Nhân lúc bọn họ đang uống rượu ở hoa sảnh, ta và Uất Ly nhanh ch.óng tìm nơi vắng người thay thành y phục nha hoàn, lẻn vào hậu viện.
Vừa lúc thấy Đào Nguyên Hoa thân mật khoác tay một cô nương đi vào căn sương phòng kia.
Chừng một chén trà sau, nàng ta lại lén lút bước ra, dặn nha hoàn ngoài cửa:
“Làm như trước đây, đi mời Tam hoàng t.ử tới.”
“Hương Hoan Hỉ đâu? Đưa cho ta, ta đi đốt.”
Quả nhiên nàng ta vẫn làm loại chuyện này!
Đợi nha hoàn đi xa, Uất Ly lặng lẽ tiến vào, một chưởng đ.á.n.h ngất Đào Nguyên Hoa, lấy ra thứ hương trợ hứng nàng ta còn chưa kịp đốt.
Trên chiếc giường lớn trong sương phòng đang nằm chính cô gái lúc nãy.
Miệng mắt nàng đều bị bịt kín, đã bị mê đến bất tỉnh.
Ta và Uất Ly nhanh ch.óng đổi chỗ nàng với Đào Nguyên Hoa, cũng bịt mắt bịt miệng y như cũ, rồi đốt hương lên, cẩn thận cõng cô gái kia rời đi.
Ta để Uất Ly mang cô gái kia đi trước.
Còn mình trốn một bên nhìn Thôi Chất bước vào sương phòng.
Rất nhanh bên trong vang lên những lời dơ bẩn hưng phấn khác thường của hắn:
“Tiểu mỹ nhân, đợi sốt ruột rồi phải không?”
“Nàng thơm thật đấy…”
Ta chán ghét nhíu mày bỏ đi, thay lại đồ tiểu tư rồi thần sắc như thường quay về tiệc, ghé tai ca ca nói:
“Xong rồi.”
Ca ca gật đầu.
Một lát sau giả vờ thuận miệng hỏi:
“Sao không thấy Tam hoàng t.ử?”
“Lúc nãy ngài ấy uống hơi nhiều, khi ra ngoài có ai đi theo không? Đừng để xảy ra chuyện.”
Trong chốc lát sắc mặt cả bàn tiệc đều thay đổi.
Ta lập tức hiểu ra.
Đám người này đều cùng một giuộc.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Những việc Tuyên Dương hầu phủ và Thôi Chất làm, chưa chắc bọn chúng hoàn toàn không biết.
Đào Tùng Xương cười ha hả đứng ra hòa giải:
“Có lẽ ra ngoài hóng gió tỉnh rượu thôi, Bạch tướng quân không cần lo…”
Chưa nói hết câu đã nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng nha hoàn thét ch.ói tai:
“Hầu gia! Không hay rồi! Tam hoàng t.ử vô lễ với huyện chủ, còn bị huyện chủ đ.â.m bị thương cánh tay!”
Đào Tùng Xương biến sắc, quát lớn:
“Nói bậy cái gì!”
Nhưng “nha hoàn” kia đã vừa la vừa chạy xa:
“Phu nhân! Phu nhân mau cứu huyện chủ! Tam hoàng t.ử phát điên rồi, muốn g.i.ế.c huyện chủ!”
Đào Tùng Xương không ngồi yên nổi nữa, tức giận đuổi theo nhưng đã sớm chẳng thấy bóng người.
Thân thủ của Uất Ly đâu phải tên hầu gia bệnh tật kia đuổi kịp.
Chuyện đã ầm ĩ tới mức này, Đào Tùng Xương cũng chẳng còn tâm trí quản đám người trong sảnh.
Hắn vội vàng đi về hậu viện, lại thấy Thôi Chất mắt đỏ ngầu, y phục xộc xệch, cánh tay trái chảy m.á.u không ngừng, đang kéo theo Đào Nguyên Hoa quần áo rơi rụng đi tới.
Miệng hắn còn mắng:
“Con tiện nhân! Dám đ.â.m bị thương bổn hoàng t.ử!”
“Ta sẽ đem ngươi đi cho ch.ó ăn!”
Thần sắc hắn điên loạn, rõ ràng không bình thường.
Ta thầm kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không ngờ hương Hoan Hỉ kia lại lợi hại đến mức làm loạn thần trí như vậy.
Đào Nguyên Hoa cũng thần trí mơ hồ.
Rõ ràng cả người đầy vết bầm tím c.ắ.n xé ghê rợn, nhưng nàng ta như chẳng hề cảm thấy đau, mặt đầy xuân sắc quấn lấy Thôi Chất.
Hoàn toàn không để ý trước mặt có mấy chục đôi mắt đang kinh hãi nhìn bọn chúng.
Thôi Chất bị nàng ta quấn lấy đến nổi d.ụ.c niệm, vậy mà định ép nàng ta ngay tại chỗ.
Đào Tùng Xương vừa kinh vừa giận lao tới, gào lớn:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau cản Tam hoàng t.ử—”
Chưa nói xong đã phun mạnh ra một ngụm m.á.u, ngất lịm.
Mấy ngày sau đó, Tuyên Dương hầu phủ rối loạn đến gà bay ch.ó sủa.
Ta ngồi ngay ngắn trong vương phủ ở kinh thành, nghe ám vệ liên tục truyền tin tức về.
Đầu tiên là hoàng đế biết chuyện, long nhan đại nộ, quở trách Tam hoàng t.ử Thôi Chất hành sự hoang đường đến cực điểm, làm mất thể diện hoàng gia.
Lập tức cấm túc nửa năm, không có thánh chỉ không được ra ngoài.
Thứ hai, Nguyên Hoa huyện chủ từng kiêu ngạo rực rỡ kia lại bị lặng lẽ đưa vào Tam hoàng t.ử phủ bằng một cỗ kiệu nhỏ, chỉ làm một thị thiếp không danh phận.
Thiếp thất của Thôi Chất vô số, thường xuyên có người c.h.ế.t một cách kỳ quái.
Vị huyện chủ khiến Tam hoàng t.ử mất sạch mặt mũi này, e là sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Thứ ba, chuyện hoang đường này lan truyền khắp Hoa Kinh.
Ai ai cũng nói Nguyên Hoa huyện chủ muốn gả cho Tam hoàng t.ử mà không được, cuối cùng dùng t.h.u.ố.c mê hoặc hắn.
Không ngờ d.ư.ợ.c tính quá mạnh, khiến nàng ta mất sạch thể diện trước mặt mọi người, suýt nữa chọc tức c.h.ế.t Tuyên Dương hầu.
Đây là thủ b.út của hoàng đế.
Dù Thôi Chất có hoang đường thế nào cũng là con trai ruột của hắn.
Muốn giữ chút mặt mũi cho Thôi Chất, hắn chỉ có thể đổ hết lỗi lên đầu Đào Nguyên Hoa.
Nhưng sau chuyện này, dường như hoàng đế đã dập tắt ý nghĩ phế thái t.ử.
Nhị hoàng t.ử c.h.ế.t yểu.
Tứ hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử đều không có chí lớn.
Thái t.ử hiện nay tuy tầm thường nhưng là đích trưởng t.ử, lại không tàn nhẫn điên cuồng như Thôi Chất.
Ý hoàng đế nghiêng về đâu thì triều thần cũng nghiêng về đó.
Hiện tại Thôi Chất bị cấm túc, Tuyên Dương hầu bệnh nặng không dậy nổi, vài quyền thần vốn đứng về phe Tam hoàng t.ử cũng bắt đầu d.a.o động.
Hướng gió trong triều thay đổi, Thôi Chất quả nhiên sốt ruột.
Ca ca vẫn luôn sai người bí mật theo dõi phủ Tam hoàng t.ử, quả nhiên thấy người ra vào liên tục.
Hẳn là muốn liên kết các thế lực, sớm giải trừ cấm túc để quay lại cuộc chiến đoạt đích.
Nhưng đó không phải điều ta muốn thấy.
Thôi Chất dã tâm bừng bừng, mưu đồ cực lớn.
Điều hắn thiếu chỉ là một lý do khiến tên đã lên dây buộc phải b.ắ.n ra.
Mà ta tới Hoa Kinh, ngoài báo thù Đào gia, mục đích khác chính là giúp Sư Tố Thương đẩy hắn một phen.
Kiếp trước, ca ca bị vu oan thông địch phản quốc, đầu độc Trấn Nam vương.
Nhưng đời này, ta — Trấn Nam vương phi — đã nói rõ ràng rằng vương gia là “bệnh c.h.ế.t”.
Hơn nữa phu nhân của Vân Huy tướng quân lại là nghĩa nữ thái phi.
Cái mũ ấy, bọn chúng không còn cơ hội chụp lên đầu ca ca ta nữa.
Có điều…
Ta đã chuẩn bị cho Thôi Chất và đám bè đảng của hắn một tội danh khác.
Chỉ chờ thời cơ mà thôi.