07
Cách biệt hai năm, cuối cùng ta cũng trở lại Hoa Kinh.
Kiếp trước, chính vào lúc này, Tuyên Dương hầu cấu kết với sơn phỉ, hại c.h.ế.t cha mẹ ta.
Mãi đến trước khi c.h.ế.t ta mới biết, cái gọi là “sơn phỉ” kia thực chất chỉ là một đội tư binh do Đào Tùng Xương nuôi dưỡng cho Tam hoàng t.ử.
Để che mắt người ngoài, hắn mới để đám người đó giả dạng sơn tặc ở vùng ngoại ô kinh thành.
Vì muốn vơ vét tiền tài, Đào Tùng Xương thường sai chúng làm những chuyện g.i.ế.c người cướp của, chưa từng để lại người sống.
Có quan viên chống lưng, đám người này ngày càng hung hăng, thậm chí bắt đầu tàn sát phụ nữ trẻ em để mua vui, trên tay nợ m.á.u chồng chất, chẳng khác gì sơn phỉ thật sự.
Đời này, ta giả vờ vô tình nhắc Sư Tố Thương rằng Tam hoàng t.ử mưu đồ ngôi vị, nhất định phải bí mật nuôi dưỡng tư binh.
Mà vùng ngoại ô kinh thành nhiều núi non hiểm trở, nói không chừng là nơi rất thích hợp để giấu quân.
Sư Tố Thương thấy rất có lý, lập tức phái người âm thầm điều tra, quả nhiên tìm được đám “sơn phỉ” kia.
Đã là giặc cướp thì ai ai cũng có thể tru diệt.
Ca ca ta thân là Vân Huy tướng quân, phụng hoàng mệnh hộ tống Trấn Nam vương phi vào kinh, trên đường “tình cờ gặp sơn phỉ cướp bóc”, há có thể khoanh tay đứng nhìn?
Lập tức dẫn ba trăm tinh kỵ san bằng cả sơn trại.
Đám thổ phỉ bị bắt đều bị c.h.é.m đầu thị chúng.
Một trăm bảy mươi bảy cái đầu người, toàn bộ được đưa tới trước cửa phủ doãn Hoa Kinh.
Vị phủ doãn đại nhân kiếp trước qua loa kết thúc vụ án cha mẹ ta, giờ đây nhìn đống đầu người cùng thiết kỵ Hổ Dực quân mà hai chân run rẩy, suýt nữa ngất xỉu.
Ấy vậy còn phải cố gượng cười khen ca ca không hổ là Vân Huy tướng quân, tuổi trẻ tài cao, lòng mang thiên hạ, quả thật là trừ hại cho dân.
Ta ngồi trong xe ngựa khẽ vén rèm, nhìn dáng vẻ mặt cắt không còn giọt m.á.u nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười của hắn mà cười lạnh.
Hy vọng lúc hắn đi báo tin với chủ t.ử mình là Tuyên Dương hầu, đối phương sẽ đón nhận món đại lễ này thật tốt.
Ca ca mỉm cười khách khí với phủ doãn:
“Đại nhân không cần đa lễ.”
“Chỉ tiếc đám thổ phỉ này chân tay quá nhanh, mà nhân thủ của ta lại có hạn, cuối cùng vẫn để hơn nửa trốn thoát.”
“Sau này nếu đại nhân có tin tức về bọn chúng, nhất định phải báo cho ta biết.”
“Ta nhất định sẽ nhổ cỏ tận gốc!”
Phủ doãn liên tục lau mồ hôi:
“Đương nhiên, đương nhiên rồi!”
Ta biết trong lòng hắn nhất định đang mừng như điên.
Đó chính là tư binh của hoàng t.ử!
So với toàn quân bị diệt sạch, còn sống được quá nửa đã là tin tốt đến không thể tốt hơn!
Chỉ là…
Trong núi không người lại nhiều vực sâu khe núi, tiện nhất cho việc đốt xác phi tang.
Hổ Dực quân vào kinh ngoài mặt là ba trăm người, thực chất là năm trăm.
Hai trăm tinh binh dư ra đã thay tên đổi dạng, trở thành đám “sơn phỉ” chạy thoát kia.
Chỉ chờ Đào Tùng Xương tìm được bọn chúng, thu nạp đám tàn binh này rồi đưa về tay Tam hoàng t.ử, biến thành một quả b.o.m ngầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta buông rèm xe xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Còn phải sớm vào cung giao lại hổ phù nữa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hoàng đế nhiều năm đạt được tâm nguyện, vậy mà còn gượng dậy khỏi giường bệnh, cùng hoàng hậu mở gia yến tiếp đãi ta.
Ta lấy cớ quả phụ không may mắn, bảo cung nhân dựng bình phong trước chỗ ngồi của mình.
Miễn cho có người nhận ra ta quá sớm, sinh thêm rắc rối.
Bóng người trên cao đã còng lưng, ho liên tục, xem ra thật sự không sống được bao lâu nữa.
Nhưng ta mong hắn sống thêm chút nữa.
Sống đến ngày Sư Tố Thương tự tay tiễn hắn xuống địa ngục.
Hoàng thân quốc thích và các trọng thần đều mang theo gia quyến tới dự tiệc.
Ta liếc mắt đã thấy người Đào gia ngồi trong tiệc.
Tần Thục Nghi vẫn y như cũ, chẳng khác gì dáng vẻ giả nhân giả nghĩa, làm bộ hiền hòa của kiếp trước.
Đào Tùng Xương ngồi cạnh bà ta vẫn là bộ dạng bệnh tật yếu ớt ấy, giữa chân mày đầy vẻ mệt mỏi.
Ta đoán hắn đã biết chuyện tư binh xảy ra vấn đề.
Đào Nguyên Thanh thì lại trông đầy khí phách.
Hắn cùng vị phu nhân trẻ tuổi bên cạnh nhìn vô cùng hòa thuận ân ái.
Phía sau còn có nhũ mẫu và nha hoàn bế hai đứa trẻ trong tã lót.
Ta đã sớm nhận được tin, biết hắn cuối cùng vẫn cưới Trịnh Lạc Nhiên — nữ nhi An Thuận bá — giống hệt kiếp trước.
Ta nheo mắt nhìn gương mặt tràn đầy hạnh phúc của Trịnh Lạc Nhiên, ký ức kiếp trước đột nhiên ùa về.
Trịnh Lạc Nhiên kiêu căng ngạo mạn, trước mặt các quý nữ kinh thành chế giễu ta xuất thân thấp hèn, dụ dỗ Đào thế t.ử vốn là thanh mai trúc mã của nàng ta.
Cũng chính nàng ta từng đẩy ta xuống nước ở nơi vắng người, suýt khiến ta mất mạng.
Trịnh Lạc Nhiên giả bộ đáng thương, nước mắt lưng tròng kéo Đào Nguyên Thanh vu khống ta vì ghen tuông mà đưa cho nàng hộp son có độc, tâm địa rắn rết.
Từ đó Đào Nguyên Thanh lạnh nhạt với ta.
Trịnh Lạc Nhiên đắc ý ngông cuồng, biết ta “bệnh nặng”, cố ý khoe trước mặt ta miếng ngọc bội định tình Đào Nguyên Thanh tặng nàng.
Nàng nói chỉ cần ta c.h.ế.t, nàng sẽ thay thế ta.
Còn ta chỉ xứng c.h.ế.t không yên như cha mẹ và ca ca mình.
Rồi Trịnh Lạc Nhiên mặt mũi dữ tợn kia, sau khi biết ta m.a.n.g t.h.a.i con Đào Nguyên Thanh, đã đích thân báo tin Tự Nguyệt c.h.ế.t cho ta.
Nói rằng Tự Nguyệt quần áo xộc xệch bị vứt xác trong ngõ tối.
Ta đau đớn quá độ mà sảy thai, hấp hối trên giường…
Gặp lại cố nhân như vậy, sao có thể không trả đủ cả vốn lẫn lời?
Đúng lúc Trịnh Lạc Nhiên tò mò nhìn về phía này.
Hẳn là đang đoán xem vị Trấn Nam vương phi thần bí kia rốt cuộc là người thế nào.
Ta đè nén chán ghét trong lòng, trước tiên quy củ bái tạ hoàng đế, giọng bi thương:
“…Vương gia tự biết mình nguy kịch, nên dặn thần thiếp sớm dâng hổ phù lên bệ hạ để trọn lòng trung thành nhiều năm của người…”
Dù sao cũng chỉ là mấy lời khách sáo ngoài mặt.