Ba Mươi Năm Làm Phi

Chương 96



Từ phía này của Vương Sơ Nguyệt, cô nhìn rõ khóe môi Hoàng đế khẽ kéo thành một đường cong. Nhưng con người ngài trước mặt người khác vốn không chịu để lộ quá nhiều vui buồn. Vừa nhận ra, ngài liền gượng kéo đường cong ấy trở lại. Chỉ vì quá gượng ép, cơ mặt lúc căng lúc giãn, đến khi thần sắc trở lại bình thường, khóe môi vẫn còn khẽ giật nhẹ.

“Thưởng.”

Ngài lui về ngồi cạnh Vương Sơ Nguyệt, hạ giọng, chỉ thốt ra một chữ như vậy.

Chu Minh dập đầu tạ ân, lại nói: “Thần không dám nhận công. Đây là hồng phúc của Hoàng thượng che chở cho Quý chủ tử, cũng là Quý chủ tử tự mình chịu buông lòng. Tâm định thì thần an, thần an thì kinh huyết thông suốt…”

Chu Minh bắt đầu thao thao đọc lại những lời trong sách y của mình. Ngoài cửa sổ gió thổi nhè nhẹ, không lạnh cũng không nóng. Bóng những tán cây xanh lay động trên cửa, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim đa đa. Mùa hoa rụng, đôi khi nghe thấy một tiếng như vậy, thật khiến lòng người rung động, tựa như gió lướt qua mặt nước, gợn lên từng lớp sóng lăn tăn.

Vương Sơ Nguyệt nhìn ra khung cửa sáng trong.

Nghe câu của Chu Minh: “Tâm định thì thần an, thần an thì kinh huyết thông suốt.” Cô bất giác đưa tay khẽ đặt lên bụng dưới của mình.

Cô còn nhớ lời Chu Minh mấy năm trước từng nói với cô, rằng cô suy nghĩ quá nhiều, khó có thai.

Phải rồi.

Những ngày đầu mới vào cung, cô sợ Hạ Bàng, nên cẩn trọng ở bên ngài suốt một thời gian dài. Khi ấy ngày đêm cô đều mang nặng tâm sự, lo cho phụ thân, huynh trưởng… cũng lo cho chính mình.

“Đang nghĩ gì?”

Vương Sơ Nguyệt hoàn hồn lại, thấy Chu Minh cùng những người khác đã lui ra.

Trong minh gian, Trương Đắc Thông đang thêm hương vào lư hương sau bình phong. Khói hương nhè nhẹ từ khe bình phong tỏa ra, phả lên mặt cô.

Hoàng đế vội đưa tay quạt đi, nói với Trương Đắc Thông: “Không cần đốt nữa.”

Rồi lại hỏi cô: “Nàng vui đến ngốc rồi sao?”

Vương Sơ Nguyệt ngửi mùi long não hương nhè nhẹ, nhất thời cảm thấy lòng dạ thanh thoát, mỉm cười lắc đầu.

“Không phải. So với đứa trẻ… ta còn có một chuyện vui hơn.”

“Chuyện gì?”

Vương Sơ Nguyệt nắm lấy cổ tay Hoàng đế.

“Chủ tử, ta phát hiện ra… nút thắt trong lòng của ta đã được tháo rồi.”

“Nút thắt gì? Tháo ra thế nào?”

“Chính ngài tháo cho ta. Còn rốt cuộc là nút thắt gì… ta cũng không nói rõ được. Chỉ là trong thời gian dưỡng thương này, ta ăn được, ngủ được… dường như không còn phải sợ hãi nữa.”

Cô không nói rõ, Hoàng đế cũng không hiểu rốt cuộc nút thắt của cô là gì.

Nhưng sự xuất hiện của đứa trẻ này lại khiến Hoàng đế tháo được nút thắt trong lòng của chính mình.

Bốn năm trước, trong tuyết ở Càn Thanh Cung, ngài từng để cô quỳ suốt một đêm ngoài ỷ lư. Ngài từng nghĩ Vương Sơ Nguyệt vì vậy mà tổn thương thân thể, từ đó không thể mang thai nữa.

Cho nên ngài mới ép Chu Minh sống mỗi ngày như bước trên lưỡi dao. Đó là nỗi day dứt mà thân làm Hoàng đế, cả đời ngài cũng không thể nói ra với một người phụ nữ.

May mà…

May mà…

“Trẫm phải thưởng thật hậu cho Chu Minh, còn cả những người hầu hạ bên cạnh nàng nữa. Trương Đắc Thông.”

“Nô tài có mặt.”

“Truyền chỉ, để Hoàng quý phi ở tạm Thể Thuận Đường.”

Trương Đắc Thông vừa định lĩnh chỉ, bỗng chợt phản ứng lại.

Thể Thuận Đường… đó là nơi Hoàng hậu ở khi theo hầu Hoàng đế.

“Không phải, Vạn Tuế gia, Thể Thuận Đường…”

Hoàng đế căn bản không để ý đến Trương Đắc Thông, vẫn quay sang nói với Vương Sơ Nguyệt: “Trẫm nói cho nàng hay, cũng chỉ có trẫm mới chịu để nàng ở cạnh mình như vậy. Trẫm có rất nhiều chính vụ phải xử lý. Nàng ở Dưỡng Tâm Điện, nếu dám làm phiền trẫm, trẫm sẽ đuổi nàng về Dực Khôn Cung.”

Ngài vẫn quen dùng kiểu lời trêu chọc đe dọa này để nói ra ý tốt của mình, dù chết cũng không chịu thừa nhận rằng vì hoàn cảnh của một người phụ nữ, ngài đã suy nghĩ nhiều đến vậy.

Vương Sơ Nguyệt mang thai, triều trước tuy không thể nói gì, nhưng trong hàng thân quý Mãn Mông chắc chắn sẽ lo lắng đứa trẻ của cô sẽ đe dọa sự thuần chính của huyết thống hoàng vị Đại Thanh. Còn thái độ của Thái hậu thì càng không cần phải nói.

“Ngài sợ ta không bảo vệ được mình sao?”

Quả nhiên nút thắt của cô đã giải, giờ càng ngày càng dám vạch trần ngài.

Hoàng đế cứng cổ.

“Trẫm thấy nàng lành vết thương liền quên đau rồi. Nàng nhìn lại tay mình đi. Nàng còn dám nói mình bảo vệ được bản thân?”

“Nếu ta ở Thể Thuận Đường, Đại A Ca sẽ không có ai chăm sóc. Với lại… ngài để chủ tử nương nương nghĩ thế nào.”

Nói rồi cô nhìn sang Trương Đắc Thông, cười: “Ông xem, Vạn Tuế gia của chúng ta mới thật sự là vui đến ngốc rồi.”

Trương Đắc Thông cũng muốn cười, nhưng nhìn sắc mặt Hoàng đế, đành cố nhịn.

Hoàng đế lại thua cô trong chuyện trêu chọc, đang tức đến không chịu nổi. Thấy lão nô tài hầu hạ mình bao năm cũng nghiêng về phía Vương Sơ Nguyệt, càng thêm lúng túng, chỉ đành quát: “Vương Sơ Nguyệt, nàng… nói bậy!”

“Được rồi, đều là nô tài nói bậy. Nô tài xin nhận tội với ngài.”

Cô làm bộ muốn quỳ xuống, Hoàng đế vội đưa tay đỡ lại.

“Nàng cái gì… trẫm… cái gì… được rồi…”

Hoàng đế cảm thấy cả đời mình chưa từng bị ai ép đến mức nói năng lộn xộn như vậy.

Vương Sơ Nguyệt nhờ lực của ngài đứng dậy, nhìn vẻ mặt biến hóa đủ màu của ngài mà bật cười.

“Chủ tử, vẫn để ta ở Dực Khôn Cung đi. Ta biết ngài đang lo điều gì. Ta hứa với ngài, ta sẽ cẩn thận, bảo vệ tốt bản thân… cũng sẽ bảo vệ tốt cốt nhục của ta và ngài.”

Hoàng đế thở ra một hơi.

“Nếu không phải nàng đang mang thai…”

“Ta biết. Nếu không phải ta đang mang thai, hôm nay ngài nhất định đã xử phạt ta thật nặng. Mỗi lần ngài mắng ta đều nói như vậy, đã bốn năm rồi, chủ tử… Sơ Nguyệt không sợ nữa.”

Cô vẫn tiếp tục chọc ngài. Hoàng đế nghẹn một hơi trong ngực, muốn phát tác cũng không phát ra được. Ngài đỏ mặt, chỉ vào Trương Đắc Thông: “Rót trà, rót trà!”

Trương Đắc Thông vội bưng trà lên. Hoàng đế ngửa đầu uống liền hai ngụm, lúc này mới ép được cơn đỏ dâng lên trên mặt xuống. Ngài quay lại nói với Vương Sơ Nguyệt: “Nàng cứ chờ trẫm ở đó.”

Nói rồi, ngài liền bước vào Noãn Các.

Trương Đắc Thông vội theo vào hỏi: “Hoàng thượng, có truyền thiện không ạ?”

“Truyền thiện cái gì. Gọi người Thượng Y Giám đến thay y phục. Trẫm phải đưa Vương Sơ… không phải.”

“À… Vạn Tuế gia nói đưa ai ạ?”

“Thay y phục!”



Người trong Dực Khôn Cung nghe được tin này, ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Lại thêm việc Hoàng đế đích thân ban thưởng cho cả cung, đồ vật tuy không phải thứ quan trọng, nhưng cái thể diện ấy mới là điều hiếm có.

Lương An ân cần chỉ huy cung nhân dùng bông gòn bọc hết mọi chỗ lồi trong Tây Noãn Các, vừa làm vừa lẩm bẩm: “Làm cẩn thận vào! Các ngươi biết tính Vạn Tuế gia rồi đấy. Lúc chủ tử nương nương mang thai Tam A Ca, cũng chẳng thấy Vạn Tuế gia ban thưởng cả cung như vậy đâu. Chủ tử của chúng ta là người trên đầu tim của Vạn Tuế gia. Các ngươi mà làm sai một chút thôi, coi chừng cái đầu!”

Vương Sơ Nguyệt ngồi trong Trú Vân Đường. Hoàng đế vừa rời đi một lúc, để lại nửa quyển sách nhàn đọc còn mở trên đầu gối cô. Cô đang kẹp lại dấu sách, nghe tiếng Lương An ngoài kia, không khỏi cười với Kim Kiều: “Lúc rảnh cô nói với Lương An một tiếng. Hắn dạo này nói năng càng ngày càng không có chừng mực.”

Kim Kiều liếc nhìn vào noãn các, quay lại nói: “Nhưng huynh ấy cũng đâu nói sai. Chủ tử, người chính là người trong lòng của Vạn Tuế gia.”

Ba chữ “người trong lòng” thật là êm tai. Vương Sơ Nguyệt không khỏi lặp lại một lần. 

Kim Kiều giúp cô cất quyển sách trên đầu gối, xoay người đặt lại lên giá sách, vừa nói: “Chủ tử, nô tài thấy mặt người đỏ lên rồi.”

Vương Sơ Nguyệt vội đưa tay che má, đổi sang chuyện khác: “Đại A Ca đâu rồi? Giờ này rồi, người đi đón nó tan học vẫn chưa về.”

Cô vừa nói vậy, Kim Kiều cũng để ý.

“Ôi, đã giờ Dậu rồi.”

Vương Sơ Nguyệt theo lời cô nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sau khi vào thu, ngày ngắn đêm dài. Hôm nay lại là một ngày âm u, tuy chưa hẳn tối, nhưng bầu trời đã sẫm lại rất nhiều. Trên chân trời treo một đám mây đỏ sẫm.

“Nổi gió rồi. Tối nay e là sẽ mưa. Nô tài đi Thượng Thư Phòng xem thử. Chủ tử khoác thêm áo nhé.”

Kim Kiều nói xong vừa định ra ngoài, thì nghe một tiểu thái giám ngoài minh gian bẩm: “Kim cô cô, nô tài là Lưu Tiểu Phúc theo hầu Đại A Ca.”

Kim Kiều vội nói: “Đang định hỏi các ngươi đây. Mau vào bẩm đi.”

“Dạ.”

Tiểu Phúc là thái giám theo Đại A Ca tới Thượng Thư Phòng. Vì trước kia hắn từng ở bên Thành phi, không có thể diện trong Dực Khôn Cung như Lương An, nên rất ít khi được vào bẩm trước mặt Vương Sơ Nguyệt.

Vừa bước vào, hắn cũng không dám nhìn cô. Trong lòng nghĩ cô giờ đã là Hoàng quý phi, quy củ chắc hẳn rất nghiêm, liền sấp người xuống đất hành đại lễ.

“Đứng dậy rồi hãy bẩm.”

“Dạ.”

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng mưa ào ào. Mưa đêm ập xuống, gió lùa qua cửa sổ lạnh buốt. Vương Sơ Nguyệt không nhịn được ho một tiếng, nhìn bầu trời đang tối sầm lại, hỏi: “Sao Đại A Ca vẫn chưa tan học?”

Tiểu Phúc do dự một lúc, cẩn thận đáp:

“Bẩm chủ tử… tiểu chủ tử hôm nay không biết vì sao cứ ở lại đọc sách, không chịu về. Nô tài đã khuyên, nhưng không khuyên được.”

Lương An nghe vậy cũng bước vào nói: “Người đi đón Đại A Ca đều đi đúng giờ. Tiểu chủ tử hôm nay làm sao vậy… Bình thường giờ này đã ầm ĩ đòi ăn cơm với chủ tử rồi.”

Kim Kiều thấy Vương Sơ Nguyệt chau mày, vội ra hiệu cho Lương An im lặng.

“Chủ tử… hay để nô tài đi đón?”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu, chống tay vào bàn đứng dậy.

“Cô đi… e là cũng không đón về được.”

Cô vừa nói vừa khẽ đặt tay lên bụng mình.

“Nó… trong lòng có chuyện.”

Lương An vẫn còn ngơ ngác. Kim Kiều thì đã hiểu ra.

Thấy thần sắc Vương Sơ Nguyệt hơi trầm xuống, nàng khuyên: “Đây là chuyện đại hỷ của chủ tử. Chủ tử đối với Đại A Ca bao năm nay vẫn luôn tốt. Đại A Ca rồi sẽ hiểu thôi.”

Vương Sơ Nguyệt không đáp.

Lương An lại bị lời Kim Kiều làm cho bừng tỉnh. Hắn vốn thẳng thắn hơn Kim Kiều, trong đầu nghĩ gì liền nói ra hết: “Chủ tử, tiểu chủ tử lớn rồi, khó tránh có suy nghĩ riêng. Chủ tử chăm sóc tiểu chủ tử mấy năm nay tận tâm tận lực, cả cung không ai có thể nói nửa lời về người. Nhưng giờ đây, chủ tử tuyệt đối không thể vì chuyện của tiểu chủ tử mà ưu tư hại thân. Người phải dưỡng sức cho tốt mới phải. Đứa bé trong bụng người… đến được thật không dễ.”

Vương Sơ Nguyệt cúi đầu, nhưng vẫn không nói gì.

“Chủ tử… nô tài là một lòng vì người.”

“Đừng nói nữa.”

Lương An không dám nói thêm gì, chỉ đưa mắt ra hiệu với Kim Kiều.

Kim Kiều khẽ thở dài, đỡ lấy tay Vương Sơ Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Những lời huynh ấy nói thật ra cũng có lý. Chủ tử, trước kia người không có con, Đại A Ca lại không có ngạch nương, nên hai người mới có thể thân thiết nương tựa vào nhau như vậy. Nay người và Vạn Tuế gia đã có cốt nhục của riêng mình, khó tránh khỏi sẽ… Chủ tử cứ nhìn Vạn Tuế gia và Thái hậu là biết.”

Vương Sơ Nguyệt lắc đầu.

“Kim Kiều, Đại A Ca không phải Hoàng thượng… ta cũng không phải Thái hậu.”

Nói xong, cô đứng dậy, nhìn ra màn mưa ngoài cửa.

Bầu trời xám xịt.

Đi ngược mưa mà bước thật chẳng dễ dàng.

“Ta đi Thượng Thư Phòng đón Hằng Trác, cô và Lương An đều không cần theo.”

Kim Kiều nghe vậy vội đuổi theo: “Chủ tử, bên ngoài mưa lớn thế này. Vạn Tuế gia vừa dặn bọn nô tài phải hầu hạ người cho chu đáo, người đi như vậy, nô tài biết ăn nói thế nào. Hơn nữa… chủ tử, nô tài ở trong cung nhiều năm rồi, có những điều tà môn, người không tin cũng phải tin. Người cũng nên nghĩ cho bản thân mình, không thể lúc nào cũng vì những kẻ không liên quan mà nghĩ.”

Trong lòng Vương Sơ Nguyệt như bị một vật nhọn đâm mạnh.

Cô dừng bước, quay đầu lại.

“Nó là con của Hoàng thượng, cũng là con của ta.”