĩa, mà là sự quan tâm và thẳng thắn không mang tư tâm.

Y cần có người hiểu mình, cũng cần tự mình hiểu mình.

“Vương Sơ Nguyệt, cô có biết không, cô đến gặp ta, ở chỗ Hạ Bàng cô cũng coi như xong rồi.”

Nói rồi, y miễn cưỡng nắm tay thành nắm đấm, hung hăng đập vào trán mình.

Hết lần này đến lần khác, càng đập càng nặng. Âm thanh trầm đục vang lên trong điện, khiến ánh nến trắng cũng run rẩy theo.

Trong mắt y dần dần rịn ra tơ máu, vành mắt đỏ lên dữ dội.

“Cô nói ta ngu xuẩn, cô mới là kẻ ngu! Một phế nhân như ta, đáng gì chứ…”

Tiếng mưa gió ngoài cửa càng lúc càng dữ dội. Một tiếng sấm nổ vang, nuốt chửng những lời phía sau của y.

Nước mưa len qua khe cửa tràn vào, làm ướt vạt áo của Vương Sơ Nguyệt đứng trước cửa. Chỗ vừa rồi bị lư hương đập trúng, nay bị mưa lạnh ép vào càng đau buốt.

Vương Sơ Nguyệt khẽ nhíu mày, rời lưng khỏi cánh cửa, bước lại gần Hạ Lâm mấy bước.

“Vậy thì ngài hãy để sự hủy hoại của ta có chút ý nghĩa.”

Hạ Lâm chống tay lên cái trán đỏ ửng, ngẩng đôi mắt đầy tơ máu nhìn cô.

“Cái gì…”

Vương Sơ Nguyệt khẽ vuốt vạt váy, nhịn cơn đau ở chân, từ từ ngồi xổm xuống bên cạnh y.

Ống tay áo trắng trải xuống đất, phủ lên bàn tay còn lại của Hạ Lâm đang đặt trên nền.

Chất vải mềm mại mang theo hơi ấm dịu mát của người phụ nữ lướt qua da y, khiến bờ vai y gần như không tự chủ mà run lên một trận ấm áp.

Ánh mắt cô mang theo nỗi xót xa chân thật.

“Ngài sống tiếp đi, được không?”

Nói rồi, cô cúi đầu lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay đưa đến trước mặt y.

“Vì Thái phi nương nương, vì Phúc tấn… ngài sống tiếp, được không?”

Hạ Lâm nhìn chằm chằm vào chiếc khăn ấy. Trên nền lụa mỏng thêu hoa phù dung, cùng kiểu hoa với chiếc trâm phù dung khảm ngọc vàng trên đầu cô.

Lụa rất mỏng, phía dưới hoa văn lờ mờ thấy được ngón tay của cô, vẫn trắng trẻo sạch sẽ như trước, mềm mại trầm lặng, nhưng dường như có linh tính, có thể nói lên tình cảm, cũng có thể giãi bày đạo lý.

Y nhìn mãi nhìn mãi, hốc mắt thật sự trở nên ươn ướt.

“Ta từng muốn cô chết… vậy mà cô lại muốn ta sống.”

Người phụ nữ trước mặt khẽ lắc đầu.

Cô buông một chân, quỳ xuống một gối, cầm chiếc khăn trong tay, tránh ánh mắt của y, nhẹ nhàng lau đi vết tro hương dính bên trán y.

“Xin lỗi, vừa rồi ta đã nói rất nhiều lời khó nghe. Thật ra ta vẫn luôn muốn nói với ngài, năm đó ta vào cung không phải để vứt bỏ ngài, cũng không phải để làm tổn hại danh dự của ngài. Cho dù rất nhiều người nói ta vong ân bội nghĩa với Thái phi, ham mê phú quý hư vinh mà phản bội ngài. Nhưng trong lòng ta hiểu rõ, ta không phải là loại người như vậy. Có một khoảng thời gian, ta cũng rất muốn ngài hiểu rằng, vì ngài, ta đã dốc hết sức mình, cuối cùng vẫn không thể làm chủ được số phận. Chỉ là bây giờ…”

Cô buông tay xuống, thản nhiên nở một nụ cười.

“Ta chỉ muốn nói với ngài, Hạ Lâm, ta chưa từng hận ngài. Ngài có người ngài yêu, ta cũng đã có người ta yêu. Ta rất may mắn vì năm đó ngài giữ trọn tình ý với Phú Sát thị, không chịu nạp ta vào phủ.”

Nói đến đây, cô lại nâng cao giọng hơn một chút: “Không phải vì ta tham luyến vinh hoa phú quý hiện giờ, mà là vì hiện nay ta không còn cô độc như trước nữa.”

“Ta đã khiến cô cô độc sao?”

“Cũng không hẳn. Chỉ là ngài và Phúc tấn tình cảm sâu đậm, trong phủ không có chỗ cho ta đứng mà thôi. Ta tuy là người trầm tĩnh, nhưng cũng có những lời muốn nói, cũng có rất nhiều nơi muốn đi xem, muốn đi dạo…”

Cô nói xong thì khẽ cười, rồi đặt chiếc khăn lụa vào tay y.

“May mà khoảng thời gian ấy còn có Thái phi nương nương. Ngoài mẫu thân ta ra, nương nương là người duy nhất thật lòng nghĩ cho ta. Vì phần tình nghĩa ấy… Hạ Lâm, mặc cho thiên hạ giày xéo ngài thế nào, ta vẫn muốn thay nương nương mà chống đỡ cho ngài.”

Nói đến đây, cô dừng lại một chút, rồi quay về phía ánh đèn mà mỉm cười.

“Ngài sống tiếp đi, được không?”

Sống tiếp… được không?

Y không biết trả lời thế nào.

Trước kia y là người chinh chiến sa trường, có làn da và xương cốt cứng rắn. Một đao có thể lấy mạng người, một roi ngựa vượt qua muôn trùng quan ải. Y thích tất cả những thứ mãnh liệt, như những cái đầu dính máu lăn lóc trên đất đầy bùn bụi, như những thanh đao kiếm sắc bén chém sắt như bùn, như những lời nói độc địa đủ để xé ruột nát gan, hay như Phú Sát thị cương liệt như lửa.

Những thứ ấy mới là thứ xứng với cuộc đời của y.

Y làm sao biết được rằng, khi tất cả lớp giáp cứng rắn ấy bị huynh trưởng của y lột bỏ từng tầng, thậm chí ngay cả lớp “vỏ sắt” mà y từng tự hào cũng gần như bị bóc sạch; khi thân thể máu thịt be bét của y bị ném ra trước mặt thiên hạ, chỉ một câu “ngài sống tiếp được không” lại có thể đâm thẳng vào tim phổi y.

Đột nhiên y cảm thấy sụp đổ. Nỗi bi thương yếu mềm nhất bị dồn nén trong lòng, rốt cuộc cũng trào ra. Cái chết của ngạch nương, cái chết của thê tử, y đều chưa từng rơi một giọt nước mắt vì họ.

Rõ ràng y có nỗi buồn, có nỗi đau tột cùng, nhưng lại không thể phá vỡ lớp vỏ cứng rắn kia để bộc lộ ra ngoài. Đập vỡ chén, hay gào mắng chửi rủa, chẳng qua chỉ vì y sợ người khác nhìn thấy sự yếu đuối và bất lực của mình.

Người y yêu, người yêu y, tất cả đều vì y mà chết. Còn y, lại vẫn sống dở chết dở, không ra người cũng chẳng ra quỷ.

Quả đúng như lời Vương Sơ Nguyệt đã nói, y rơi vào cảnh hôm nay, thật sự là tự chuốc lấy. Nỗi bi thương dành cho người đã khuất như con sông mùa xuân cuộn trào, ập tới cuốn lấy toàn thân y.

Vương Sơ Nguyệt cảm nhận được người bên cạnh dần dần bắt đầu run rẩy.

“Hạ Lâm…”

“Cô nói đúng… ta đã hại họ.”

Vừa nói, y vừa co hai đầu gối lại. Mười ngón tay vặn vẹo khó nhọc đan vào nhau, đặt chồng lên đầu gối, rồi cúi người để trán tựa lên đó.

Khoảnh khắc trán chạm vào những ngón tay, nước mắt bỗng trào ra khỏi hốc mắt, đau đớn đến thấu tâm can.

“Ta tự chuốc lấy… tự chuốc lấy… tự chuốc lấy…”

Y không ngừng lặp lại bốn chữ ấy.

Rất lâu sau, rốt cuộc có một bàn tay mát lạnh, cách một lớp khăn lụa nhẹ nhàng phủ lên những ngón tay đang đan chặt của y.

“Ta biết ngài rất đau lòng. Ngài cứ khóc một lúc cũng tốt. Khi đó ta cũng đã khóc rất lâu… cho đến khi…”

Cho đến khi người ấy đưa tay về phía cô, nói với cô một câu tương tự.

“Vương Sơ Nguyệt, cô hãy sống cho tử tế.”

Sống cho tử tế.

Cõi đời này vốn chẳng dễ dàng. Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, có nợ nần, ân oán, và chấp niệm. Người tàn nhẫn đến đâu, khi giết chóc cũng có lúc sinh lòng trắc ẩn. Người cứng rắn đến đâu, trước linh cữu người đã khuất cũng có lúc yếu mềm.

Tình sâu nghĩa nặng, con người phần lớn khi ở trong đó lại chẳng tự hay biết. Cho nên mới cảm thấy cả đời mình đều thân bất do kỷ, lời nói chẳng xuất phát từ lòng. Hạ Lâm cũng không biết mình đã khóc bao lâu. Mưa ngoài kia quá lớn, đến tiếng canh đêm cũng không nghe thấy. Nhưng cô vẫn luôn nửa quỳ bên cạnh y, nhẹ nhàng nắm lấy tay y, lặng lẽ ở đó cùng y. Đến nửa đêm về sáng, cuối cùng dưới sự bầu bạn của cô, y cũng dần dần bình tĩnh lại.

Y chống thẳng lưng, buông tay xuống. Giọng nói còn mang theo tiếng nấc chưa từng có, gọi cô một tiếng: “Vương Sơ Nguyệt.”

Giọng cô đáp lại ôn hòa bình tĩnh: “Ừm, ngài nói đi.”

“Nếu… năm đó ta cưới cô, nghe theo lời khuyên của cô… có phải sẽ không đến nỗi này không?”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu.

“Chúng ta là hai kiểu người khác nhau. Có lẽ định sẵn không thể đi cùng nhau. Ngay từ đầu ta đã biết ngài không thích ta, cho nên cho dù ngài cưới ta, ngài cũng sẽ không nghe lời ta. Cuối cùng ngài vẫn chỉ nghe những lời mà ngài muốn nghe.”

“Vậy… hắn sẽ nghe cô sao?”

“Ai?”

“Hạ Bàng.”

“Chàng à…”

Hoàng đế với gương mặt khô lạnh hiện lên trước mắt cô. Ngài đã đi đến sông Vĩnh Định nhiều ngày rồi. Trú Vân Đường trong Dực Khôn Cung, không còn bóng dáng ngài ngồi ở đó, vừa sống động lại vừa khó gần như trước, dường như thiếu đi thứ gì đó. Nghĩ đến đây, cô thật sự có chút nhớ ngài.

Còn việc ngài có nghe lời cô hay không…

Vương Sơ Nguyệt thật sự bình tâm suy nghĩ một lúc. Bề ngoài dường như ngài chưa từng nghe theo cô, nhưng trên thực tế thì sao? Cô bất giác mỉm cười.

“Chàng sẽ nghe. Chỉ là…”

Cô vừa nói vừa lắc đầu: “Chàng sẽ không thừa nhận.”

Hạ Lâm im lặng rất lâu, cuối cùng cũng không hỏi tiếp.

Y nhìn quanh một lượt, dùng sức chống tay xuống đất, cố gắng đứng dậy. Nhưng đã gần hai ngày y chưa hề ăn uống, toàn thân không còn chút sức lực. Thân người vừa chống lên được một nửa đã lại mềm nhũn mà ngã xuống.

Vương Sơ Nguyệt vội đỡ lấy y.

“Ngài cần gì…”

“Không có gì, ta muốn uống một ngụm nước.”

Nghe câu ấy, Vương Sơ Nguyệt chỉ cảm thấy tảng đá nặng đè trên lưng mình cuối cùng cũng được dỡ xuống.

“Ta gọi người vào hầu hạ ngài.”

“Được…”

Cô vừa đi đến cửa thì bỗng nhớ ra điều gì, dừng bước quay đầu hỏi: “Hạ Lâm, có một chuyện ta muốn biết.”

“Chuyện gì.”

“Việc Phúc tấn qua đời, ngài biết bằng cách nào?”

Hạ Lâm suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Phúc tấn của Thuần Thân Vương khi quỳ khóc linh có nhắc đến.”

Vương Sơ Nguyệt hạ mắt xuống.

Nếu đã là Phúc tấn của Thuần Thân Vương nói ra, thì tuyệt đối không thể là vô ý. Trương Hiếu Nho và những tông thân trong Hội nghị Nghị chính Vương Đại thần e rằng còn mong Hạ Lâm chết ngay trước linh cữu Thái phi ở Ninh Thọ Cung, để lấy đó mà công kích Hoàng đế, nhân cơ hội khôi phục quyền lực của Hội nghị Nghị chính Vương Đại thần.

Vừa nghĩ, cô vừa nhìn người đàn ông trước mặt, một thân chật vật, thảm hại.

Trong số những huynh đệ hoàng tộc này, y vẫn là kẻ ngốc nhất. Người khác bề ngoài thì tỏ lòng trung thành, sau lưng lại ngấm ngầm tính toán. Còn y thì cứng đầu xông thẳng ra đối đầu với Hoàng đế, bị người ta dùng làm đá dò đường. Sau khi thất bại, ngoại trừ huynh trưởng còn chiếu cố y, những kẻ khác đều dẫm đạp y đến chết để tỏ lòng trung với Hoàng đế.

Bây giờ cũng vậy.

Trương Hiếu Nho muốn giúp Thuần Thân Vương quay lại Hội nghị Nghị chính Vương Đại thần, tông thân muốn giành lại quyền lực, vậy mà không màng nỗi đau mất mẹ trong thời kỳ để tang của y, lại đẩy y lên trước đoạn đầu đài.

Đáng hận mà cũng đáng thương nhất là, vị Vương gia hồ đồ này lại chẳng hề nhìn ra chút nào. Vương Sơ Nguyệt đang định mở lời nói gì đó với y.

Không ngờ bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng người. Trong đó có một giọng nữ thanh lệ uyển chuyển, tuy mang theo cảm xúc nhưng cũng không hề chói tai.

Lại chính là Thục tần.

“Mở cửa.”

Hạ Lâm sững lại, lập tức quát lớn: “Không hiểu lời ta sao? Ta bảo các ngươi cút hết ra ngoài!”

Người bên ngoài đáp: “Thập Nhất gia, bản cung cũng chỉ phụng mệnh làm việc. Thập Nhất gia mở cửa ra, bản cung làm xong việc sẽ đi. Bằng không, trước linh tiền Thái phi nương nương nếu có điều gì mạo phạm, Thập Nhất gia khó xử, bản cung cũng mang tội.”

Hạ Lâm nhìn sang Vương Sơ Nguyệt, khẽ nói: “Trốn đi.”

Vương Sơ Nguyệt nhìn ra ngoài, rồi lại nhìn y, lắc đầu: “Không trốn được.”

“Vậy làm sao đây?”

Vương Sơ Nguyệt cúi đầu nhìn chiếc kim quan đặt lặng lẽ kia.

“Ngài chịu sống tiếp, ta coi như không phụ lòng nương nương. Còn ta… ngài đừng lo nữa.”

“Vớ vẩn!”

Lời còn chưa dứt, cửa điện đã bị mấy tên thái giám xô mạnh mở tung. Tiếng mưa bên ngoài càng dội dữ. Hạ Lâm lập tức kéo Vương Sơ Nguyệt ra sau lưng mình.

Thục tần cùng Tôn Miểu bước vào. Tôn Miểu khom người hành lễ với Vương Sơ Nguyệt. Còn Thục tần chỉ nở một nụ cười quái dị.

“Hoàng hậu nương nương nghe người bẩm rằng có cung nữ và thị vệ lợi dụng lúc Thái nương nương đang đình linh, cửa cung không đặt cấm vệ mà lén lút tư hội. Không ngờ lại là Hoà phi nương nương cùng Thập Nhất gia. Chuyện này… ôi chao…”

Nói rồi, nàng ta quay lưng đi.

“Xin Thập Nhất gia mau mang giày tất vào.”