Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Chương 160



Dương Tuyết không khỏi tò mò hỏi:

 

“Vậy lúc trước ngài đã xuống trần bằng cách nào?”

 

“Ta tự mình tu luyện ra một phân thân, tiêu tốn thời gian và công lực rất lớn, không nhẹ nhàng như ngươi.”

 

Ông quay đầu, mỉm cười, ánh mắt như đang nhìn đứa con cưng của mình:

 

“Ngươi thiên tư hơn người, nặn một phân thân đối với ngươi chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay sao?”

 

“…”

 

Nàng thật ra cũng đã từng thử qua. Tuy không thể nói là dễ như ăn bánh, nhưng cũng không đến mức quá khó.

 

Thôi được, coi như là lời khen vậy.

 

Người này thân phận thần bí, có lẽ sau này còn phải qua lại nhiều, chi bằng coi như trả lại ân tình lớn ban đầu của ông.

 

“Xin hỏi quý danh của ngài?” Người quan trọng như vậy, sao có thể không biết tên chứ? “Sau này, ta nên xưng hô với ngài thế nào?”

 

“Sau này còn phải gặp nhau nhiều, lần sau ngươi tự nhiên sẽ biết.” Nói rồi, ông thu lại cây trượng, “Đến khi gặp lại, hy vọng cô nương đã chuẩn bị xong phân thân cho ta.”

 

“Ta sẽ cố hết sức.”

 

Dương Tuyết nhìn theo bóng dáng ông dần biến mất, trong lòng lại có cảm giác như mình vừa bị lừa.

 

Và chẳng bao lâu sau, nàng xác nhận… mình đúng là bị lừa thật.

 

Vị “ân nhân” giả vờ cao thâm kia, hóa ra lại là người nàng quen biết.

 

Chuyện đó để sau hãy nói. Lúc này, nàng còn phải quay về bên Đại Thánh, để hắn yên tâm.

 

Dương Tuyết biết, giờ này Đại Thánh chắc chắn đang vô cùng sốt ruột, không biết đang nghĩ cách gì để tìm nàng.

 

Quả nhiên, khi nàng trở lại Hoa Quả Sơn, mới biết Tôn Ngộ Không đã rời đi, hai ngày rồi chưa quay về.

 

Lúc này Dương Tuyết mới hay, chỉ trong vài canh giờ nàng rời đi cùng lão giả kia, nhân gian đã trôi qua tận năm ngày.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Xem ra, đối với thế giới này, nàng vẫn còn phải tiếp tục khám phá và học hỏi rất nhiều.

 

Nàng đã đến Linh Sơn, rồi lên Thiên đình, lại đến Tây Hải tìm Bạch Long Mã, thậm chí cả Đại Thanh Sơn và Thanh Khâu cũng đã tìm qua. Tất cả đều nói Tôn Ngộ Không từng ghé qua, nhưng sau đó lại rời đi.

 

Dương Tuyết bất lực, chợt nhớ ra một nơi.

 

Nữ Nhi Quốc.

 

Ánh nắng đầu thu rực rỡ dịu dàng, chiếu lên người mang theo cảm giác như được thiên nhiên vuốt ve.

 

Trời cao trong xanh, lá vàng rơi nhẹ, gió thu mơn man, thỉnh thoảng khiến lòng người dâng lên một nỗi buồn man mác.

 

Người xưa làm ra biết bao câu thơ “bi thu”, mùa thu nhìn thì rực rỡ, nhưng khi cảm nhận kỹ, quả thật lại ẩn chứa một nỗi buồn. Khi Dương Tuyết nhìn vùng đất gắn bó sâu sắc nhất với Đại Thánh này, trong lòng nàng cũng dâng lên một nỗi u sầu khó gọi tên.

 

Nàng đưa tay chạm nhẹ nơi khóe mắt, quả nhiên đã ươn ướt.

 

Nàng cũng không nói rõ được vì sao lại có cảm giác ấy. Nhưng khi đứng dưới cổng thành đô, nhìn lại nơi năm xưa mình từng liều mạng cứu mấy chục nữ t.ử trong đêm, nàng chợt hiểu nỗi buồn ấy từ đâu mà đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng đang buồn cho nhân gian đầy những khổ đau ẩn giấu này, buồn cho những bi kịch và hỷ kịch cứ không ngừng diễn ra nơi trần thế.

 

Đặc biệt là ở nơi chất chứa đầy ký ức này, đối với nàng, ý nghĩa vô cùng quan trọng. Từ khi đến thế giới này, những ký ức khó quên nhất của nàng đều nằm ở đây.

 

Nàng lặng lẽ đến quán trọ của Hoa Nhi, đứng bên cửa sổ tầng hai nơi nàng thường uống trà. Hoa Nhi mặc áo dài đỏ thẫm thêu mẫu đơn viền vàng, vừa nhấp trà vừa vuốt mèo, nhìn dòng người qua lại dưới phố. Trên môi là nụ cười, nhưng lại khẽ thở dài một tiếng thật sâu.

 

Dương Tuyết không lộ diện làm phiền nàng. Có lẽ tiếng thở dài ấy… cũng là vì nhớ đến nàng, cũng không chừng.

 

Nàng khẽ giơ tay lên. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bên tay Hoa Nhi xuất hiện một đóa hồng đỏ tươi kiều diễm, trên cánh còn đọng những giọt sương long lanh.

 

Đó là lời chúc phúc của nàng dành cho Hoa Nhi. Dương Tuyết thầm nghĩ, mong rằng quãng đời sau này của Hoa Nhi sẽ hạnh phúc viên mãn, mong nàng có thể có được một mối tình “quên tuổi” thật đáng trân trọng.

 

Hoa Nhi vô tình liếc thấy đóa hồng, giật mình bật dậy khỏi ghế nằm. Con mèo hoa trong lòng cũng hoảng hốt, nhanh nhẹn nhảy lên bàn, cúi đầu ngửi ngửi đóa hoa vừa xuất hiện.

 

Dương Tuyết khẽ mỉm cười. Nàng biết mà, Hoa Nhi nhất định sẽ thích loại hoa hồng đỏ nồng nhiệt như lửa này.

 

Nàng dường như đã nhìn thấy trước cảnh tượng tương lai, Hoa Nhi sẽ mang theo đóa hoa xinh đẹp này, đi dọc con phố dài, đến gặp người thợ rèn mà nàng đã thầm thương từ lâu.

 

Đúng vậy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hoa Nhi, nàng như thoáng thấy một lát cắt của tương lai nàng.

 

Nàng… thật sự đã khác trước.

 

Không còn là Bạch Cốt Tinh bị người người truy đuổi, không còn phải trốn đông trốn tây, vừa sợ hãi tương lai mịt mờ vừa cố gắng thuận theo hoàn cảnh mà sống.

 

Dường như… nàng thật sự không còn là phàm nhân nữa.

 

Giờ đây nàng có thể tự do bay lượn trên không trung, thậm chí còn khiến những thần tiên từng cao không với tới cũng muốn bái nàng làm sư.

 

Được sống lại một đời, quả thực rực rỡ và đầy sắc màu.

 

Dương Tuyết vô cùng biết ơn kiếp này. Khi lướt qua bầu trời Nữ Nhi Quốc, nàng bỗng không kìm được mà mong mỏi được gặp lại Đại Thánh ngay lập tức.

 

Nàng đoán rằng Tôn Ngộ Không hẳn đã bỏ cuộc không tìm nàng nữa, mà quay sang tìm sư phụ mình là Đường Tăng, vừa chờ nàng trở về.

 

Với tính nóng nảy của hắn, chắc chắn không thể ngoan ngoãn ở yên Hoa Quả Sơn, ở đó lâu kiểu gì cũng phát điên.

 

Ngay bên ngoài vương cung, bỗng có một bóng người quen thuộc lao thẳng về phía nàng.

 

“Tuyết Nhi!”

Tôn Ngộ Không vui mừng kéo nàng vào lòng, “Cuối cùng nàng cũng trở về rồi.”

 

“Đại Thánh, ta nhớ chàng lắm.” Dương Tuyết ôm c.h.ặ.t lấy eo hắn, “Ta biết chắc chàng ở đây mà!”

 

“Đứng lại!”

 

Đột nhiên một luồng gió mạnh lướt qua tai, Dương Tuyết chỉ cảm thấy trong lòng trống không, Tôn Ngộ Không đã biến mất.

 

Chỉ thấy phía trên vương cung, một thân ảnh quen thuộc bay tới, vững vàng đáp xuống trước mặt nàng.

 

“Tuyết Nhi, sao nàng không nhìn cho rõ, đến ta với hắn cũng không phân biệt nổi!”

Tôn Ngộ Không tức đến nghiến răng, siết c.h.ặ.t Gậy Như Ý, chỉ về phía sau lưng nàng, “Lão Tôn ghét nhất kẻ nào dám giống hệt ta. Vậy mà hắn còn thừa cơ ôm nữ nhân của ta, hừ, hôm nay nhất định phải đ.á.n.h cho hắn hủy dung!”

 

Dương Tuyết giật mình, quay đầu nhìn thân ảnh phía sau giống Đại Thánh như đúc.

 

Thảo nào lúc nãy nàng thoáng thấy có gì đó không đúng, mùi trên người “Đại Thánh” kia hôm nay quả thật có chút lạ.