Ba Tôi Là Chủ Tịch

Chương 1: 1.



Để rèn luyện tôi, bố đã đẩy tôi xuống làm nhân viên quèn tại cơ sở.

Chẳng ngờ anh người yêu lại chê tôi nghèo kiết xác, đá tôi để đến với cháu gái của giám đốc.

Khổ nỗi, bố tôi lại là chủ tịch cơ sở này cơ chứ!

 

01

Buổi tối, lúc bạn trai đang tắm thì điện thoại của anh ta bỗng đổ chuông.

Tiếng nước trong nhà vệ sinh chảy rào rào khiến anh không nghe thấy, tôi tiến lại gần thì thấy màn hình hiện lên một tin nhắn mới.

Tôi cầm điện thoại lên xem.

Đó là tin nhắn từ trang chủ chính thức của LV.

"Thưa ông Khương Úy, món hàng ông đặt mua đã được giao đến địa chỉ yêu cầu vào sáng ngày 7 tháng 6 năm 2022. Chúc ông mua sắm vui vẻ."

Tôi mỉm cười.

Ngày mai là sinh nhật tôi, mấy ngày nay thấy Khương Úy cứ im hơi lặng tiếng, tôi còn tưởng anh đã quên rồi chứ.

Dù không quá thích đồ LV, nhưng dù sao đây cũng là tấm lòng của anh, tôi vẫn tò mò mở trang chủ trên điện thoại anh ra xem đơn hàng.

Quả nhiên, anh đã mua một chiếc túi nhỏ màu xanh da trời giá tầm hơn hai mươi triệu đồng.

Trông rất thanh nhã, cực kỳ hợp với mùa hè.

Tôi rất thích màu này, xem ra anh đã cất công lựa chọn rất kỹ.

Tôi liếc nhìn về phía nhà vệ sinh, khéo léo đ.á.n.h dấu tin nhắn thành "chưa đọc".

Chắc là Khương Úy muốn dành cho tôi một sự bất ngờ, thôi thì tôi cứ giả vờ như không biết vậy.

Nhân dịp nửa năm bên nhau này, tôi cũng định dành cho anh một bất ngờ lớn.

Thật ra công ty Thịnh Dương mà chúng tôi đang thực tập chính là công ty của nhà tôi, và bố tôi chính là chủ tịch Thịnh Cường.

Để tôi nhanh ch.óng tiếp quản việc kinh doanh sau khi tốt nghiệp, bố quyết định ném tôi xuống cơ sở để bắt đầu từ vị trí nhân viên nhỏ nhất.

"Không được nói với bất kỳ ai ta là bố con! Con phải tự thân vận động cho ta!"

Tôi thì sao cũng được, dù sao sớm muộn gì cũng kế thừa gia nghiệp, tìm hiểu văn hóa công ty từ dưới lên cũng tốt.

Nhưng tôi vẫn xin bố thêm một suất nữa để nhét Khương Úy vào công ty.

Bởi với tấm bằng đại học hạng trung của anh, chắc chắn sẽ không qua nổi vòng gửi xe nếu nộp hồ sơ vào Thịnh Dương theo cách thông thường.

Kể từ đó, Khương Úy luôn miệng cảm ơn tôi, mấy ngày nay đối xử với tôi cực kỳ tốt.

Tôi cũng thấy anh là người biết điều, định bụng qua một thời gian nữa sẽ nói rõ mọi chuyện rồi bồi dưỡng anh lên vị trí giám đốc sau khi kết hôn.

Đúng là phù sa không chảy ruộng ngoài mà.

……

Tôi hồi hộp chờ đợi sự bất ngờ từ Khương Úy.

Thế nhưng mãi đến tận ngày hôm sau, tôi vẫn chẳng thấy tăm hơi chiếc túi kia đâu.

Ngay đến một câu chúc mừng sinh nhật Khương Úy cũng không thèm nói với tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh vẫn thản nhiên ngồi xe tôi đi làm như mọi khi, lúc xuống xe còn bảo tôi đỗ xa ra một chút, đừng đi vào cùng anh.

"Nguyễn Nguyễn, anh không có ý gì khác đâu," Khương Úy nói với vẻ mặt chân thành.

"Anh chỉ sợ mọi người không chấp nhận chuyện yêu đương nơi công sở thôi."

Thật ra không phải vậy, Thịnh Dương vốn không phản đối cũng chẳng khuyến khích chuyện tình cảm của nhân viên.

Tuy nhiên tôi vẫn thông cảm cho việc anh coi trọng công việc này, liền đỗ xe dưới hầm rồi tự mình lên lầu.

Vừa bước vào văn phòng, tôi đã thấy Thẩm Điềm Nhã đang đeo một chiếc túi trên người.

Màu xanh da trời, dòng Summer Stardust, một chiếc túi cầm tay nhỏ nhắn có giá niêm yết là 20.400 tệ.

Đúng là mẫu mà Khương Úy đã đặt hàng ngày hôm qua.

Mấy đồng nghiệp xung quanh đang vây quanh cô ta trêu đùa:

"Lại đổi túi mới à? Sướng nhất bà nhé!"

"Cái túi này tôi thấy rồi, hơn hai mươi triệu đấy, đẹp thật, ai tặng thế?"

Một đồng nghiệp nháy mắt với Thẩm Điềm Nhã, cô ta khẽ vén lọn tóc ra sau tai, đôi mắt ánh lên vẻ đắc ý.

"Bạn trai tặng đấy, anh ấy bảo là quà kỷ niệm chúng tôi bên nhau."

"Hàng vừa về ngày hôm qua xong."

Tôi ngây người nhìn chiếc túi trong tay cô ta: cùng một dòng, cùng kiểu dáng, cùng thời điểm giao hàng.

Nếu bảo đây là trùng hợp thì đúng là quá sức tình cờ.

Lòng tôi thắt lại.

Đồng nghiệp xúm vào chúc mừng: "Yêu đương rồi à, chúc mừng nhé, bạn trai cô tốt thật đấy!"

"Điềm Nhã vừa xinh vừa giàu, đúng chuẩn bạch phú mỹ, bạn trai cô phúc đức lắm mới yêu được cô, khi nào thì cho bọn này diện kiến đây?"

Thẩm Điềm Nhã liếc nhìn tôi một cái, khẽ cười: "Sắp rồi, để hôm nào tôi bảo anh ấy mời mọi người đi ăn."

……

Cả ngày hôm đó đầu óc tôi cứ treo ngược cành cây.

Tôi tự nhủ, có lẽ thực sự chỉ là trùng hợp thôi.

Tôi và Khương Úy bên nhau đã ba năm, từ đầu năm nhất đến khi thực tập năm cuối, chúng tôi là mối tình đầu của nhau.

Anh đối xử với tôi tốt như vậy, chắc chắn anh sẽ không phản bội tôi đâu.

Thế nhưng cho đến tận tối muộn, Khương Úy vẫn không hề nhắc gì đến chuyện chiếc túi, anh chỉ nhắn tin bảo tối nay đồng nghiệp hẹn đi ăn nên sẽ về muộn.

Tôi lặng lẽ nắm c.h.ặ.t điện thoại, ngồi trong bóng tối chờ Khương Úy trở về.

Nhưng anh đi biệt cả đêm, gọi điện thì thuê bao.

Đến 3 giờ sáng, tôi thấy Thẩm Điềm Nhã đăng một trạng thái trên vòng bạn bè; trong ảnh là hai bàn tay đang mười ngón đan xen, không khí ngọt ngào như tràn ra khỏi màn hình.

Tôi căng mắt nhìn đến cay xè, đọc kỹ từng chữ trong dòng chú thích:

"Tương lai có anh, mong được chỉ giáo nhiều hơn."

Sống chung 3 năm, hơn một nghìn ngày đêm bên nhau, bàn tay kia dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra được.