Bạch Tự Yên

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Ngày ta c.h.ế.t ở kiếp trước, Hoa Kinh đổ một trận tuyết lớn.

 

Khi ta thất khiếu chảy m.á.u, không cam lòng nuốt hơi thở cuối cùng, thì phu quân ta — thế t.ử Tuyên Dương hầu phủ, Đào Nguyên Thanh — lại đang hớn hở cưới tân phụ.

 

Mỗi một người trong Tuyên Dương hầu phủ đều tràn đầy vui mừng trên mặt.

 

Không ai nhớ tới nơi hậu viện quạnh quẽ kia, vẫn còn giam giữ một thế t.ử phu nhân vừa sảy thai, bị ép phải “bạo bệnh mà c.h.ế.t” như ta.

 

Để chiếm đoạt gia sản nhà họ Bạch, Đào gia quả thực đã làm đủ mọi chuyện táng tận thiên lương.

 

Bọn chúng giả làm thổ phỉ, tàn sát cha mẹ ta.

 

Đám sơn tặc treo t.h.i t.h.ể cha mẹ ta trước sơn trại phơi nắng nhiều ngày, sau đó để xóa sạch chứng cứ, lại còn thiêu hủy di thể hai người, khiến cuối cùng đến xương cốt cũng chẳng còn.

 

Bọn chúng cấu kết gian thần, hãm hại ca ca ta.

 

Ca ca ta — Bạch Tự Lam — chinh chiến sa trường nhiều năm, vừa mới được phong làm Vân Huy tướng quân, vậy mà lại bị vu cho tội thông địch phản quốc, sống sờ sờ chịu lăng trì hai ngàn đao!

 

Ca ca trung thành tận tụy của ta, đến c.h.ế.t vẫn trợn trừng đôi mắt, m.á.u lệ đầy mặt.

 

Bọn chúng nịnh bợ hoàng t.ử, hãm hại muội muội ta.

 

Muội muội ta bị đưa cho Tam hoàng t.ử tính tình tàn bạo chà đạp. Muội muội đáng thương của ta — Tự Nguyệt — mới chỉ mười lăm tuổi, bị tên cầm thú mặc áo người kia hành hạ suốt mấy ngày, cuối cùng đ.â.m đầu vào cột hành lang tự vẫn…

 

Từng chuyện từng chuyện ấy, đều do chính vị “bà bà tốt” của ta — Tuyên Dương hầu phu nhân Tần Thục Nghi — đích thân nói cho ta biết.

 

Bà ta tự tay ép ta uống t.h.u.ố.c độc, xé xuống lớp mặt nạ dịu dàng hiền từ ngày trước, “đại phát từ bi” kể hết chân tướng cho ta nghe, cười dữ tợn bảo ta xuống Hoàng Tuyền làm một con quỷ hiểu rõ mọi chuyện.

 

Hai nha hoàn hồi môn cùng ta lớn lên từ nhỏ là Xuân Cảnh và Thu Ý trung thành hộ chủ, cuối cùng lại bị gia đinh Đào gia kéo đi, đ.á.n.h c.h.ế.t bằng loạn côn.

 

Đào gia cưới tân phụ, mỗi một dải đỏ nơi hỉ đường đều thấm đầy m.á.u tươi của Bạch gia ta!

 

Buồn cười là trước đây ta còn tưởng mình gặp được lương duyên, thật lòng đối đãi với toàn bộ Đào gia.

 

Nào ngờ từ khoảnh khắc ta bước chân vào Đào gia, đã sớm bị xem như thịt cá trên thớt, bầy sói vây quanh.

 

Sống lại một đời, Tần Thục Nghi từng cao cao tại thượng nay phủ phục dưới chân ta, dập đầu đến m.á.u me đầy mặt, cầu xin ta tha cho cả Đào gia.

 

Giống hệt như năm đó Xuân Cảnh và Thu Ý quỳ trong tuyết lớn, khóc cầu bà ta buông tha cho ta.

 

Tha sao?

 

Ta cười lạnh.

 

Đào gia nợ Bạch gia ta biển m.á.u ngập trời…

 

Sao có thể tha được!

 

01

 

Ta sống lại rồi.

 

Lúc mở mắt ra, trước mắt là đỉnh màn sa xanh quen thuộc. Hoa văn mây lành sen nở phía trên do chính tay a nương từng mũi từng chỉ thêu cho ta, cầu mong ta cả đời bình an.

 

Cách bao năm lại bất ngờ nhìn thấy lần nữa, hốc mắt ta không khỏi cay xè.

 

“Đại tiểu thư tỉnh rồi sao?”

 

Xuân Cảnh thấy ta ngồi dậy, vội bước tới dâng trà. Ta chợt nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nhìn từ trên xuống dưới, xác nhận nàng thật sự vẫn lành lặn đứng trước mặt ta.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết lúc nàng bị đ.á.n.h c.h.ế.t ở kiếp trước dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến sống lưng ta lạnh buốt.

 

Đời này, ta tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu kết cục t.h.ả.m khốc như vậy nữa.

 

“Đại tiểu thư?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Xuân Cảnh bị ta nhìn đến chẳng hiểu ra sao.

 

“Hay hôm nay trang điểm của nô tỳ có gì không ổn?”

 

Ta cố sức đè nén lệ ý:

 

“Không có, rất ổn, rất đẹp. Xuân Cảnh, những năm qua đã vất vả cho ngươi rồi.”

 

Nàng ngượng ngùng cười:

 

“Đại tiểu thư nói gì vậy chứ? Có thể theo hầu một chủ t.ử hiền hòa như người là phúc khí của nô tỳ.”

 

Nàng đưa chén trà cho ta:

 

“Đại tiểu thư chắc là mệt vì lễ cập kê thôi? Người ngủ lâu lắm đấy.”

 

Ta chợt nhớ tới kiếp trước, sắc mặt lập tức trắng bệch:

 

“Hôm nay là lễ cập kê? Đã làm xong rồi?”

 

“Người đúng là ngủ đến hồ đồ rồi, chẳng phải chính là hôm nay sao?”

 

Thu Ý từ ngoài bước vào phòng, nghe vậy liền mím môi cười.

 

“Buổi sáng làm lễ cập kê xong, người trở về liền ngủ mê luôn. Phu nhân còn nói người dậy quá sớm lại bận rộn cả buổi, đặc biệt dặn chúng tôi không được gọi người.”

 

“May mà người ngủ mất, nếu không giờ này hầu gia cùng thế t.ử đang ở tiền viện cầu thân, người còn phải thấp thỏm đợi kết quả trong phòng, chẳng phải lo lắng c.h.ế.t người sao!”

 

Tim ta nặng trĩu chìm xuống.

 

Kiếp trước, Đào Nguyên Thanh và Tuyên Dương hầu Đào Tùng Xương cũng chính là tới cầu thân ngay sau lễ cập kê của ta.

 

Ta còn tưởng mình có thể ngăn cản chuyện này trước khi nó xảy ra, nào ngờ vẫn chậm một bước.

 

Chỉ mong cha còn chưa nhận lời!

 

Trong lòng sốt ruột, ta chỉnh sơ y phục rồi dẫn Xuân Cảnh và Thu Ý vội vàng chạy tới hoa sảnh, âm thầm tính toán — dù có thất lễ cũng phải từ chối mối hôn sự này!

 

Vừa đến gần hoa sảnh, quả nhiên nghe thấy giọng Đào Tùng Xương vừa ho vừa thở:

 

“Hiền đệ à, con trai ta một lòng thành tâm cầu cưới lệnh ái…”

 

Ông ta ho liên tiếp không ngừng.

 

“Thế bá.”

 

Một giọng nói ôn hòa đoan chính vang lên, tiếp lời Đào Tùng Xương.

 

“Nguyên Thanh chân thành, nhật nguyệt có thể chứng giám.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta cả đời cũng không quên được giọng nói này.

 

Kiếp trước, Đào Nguyên Thanh chính là dùng bộ mặt quân t.ử ôn hòa ấy lừa gạt ta suốt năm năm.

 

Nếu trời đất nhật nguyệt thật sự có linh, thì nên giáng một đạo thiên lôi bổ nát l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, để thiên hạ nhìn rõ hắn mang trái tim bạc bẽo đến mức nào!

 

Ta siết c.h.ặ.t ngón tay, không để hận ý làm loạn tâm thần.

 

Xem ra cha vẫn chưa đồng ý, vẫn còn kịp!

 

Ta xoay người kéo Xuân Cảnh lại, vò rối b.úi tóc nàng, rồi chấm chút nước từ chum sen bên cạnh, quệt hai vệt như nước mắt dưới mắt nàng, nghiêm giọng dặn:

 

“Ngươi lập tức khóc lớn, chạy thẳng tới viện của mẫu thân, nói ta đột nhiên phát chứng đau tim, mắt thấy sắp không qua khỏi. Mau đi, nhất định phải để người trong hoa sảnh nghe rõ!”

 

Có lẽ vẻ lạnh lẽo trong mắt ta khiến nàng nhận ra chuyện này không tầm thường. Nàng ngẩn người chốc lát rồi lập tức làm theo lời ta, vừa khóc vừa chạy đi.