Bạch Tuyết Ca

Chương 115: Chiếu ngục



Tô Triều Từ dâng tấu chương xong, triều đình đột nhiên lặng sóng một thời gian.

Trình Sơ biến mất kỳ lạ, bốn ngày sau được phát hiện đã chết ở trên núi ngoại ô kinh thành. Điển Hình Tự và Hình bộ cùng nhau điều tra nửa tháng, qua loa kết thúc vụ án bằng lý do ‘gặp phải cướp giữa đường’.

Người Trình gia lại tính nợ này lên đầu Châu Đàn. Xét cho cùng, trước khi Trình Sơ mất tích đã mơ hồ tiết lộ một hai câu rằng mình đang giữ chứng cứ bí mật lớn của Tể phụ.

Khi đã có kẻ dám tiên phong cầm đầu, mọi chuyện liền dễ dàng hơn rất nhiều.

Tội trạng của Châu Đàn bị người ta nhao nhao khẩn cấp lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Thanh danh của chàng từ những năm đầu ở Biện Đô đã không tốt, gần đây lại thi hành biến pháp. Chỉ cần bị người có ý đồ kích động một hai câu, lập tức có thể châm ngòi một ngọn lửa giữa bàn dân thiên hạ.

Khúc Du gần đây ít khi ra ngoài, ngay cả Cao Vân Nguyệt cũng ít gặp.

Lại phải là Cao Vân Nguyệt chủ động đến tận cửa. Nàng đã quen thuộc đường đến Châu phủ, cố ý chọn cửa sau cách xa phố chính.

Tường trắng của Châu phủ đã bị người ta viết linh tinh nguệch ngoạc rất nhiều lời, cộng thêm trứng và rau cải bị ném lên, nhếch nhác thành một mảng, nhìn khá đáng sợ.

Khúc Du lại không mấy bận tâm, pha trà mới cho nàng ở Tân Tễ Đường.

“Chỉ cần có người kích động, luôn có thể tạo ra một ảo giác rằng ‘cả thiên hạ đều hận ngươi’.” Nàng nâng chén trà lên, ngửi kỹ hương trà, sau đó đưa chén qua: “Nhưng thực ra, bách tính đa phần đều im lặng. Họ không quan tâm đến sóng gió quan trường, không quan tâm đến danh tiếng của một nhân vật lớn nào đó, họ chỉ quan tâm đến việc bản thân sống có tốt không… Thời gian này qua đi, sẽ không có mấy người nhớ đâu.”

“Nhưng mà… thanh danh của Châu đại nhân bị tổn hại lớn, dù sao cũng bất lợi cho đường công danh.” Cao Vân Nguyệt uống trà của nàng, lo lắng nói: “Hơn nữa, bách tính không quan tâm, nhưng còn những Sử quan thì sao.”

Có lẽ hai chữ “Sử quan” đã chạm đến Khúc Du. Nàng rủ mắt xuống, im lặng chốc lát.

Cao Vân Nguyệt thấy dáng vẻ nàng, thở dài thườn thượt: “Du Du, ta luôn cảm thấy cô bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với lần đầu ta gặp cô.”

Ánh mắt Khúc Du lướt qua vết sẹo hồng nhạt trên mặt nàng, trong lòng đau nhói, vụng về dời ánh mắt: “Cô cũng đã thay đổi rất nhiều.”

Cao Vân Nguyệt chống cằm, đưa tay nhéo má nàng, cố gắng làm một cái mặt quỷ, dùng giọng thoải mái nói: “Lúc mới quen cô, cô vẫn còn là một tiểu nha đầu cơ, tự mãn như vậy, kiêu ngạo như vậy, mắt cũng chỉ coi trọng ta mà kết bằng hữu thôi…”

Khúc Du bị nàng chọc cười: “Cô đang nói chính bản thân mình đó à?”

Cao Vân Nguyệt trừng mắt nhìn nàng, tiếp tục nói: “Thực ra cô không biết đâu, trước khi cô và Châu đại nhân thành hôn, ca ca ta có ý với cô… Có lẽ cô đã quên ca ca ta trông như thế nào rồi. Huynh ấy từ nhỏ không thích đọc sách, không hiểu sao lại thích tài nữ chua chát như cô. Mẫu thân ta thực ra cũng biết, thậm chí còn hứa sẽ đến nhà dạm hỏi cho huynh ấy, đợi huynh ấy tòng quân trở về.”

Ca ca của Cao Vân Nguyệt… hình như tên là Cao Vân Dương. Nàng nhớ tới một thanh niên mỗi lần gặp đều cười mỉm với nàng, chỉ là khuôn mặt đối phương quả thực đã mờ nhạt trong ký ức, cố nhớ cũng không thể phác họa trọn vẹn được.

“Bây giờ nhắc đến những chuyện này, luôn cảm thấy như là chuyện xảy ra từ kiếp trước vậy.” Cao Vân Nguyệt thu lại vẻ u buồn trên mặt, hít hít mũi: “Hôm nay ta đến, thực ra muốn báo cho cô một tin vui. Ta cũng sắp thành hôn rồi.”

Ánh mắt Khúc Du sáng lên: “Cuối cùng cũng nghĩ thông rồi?”

Sau khi Bách Ảnh ra đi, Cao Vân Nguyệt cùng Đinh Hương, Chỉ Lăng cùng Ngải Địch Thanh làm ăn, phất lên không ít. Nhậm Thời Minh đã đến cầu thân không ít lần, chỉ là đều bị Cao Vân Nguyệt từ chối.

Khúc Du còn nhớ lần đầu tiên Nhậm Thời Minh đến cửa, không biết đã nói sai câu gì lại khiến Cao Vân Nguyệt ngay lập tức hất đổ lễ vật hắn mang đến, lạnh lùng nói: “Ngọc biết tiểu gia nữ, khống dám víu đức sang.”

Nhậm Thời Minh sau đó đã tỉ mỉ sửa chữa lại một chiếc trâm ngọc bích rồi gửi lại.

Chiếc trâm ngọc bích ấy chính là chiếc trâm mà Cao Vân Nguyệt đã làm rơi vỡ khi hai người cùng tới Nhược Châu năm xưa.

Khúc Du biết, hành động đó của Cao Vân Nguyệt thực ra chỉ là vài phần tự ti âm ỉ sau những biến cố đột ngột mà thôi.

Mà hắn đã sửa lại chiếc trâm ấy, cũng là nâng niu nàng trong lòng bàn tay một lần nữa.

Hôm nay nàng ấy đến còn cài chiếc trâm ngọc bích đó, xem ra cuối cùng cũng không còn canh cánh trong lòng nữa.

Khúc Du cười. Vốn định trêu chọc nàng ấy vài câu, không ngờ Nhậm Thời Minh không hiểu sao lại cùng Châu Dương đến cửa đột ngột.

Nàng ban đầu tưởng Nhậm Thời Minh đến đón Cao Vân Nguyệt về, cho đến khi hai người cùng bước vào Tân Tễ Đường, nhìn thấy sắc mặt của họ, nàng mới mơ hồ đoán ra ý định.

Quả nhiên, nàng nghe Nhậm Thời Minh gấp gáp nói: “Tẩu tử, tẩu đừng quá lo lắng… Đại nội truyền tin, nói huynh trưởng đã bị giam vào chiếu ngục.”

Tính toán thời gian, đông lạnh sắp đến, hẳn là lúc này rồi.

Vượt ngoài dự đoán của mọi người, Khúc Du bình tĩnh gật đầu, không hỏi thêm. Chỉ có Cao Vân Nguyệt nhìn thấy, móng tay nàng đã bấm sâu vào lòng bàn tay.

Châu Dương có chút căng thẳng nói: “Tẩu tử, bệ hạ trước nay luôn tin tưởng huynh trưởng. Lần này quả thực bị miệng lưỡi của phố thị ép đến không còn cách nào, mới đành phải giam huynh ấy vào ngục. Hẳn là…”

“Tất cả về đi, về đi thôi.” Khúc Du nghe thấy giọng nói của mình: “Mấy người… đều đừng tới diện kiến thánh thượng, cũng đừng cầu xin cho chàng ấy. Trước khi tuyết ngừng rơi, đừng đến nữa.”



Tô Triều Từ bước vào thư phòng thì Tống Thế Huyên đang thất thần.

Quay đầu lại, thấy là hắn, vẻ mặt mơ hồ mới dịu đi đôi chút, lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy: “Tô tiên sinh.”

Tô Triều Từ khấu đầu: “Bệ hạ.”

Tống Thế Huyên đích thân đỡ hắn dậy: “Tiên sinh không cần đa lễ.”

Dừng lại một chút, hắn lại nói: “Lão sư nhờ người gửi cho ta một lời nhắn, nói… không cần ngăn cản bọn họ dùng hình.”

Tô Triều Từ siết chặt áo bào, hạ giọng nói: “Đã ba tháng rồi.”

Ba tháng, Trừ Tịch đã qua, sắp khai xuân rồi.

Tống Thế Huyên ấn vào vai hắn nói: “Ngọn nguồn sự việc, trẫm đã nghe tiên sinh kể rõ ràng rành mạch. Bậc thanh khiết cao tiết như lão sư… thực sự, thực sự khiến ta không còn chỗ để dung thân hổ thẹn vô cùng. Đều là do học trò nhỏ bé vô năng mới khiến lão sư phải hy sinh như vậy, còn ta…”

Tô Triều Từ nhận thấy, từ khi hắn bước vào, Tống Thế Huyên không hề xưng một chữ “trẫm” nào.

“Còn ta… thậm chí không thể lật lại án rửa oan cho lão sư trong sử sách.” Tống Thế Huyên khó khăn nói tiếp: “Ba tháng nay, ta đã gặp hết thảy các Sử quan trong triều, tiên sinh à…”

Tô Triều Từ cúi đầu nhìn chiếc áo bào màu tím trên người mình: “Sai người dùng hình là để làm cho ra dáng… Bệ hạ cứ chiều theo ý hắn đi, bãi chức Tể phụ của hắn, nới lỏng cho hắn trở về Lâm An đi… Người không chịu thả người, đã kéo dài ba tháng rồi. Với cơ thể đó của hắn, hẳn là không chống đỡ được bao lâu nữa đâu.”

“Phải, lão sư nhất quyết chịu hình, không phải là để ép ta thả người sao…” Tống Thế Huyên nhìn chằm chằm vào chân mình, muốn nói lại thôi, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói: “Tiên sinh, ta…”

“Bệ hạ có chuyện gì muốn nói?”

“Không có gì, không có gì.”

Tô Triều Từ mân mê chuỗi hạt phật châu ngũ sắc trên cổ tay, lại nhớ ra một chuyện: “Phải rồi, thần nghe nói Châu phu nhân đã gửi thiếp, hy vọng được vào chiếu ngục thăm người một lần. Khổ cho phu nhân rồi, ba tháng nay không hề dâng thư. Mặc dù chiếu ngục không cho phép thăm hỏi, nhưng bệ hạ hãy phá lệ một lần vì phu nhân vậy.”

Tống Thế Huyên chậm chạp gật đầu: “Thật vậy, trẫm đã cho người đi báo với sư mẫu rồi.”

Hai người không còn lời nào. Tô Triều Từ đứng dậy muốn cáo từ, không hiểu sao, hắn luôn cảm thấy Tống Thế Huyên có lời muốn nói với mình, nhưng đến gần miệng lại tự mình nuốt xuống.

Hắn không muốn ép buộc Tống Thế Huyên điều gì nên không hỏi kỹ, chắp tay cáo từ.



Khúc Du vào chiếu nguch chỉ mang theo cho Châu Đàn một bát chè Dương Chi Cam Lộ ấm nóng.

Chiếu nguch không cho phép thăm hỏi. Nàng muốn đến cũng chỉ có thể chọn lúc đêm khuya, lợi dụng lúc Châu Đàn bị đưa ra dùng hình mà đến. Tống Thế Huyên đã phái hai ám vệ riêng của mình đi theo nàng, cho phép nàng tùy ý chọn một ngày.

Nàng chọn ngày tuyết rơi dày nhất.

Đêm trước khi gặp mặt, nàng lặp lại giấc mơ cũ. Trong mơ, nàng quỳ bên hành lang cả đêm. Ngày hôm sau, tận mắt nhìn thấy Tống Thế Huyên và Tô Triều Từ khiêng thi thể của Châu Đàn ra khỏi chiếu ngục.

Nàng bị giấc mơ này kinh động, tinh thần bất an.

Nơi dùng hình của chiếu ngục cách lao ngục bằng cái hành lang nàng từng quỳ, nơi dùng hình nối liền với tường cung, gặp mặt tự nhiên tiện hơn một chút. Trước đây, Đình phi cũng đến đó gặp Châu Đàn.

Các ám vệ đã đuổi các ngục tốt dùng hình đi. Những người này đều nhận ra kim bài của bệ hạ trong tay ám vệ, vả lại, họ cũng không phải lần đầu tiên đến đây. Trước đây còn mang theo cả y quan do Tống Thế Huyên bí mật phái đến.

Khúc Du cầm một chiếc đèn đi vào thăm chàng.

Để diễn kịch cho trọn vẹn, chàng phải tự ép mình nhận những tội trạng do chính tay mình viết dưới cực hình. Như vậy thì tin đồn truyền miệng trong chiếu ngục mới làm tăng thêm độ tin cậy cho lời đồn đại khắp phố ngõ ngoài kia.

Tô Triều Từ và Tống Thế Huyên cuối cùng cũng không đành lòng nên đã ngầm phái đến không ít y quan, cũng nhiều lần ám chỉ mọi người không được dùng trọng hình. Do đó, Châu Đàn tuy có vết thương trên người, nhưng may mắn không nguy hiểm tới tính mạng.

Nhưng khi Khúc Du giơ đèn chiếu sáng khuôn mặt chàng, trong lòng nàng vẫn run lên.

Khuôn mặt vốn đã không có chút huyết sắc nào, giờ nhắm mắt lại, càng giống như đã chết vậy. Châu Đàn cảm nhận được có người, mơ mơ màng màng mở mắt ra. Ánh đèn chiếu sáng nốt ruồi son nhỏ ở đuôi mắt chàng.

Khúc Du cởi xích cho chàng khỏi giá hành hình, vội vàng hỏi: “Chàng sao rồi?”

Châu Đàn ho khan hai tiếng trong lòng nàng: “Không sao, đều là diễn kịch thôi, nàng biết mà.”

Dừng một chút, chàng đột nhiên cười: “Sao nàng nhịn được, đến giờ mới đến thăm ta?”

Khúc Du đưa tay lau đi nước mắt trong bóng tối, cố gắng làm giọng mình nghe không bị nghẹn ngào: “Thiếp… thiếp sợ thiếp thấy chàng như vậy sẽ không màng tất cả, chỉ muốn trực tiếp đưa chàng đi, không quản những chuyện này nữa.”

Hai người vừa nói được vài câu, Khúc Du thậm chí còn chưa mở nắp hộp đồ ăn bên tay, ám vệ đã đột nhiên xông vào, hạ giọng với vẻ có chút kinh ngạc: “Phu nhân, bệ hạ đến rồi.”

Châu Đàn ngẩn ra, Khúc Du lại phản ứng rất nhanh, nhấc đồ thức ăn bên tay lên, quay người lui vào con đường tối một bên. Ám vệ cũng không nói nhiều, dù sao hoàng đế nhìn thấy bọn họ liền biết Khúc Du đã đến đêm nay.

Nhưng Tống Thế Huyên rõ ràng tinh thần đang bất an, thậm chí không hề chú ý đến bọn họ. Vừa bước vào phòng dùng hình liền ra lệnh cho tất cả lui xuống.

Khúc Du lặng lẽ lắng nghe hai người quân thần này nói chuyện qua vài tấm song chắn bằng gỗ mục. Nàng cố ý chọn đến hôm nay, có lẽ chính là để nghe xem rốt cuộc bọn họ đã nói gì.

Tống Thế Huyên như thường lệ hỏi về thương thế của Châu Đàn, Châu Đàn cũng trả lời từng chuyện một. Khúc Du nghe lời lẽ của hai người, xem ra Tống Thế Huyên dường như không phải là lần đầu tiên đến thăm chàng.

Trong bóng tối lạnh lẽo, nàng nghe Tống Thế Huyên lắp bắp một lúc, rồi nói: “Lão sư, mùa đông quá dài, ngày mai ta sẽ thả lão sư, lão sư cùng sư mẫu… về Lâm An đi.”

Giọng Châu Đàn ôn hòa, không hề kinh ngạc, ngược lại như thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng người cũng…”

“Ta thực ra không muốn bãi Tướng!” Tống Thế Huyên cúi đầu ngắt lời chàng, cuối cùng cũng lộ ra chút tính trẻ con: “Rốt cuộc là ta quá non trẻ, không có cách nào đối phó với đấu đá bè phái trên triều đình mới khiến lão sư phải hy sinh lớn đến vậy. Hơn nữa… lão sư và Tô tiên sinh tại sao không nói trước cho ta biết, ta…”

Châu Đàn ôn tồn nói: “Sợ người không đồng ý.”

Tống Thế Huyên cởi chiếc hạc sưởng trắng tinh trên người, khoác lên người cho Châu Đàn. Châu Đàn không từ chối, mặc cho hắn tự tay thắt dây buộc cho mình, nói: “Sau này lão sư không ở trong triều, Tử Khiêm, người phải…”

“Nói thật đi, lão sư hẳn đã muốn làm như vậy từ lâu rồi.” Tống Thế Huyên đột nhiên ngắt lời chàng, cười khẽ một tiếng: “Lão sư… lão sư thực ra, chưa bao giờ nghĩ đến việc phò tá ta mãi mãi, đúng không?”

Khúc Du khẽ cau mày, lời Tống Thế Huyên nghe thật kỳ lạ.

Châu Đàn cũng có chút kinh ngạc: “Tử Khiêm…”

“Lão sư, ta biết rồi.” Tống Thế Huyên răng va vào nhau, nói từng chữ một: “Ta đã nhìn thấy bản cáo trạng của Bách Ảnh.”

Khúc Du cố gắng hồi tưởng, Bách Ảnh trước khi chết hình như quả thực đã nhắc đến cáo trạng, chỉ là không biết…

Châu Đàn phản ứng dữ dội, giọng nói thậm chí có chút thay đổi: “Người, người nhìn thấy từ đâu? Ai đã dâng cho người? Người…”

“Năm đó, người mãi không chịu đến tiểu viện Tê Phong, ta lo sợ bất an chờ lão sư rất lâu, rất lâu… Giờ đây, lão sư khăng khăng muốn đi, thậm chí không tiếc hủy hoại thanh danh.” Tống Thế Huyên như đang tự nói với chính mình, giọng rất nhẹ: “Hóa ra, lại là nguyên nhân này… Phụ mẫu của lão sư chết dưới tay ám vệ của ta, lão sư hận ta, ta cũng có thể hiểu được.”

Lời nói thấu tận tâm can.

Khúc Du cố sức bịt miệng mình lại. Trong khoảnh khắc đó, nàng đã hiểu rõ mọi chuyện xảy ra trong chiếu ngục nhiều năm.

Cái chết của Bạch Tiều và Châu Thứ không phải là ngoài ý muốn, mà là do họ đã phát hiện ra tung tích của Tống Thế Huyên ở ngoại ô Lâm An.

Hai người chung quy cũng không phải là thường dân bách tính. Ám vệ của Cảnh Vương phủ bảo vệ Tống Thế Huyên buộc phải xuống tay tàn độc. Châu Đàn dò la sự thật, tìm được bản cáo trạng đó.

Nhưng suy cho cùng… chuyện này cũng không thể trách Tống Thế Huyên.

Vậy thì nên trách ai đây?

Chính chàng tự mình điều tra ra chuyện này, ngay cả Tô Triều Từ chàng cũng không hề nói cho hắn cho biết, quyết tâm tự mình nuốt trọn nỗi ấm ức vào lòng.

Khúc Du nhớ lại ánh mắt của chàng khi lần đầu tiên đưa nàng đi thăm mộ phụ mẫu.

Có lẽ là day dứt… Day dứt vì không thể báo thù, thậm chí còn phải phò tá.

Châu Đàn người này, chính là quá lý trí… Không bao giờ giận lây, không bao giờ liên lụy người vô can. Chỉ cần đã xác định được ‘đạo lý’ cần phải đi theo đuổi, dù đầu rơi máu chảy chàng cũng không hối hận.

Chuyện này bị chính chàng tự mình tra ra, lẽ ra phải mãi mãi bị chôn vùi. Cho đến khi chàng mạo hiểm thả lộ tin tức cho Bách Ảnh.

Nếu không có tin tức này, Bách Ảnh và Lý Duyên Quân sẽ không liều lĩnh như vậy. Họ đều đinh ninh rằng Tống Thế Huyên nếu biết được chuyện này, lại cộng thêm nghi kỵ Châu Đàn sẽ ngay lập tức loại trừ chàng.

Xét cho cùng… một thăng gạo là ân, một đấu gạo liền thành thù.

Nhưng Châu Đàn chưa bao giờ nghĩ tới việc Tống Thế Huyền lại cho rằng, năm xưa chàng không chịu bước vào tiểu viện Tê Phong, mà nay lại hy sinh cả tính mạng để mở đường cho hắn là bởi vì trong lòng mang theo oán hận

Sự nghi kỵ này thấu tận tâm can. Nàng chỉ cần nghĩ thôi đã thấy trong lòng lạnh buốt và đau đớn.

Châu Đàn không còn gì trong chiếu ngục năm đó, mọi chuyện đã hoàn thành. Nghe đứa trẻ do chính tay mình dạy dỗ lớn lên nói ra những lời này, ngàn vạn ý niệm điều nguội lạnh. Trên đường từ đây trở về lao ngục, chàng tiện tay tặng chiếc hạc sưởng mình đang mặc cho cung nữ bên đường.

Là chính chàng khi ấy cũng không muốn sống nữa.

Tống Thế Huyên nói xong những lời này hình như ngay lập tức hối hận. Hắn vịn vào giá hành hình đứng dậy, lắc đầu liên tục, sau đó lảo đảo quay người, bỏ chạy tán loạn.

Châu Đàn một mình quỳ trên nền đất còn vương vãi vết máu, rất lâu không nhúc nhích.

Hộp đồ ăn đã nguội lạnh từ lâu. Khúc Du nhích chuyển cơ thể cứng đờ từ trong bóng tối trở lại bên cạnh chàng, không nói một lời, chỉ đưa tay ôm chàng vào lòng.

Châu Đàn từ từ ngẩng đầu nhìn nàng một cái, cười trống rỗng vài tiếng, sau đó thực sự không nén nổi, ho ra một ngụm máu tươi ấm nóng thật lớn.