Trên trường nhai đông đúc, hai cỗ xe ngựa lướt qua nhau.
Hắn nhìn thấy ta bệnh tật tiều tụy trong xe, ngẩn người giây lát, lộ vẻ thương tiếc không nỡ.
Đào Nguyên Hoa ngồi cùng xe với hắn, cười cực kỳ châm chọc:
“Nơi dưới chân thiên t.ử vốn không phải chỗ cho đám người thấp hèn ở lại.”
“Kẻ phúc bạc không vào được cửa phú quý…”
Ta coi như không nghe thấy.
Xuân Cảnh thúc xa phu mau đi, tiếng bánh xe lộc cộc rất nhanh đã bỏ lại những âm thanh ấy phía sau.
Ra khỏi cổng thành Hoa Kinh, trước mắt lập tức rộng mở.
Trời cao đường rộng, nhạn thu bay v.út.
Ta hít sâu một hơi.
Gió lạnh tháng chín khiến lục phủ ngũ tạng ta đều âm ỉ đau.
Tuyên Dương hầu phủ từng giam cầm ta ở kiếp trước…
Cuối cùng ta cũng thoát khỏi rồi.
Lần gặp lại tiếp theo, ta sẽ trả lại cho Đào gia tất cả những gì bọn chúng từng làm với ta!
03
Nửa đường đi xe ngựa, nửa đường đi thuyền. Khi trở lại Hoài Châu, đã là cuối thu.
Trên thuyền ta đã ngừng t.h.u.ố.c, lại có Diệu Ý cẩn thận điều dưỡng, tới Hoài Châu thì thân thể đã hồi phục như thường.
Vừa xuống thuyền, Tự Nguyệt đã lao thẳng về phía bóng người cao gầy trên bến cảng:
“Đại ca!”
“Ây!”
Huynh trưởng cười lớn, một tay bế bổng nàng xoay một vòng.
“Để đại ca xem nào, có nặng hơn không.”
Rồi huynh lấy ra một cây trâm ngọc đưa cho ta:
“Tự Yên, cái này do chính tay ca khắc. Vốn định làm quà cập kê cho muội, tiếc là không kịp.”
Nhìn cây trâm ngọc ấy, ta run rẩy đưa tay nhận lấy, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.
Kiếp trước, lúc này chính là khi ta xuất giá.
Ca ca cũng nói những lời y hệt, cũng tặng ta một cây trâm như thế.
Đó là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.
Chiến sự Tây Nam đột ngột bùng nổ, huynh vội vã trở về quân doanh.
Lần nữa vào Hoa Kinh, lại đã là thân phận tù nhân.
Khi ấy cha mẹ đều đã qua đời, ta dốc sức muốn điều tra tung tích đám sơn phỉ kia. Không ngờ vừa mới có chút manh mối đã bị Tuyên Dương hầu phủ giam lỏng, khiến ta cùng huynh trưởng âm dương cách biệt.
Cây trâm ngọc kia, về sau bị ta hung hăng đ.â.m vào vai Đào Nguyên Thanh.
Ta nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy ra ngoài, nhưng chỉ nhìn thấy t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của Diệu Ý đang ôm bài vị.
Đời này, ta không muốn mất thêm bất cứ người thân nào nữa.
Ta ngẩng đầu nhìn gương mặt rạng rỡ ý cười của huynh trưởng, không nhịn được như thuở nhỏ mà nhào vào lòng huynh, lẩm bẩm:
“Ca, muội nhớ huynh lắm.”
Huynh trưởng sửng sốt giây lát, bất đắc dĩ xoa đầu ta:
“Sao càng lớn lại càng thích làm nũng thế?”
“Được rồi được rồi, chẳng phải ta đã về rồi sao.”
“Muội đột nhiên gửi thư thúc ta mau về Hoài Châu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt huynh, nói từng chữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Muội muốn theo huynh tới quân doanh, cùng với Diệu Ý.”
Kiếp trước, huynh trưởng bị vu cho tội phản quốc, nguyên nhân chính là cái c.h.ế.t của Trấn Nam vương Sư Tố Thương.
Người này, dù ta ở nơi khuê phòng cũng từng nghe danh.
Sư gia trấn thủ Tây Nam nhiều năm, chiến công hiển hách, là dị tính vương duy nhất của triều ta, nắm trong tay mười vạn Trấn Nam Hổ Dực quân.
Mà Sư Tố Thương, năm nay mới hai mươi tuổi đã kế thừa tước vị phụ thân, liên tiếp thắng trận nơi chiến trường Tây Nam, được đương kim thánh thượng khen là “tướng tinh”.
Đáng tiếc, một vị tướng tinh như thế lại đột ngột vẫn lạc ở tuổi hai mươi lăm.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn c.h.ế.t vì trúng độc.
Điều tra tới lui, tội danh hạ độc Trấn Nam vương cuối cùng lại rơi lên đầu huynh trưởng ta.
Mà ta vẫn luôn cảm thấy chuyện này không thoát khỏi quan hệ với phe Tam hoàng t.ử.
Đó là một loại độc chậm, ít nhất phải dùng năm sáu năm mới tổn thương phế phủ, vô phương cứu chữa.
Nếu tin tức kiếp trước ta có được không sai, vậy lúc này, Sư Tố Thương hẳn đã trúng độc rồi.
Đây chính là lý do ta nhất định phải đưa Diệu Ý trở lại Hoài Châu.
Nghe tới tên Diệu Ý, huynh trưởng rõ ràng giật mình:
“Di… Diệu Ý cũng tới rồi?”
Tên ngốc này lúc ấy mới chú ý thấy Diệu Ý đứng không xa.
Gương mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng, vội vàng bước về phía nàng mấy bước rồi lại lúng túng dừng lại, gãi đầu cười ngốc nghếch:
“Nàng… nàng tới rồi à.”
Diệu Ý khẽ “ừ” một tiếng.
Hai người nhìn ta, ta nhìn ngươi, rồi đồng thời cúi đầu mím môi cười.
Ta vừa buồn cười lại vừa thở dài.
Đêm đó, ta hẹn huynh trưởng nói chuyện riêng trong thư phòng.
Thứ nhất là giải thích lý do nhất định phải tới quân doanh Tây Nam.
Ta mượn cớ bệnh nặng trở về Hoài Châu, Bạch gia cũng tạm thời tránh mũi nhọn của Tuyên Dương hầu phủ.
Nhưng Hoài Châu và Hoa Kinh cuối cùng cũng không phải hai nơi cách biệt hoàn toàn. Khó tránh ngày nào đó Tuyên Dương hầu phát hiện chân tướng.
Cho nên cách tốt nhất là ta giả c.h.ế.t thoát thân, tới Tây Nam lánh nạn.
Mang theo Diệu Ý là vì huynh trưởng.
Đây chính là điều thứ hai ta muốn nói.
“Ca ca nếu đã cùng Diệu Ý a tỷ lưỡng tình tương duyệt, vì sao không sớm định chuyện?”
“Huống hồ huynh vốn nên nghị hôn trước. Diệu Ý a tỷ lần này giúp Bạch gia ta rất nhiều, tâm ý rõ ràng.”
“Huynh sao có thể co đầu rụt cổ, không chịu tỏ thái độ? Hay là huynh không muốn?”
Huynh trưởng cuống lên, lập tức ngồi thẳng người:
“Ta dĩ nhiên cầu còn không được!”
“Diệu Ý là người ta yêu nhất đời này. Nếu có thể cưới nàng làm vợ, ta nhất định sẽ trân trọng yêu thương nàng, cả đời không phụ!”
Ta cười lớn vỗ tay, nhìn về phía bình phong bên cạnh:
“Diệu Ý, tỷ nghe rõ chưa?”
Diệu Ý bước ra sau bình phong, mắt cười cong cong nhưng hốc mắt đỏ hoe:
“Đúng là đồ ngốc! Nếu không phải Tự Yên nghĩ ra cái chủ ý lệch lạc này, e rằng cả đời ta cũng chẳng đợi được những lời ấy của huynh!”
Ta mãn nguyện lui ra, để hai người họ tiếp tục chuyện trò.
Đêm sáng trăng trong, đúng là thời khắc đẹp đẽ.
Diệu Ý và huynh trưởng thuận lý thành chương đính hôn.
Cha mẹ ta vốn đã thích Diệu Ý. Nghe huynh trưởng lắp bắp nói hai người có tình, còn liên tục khen huynh cuối cùng cũng khai khiếu.