Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 1



Ta vào kinh thành nương nhờ tỷ tỷ, trên đường đã cứu hai vị thiếu gia quyền quý bị thủy phỉ cướp bóc.

 

Nghe nói các quý nhân trong kinh thành thích nhất chuyện lấy thân báo đáp.

 

Vì thế, ta giữ lại ngọc bội bên người của hai người họ, dự định sau khi tới kinh thành sẽ âm thầm dò hỏi nhân phẩm của họ, rồi mới quyết định có nhận phần ân tình này hay không.

 

Nào ngờ vừa gặp được tỷ tỷ, ta đã nghe thấy một chuyện lạ.

 

Nghe nói trên đường vào kinh, biểu tiểu thư của Hầu phủ đã cứu Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia. Hiện giờ nàng được xem như thượng khách, được Hầu phủ hết sức coi trọng.

 

Ta là một nha đầu quê mùa từ Nam Châu tới, đứng cạnh vị biểu tiểu thư hiểu lễ nghĩa, thông thi thư ấy, lập tức bị làm lu mờ như một tiểu khất cái.

 

Ngay cả tỷ tỷ cũng phát sầu.

 

“Phen này, lão phu nhân chắc chắn sẽ ưu tiên lo liệu hôn sự cho biểu tiểu thư trước.”

 

“Muội phải làm sao đây?”

 

1

 

Tỷ tỷ vừa mang thai, liền nói nhớ ta, sai người từ Nam Châu đón ta lên kinh thành.

 

Vừa nhìn thấy ta, nàng đã rơi nước mắt.

 

Nàng ôm lấy ta mà khóc:

 

“Haiz, là tỷ tỷ vô dụng, đến bây giờ mới đón được muội tới.”

 

Năm năm trước, tỷ phu được điều đến Nam Châu nhậm chức, gặp gỡ rồi nảy sinh tình cảm với tỷ tỷ, sau đó cưới nàng làm thê t.ử.

 

Sau khi tỷ tỷ xuất giá, trong nhà không còn ai quản việc. Phụ thân liền cưới một kế thất.

 

Trong mắt kế mẫu vốn chẳng có ta.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Bà ta mặc cho ta như một nha đầu hoang dã, ngày ngày rong ruổi khắp nơi.

 

Đói thì tự xuống bếp tìm đồ ăn.

 

Lạnh thì tự cầm bạc ra ngoài mua y phục.

 

Đôi khi nhìn phụ thân ôm đệ đệ trong lòng dỗ ăn cơm, dạy đọc sách, ta cũng sẽ hâm mộ một lúc.

 

Nhưng mỗi lần nhận được thư nhà của tỷ tỷ, ta lại không còn cảm thấy cô quạnh nữa.

 

Tỷ tỷ sợ ta ở lại Nam Châu sẽ bị kế mẫu tùy tiện gả cho một tên buôn bán hàng rong nào đó.

 

Bởi vậy nàng mới vội vã đón ta lên kinh.

 

Vốn dĩ tỷ tỷ đã tính toán rất chu toàn.

 

Trước tiên để ta học quy củ, đọc sách nhận chữ.

 

Sau đó nhờ lão phu nhân Hầu phủ nâng đỡ đôi phần, giới thiệu vài gia đình thanh quý.

 

Ai ngờ bây giờ mọi tính toán đều đổ vỡ.

 

Tỷ tỷ thở dài:

 

“Haiz, sao lại trùng hợp như vậy chứ.”

 

“Biểu tiểu thư tới trước muội một bước, lại còn là ân nhân cứu mạng của Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia.”

 

“Cả phủ trên dưới đều vây quanh nàng ấy hỏi han quan tâm, ngược lại càng khiến muội giống như người đến ăn nhờ ở đậu.”

 

Ta ngồi trong thùng tắm nghịch nước, cười hì hì:

 

“Vốn dĩ muội chính là tới ăn nhờ ở đậu mà.”

 

Tỷ tỷ gõ lên trán ta một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ta xem ai dám nói muội như vậy!”

 

Nàng sờ lên mặt ta, lại thở dài:

 

“Khuôn mặt nhỏ này của muội bị phơi nắng đen sì cả rồi.”

 

“May mà da muội trắng lại nhanh, nếu không cứ giữ bộ dạng này, quay đầu là có thể đi làm Bao Công xử án được rồi.”

 

Nàng lại nhìn những vết sẹo trên người ta, tức đến mức hận không thể lập tức viết thư mắng cữu cữu một trận.

 

Ta chột dạ, vội bóp vai cho nàng, không dám tiếp lời.

 

Ở Nam Châu, mỗi tháng tỷ tỷ đều gửi bạc cho ta.

 

Nhưng số bạc ấy đều bị ta đem đi chữa bệnh cho cữu mẫu.

 

Để mưu sinh, cữu cữu đã lợi dụng chức vụ, đưa ta vào nha môn làm bộ khoái.

 

Ta gan lớn, võ nghệ không tệ, vận khí cũng khá.

 

Trước đó không lâu, có một vị đại nhân từ kinh thành tới làm việc công.

 

Ta đi theo, vô tình lập được chút công lao.

 

Tuy bị thương nhẹ, nhưng cũng nhận được không ít tiền thưởng.

 

Còn có một chuyện ta giấu kín không dám nói.

 

Để nhận được một khoản tiền tuất, cữu cữu đã tuyên bố với bên ngoài rằng ta bị trọng thương rồi chec.

 

Đúng lúc ta cũng chuẩn bị lên kinh, chẳng ai quen biết ta ở đây, coi như một công đôi việc.

 

Tỷ tỷ vừa bôi t.h.u.ố.c lên người ta vừa bất đắc dĩ nói:

 

“Một thân võ nghệ của cữu cữu, muội học được hơn nửa rồi.”

 

“Đáng tiếc người kinh thành kết thân đâu có nhìn võ nghệ của muội, họ chỉ nhìn tài học và gia thế.”

 

Ta mới tới một ngày, tỷ tỷ đã nhắc tới hôn sự không biết bao nhiêu lần, đủ thấy nàng thật sự lo lắng.

 

Dù sao ta cũng chẳng có tài học, càng không có gia thế.

 

Trong lúc mơ màng buồn ngủ, ta chợt nhớ tới hai vị quý nhân mình từng cứu.

 

Thật ra võ nghệ cao cường cũng có ích mà.

 

Chỉ cần tìm được hai người đó, tỷ tỷ sẽ không phải lo lắng nữa.

 



 

Ta yên ổn ở lại Hầu phủ gần nửa tháng.

 

Da dẻ trắng trẻo hơn đôi chút, quy củ cũng học được không ít.

 

Theo lời tỷ tỷ, cuối cùng trông cũng giống người, không còn như con khỉ hoang nữa.

 

Tỷ tỷ may cho ta mấy bộ y phục mới.

 

Nàng ngắm nghía ta một hồi rồi hài lòng gật đầu.

 

Nhưng vẫn không yên tâm hỏi:

 

“Những điều ta dạy muội đều nhớ cả rồi chứ?”

 

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Gặp người thì cười.”

 

“Gặp chuyện không hiểu thì đừng lên tiếng.”

 

“Trong cái nhà này ai cũng có thể đắc tội, chỉ duy nhất Hầu gia là không được đắc tội.”