“Thập Tam công tử, Xuân nương tử không tiếp khách tới từ Kim Lăng.”
“Khách… từ Kim Lăng ư?”
Rời Kim Lăng, Diệp Lưu Xuân cầm khế ước tiện tịch đến Giáo Phường Ti ở Biện Đô. Ban đầu ma ma ở Giáo Phường Ti có chút khinh thường nàng, cho đến ngày phân lầu, nàng đứng sau mọi người, cụp mi rũ mắt gảy một khúc đàn.
Mọi người trong Giáo Phường Ti kinh ngạc như gặp tiên nhân, thái độ đối với nàng thay đổi hoàn toàn.
Địa vị của giới nghệ nhân ở Biện Đô cao hơn rất nhiều so với những nơi nhỏ bé, nghe ma ma nói, người có thiên phú như nàng, không biết bao nhiêu năm mới xuất hiện một người.
Người chủ sự đã bỏ ra công sức rất lớn để bồi dưỡng cử chỉ, lời ăn tiếng nói, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của nàng.
Phải quyến rũ, nhưng không được lẳng lơ, phải xinh đẹp lộng lẫy, nhưng không thể hời hợt. Phải biết thấu hiểu lòng người, phải biết nhìn sắc mặt, chỉ một cái liếc mắt đã biết nặng nhẹ nông sâu.
Diệp Lưu Xuân luôn nghĩ đến ánh mắt của Bạch Sa Đinh khi đối diện với nàng. Nàng học theo dáng vẻ của hắn, làm rất thuần thục, phát hiện ra hóa ra mình cũng có thiên phú như vậy.
Sáu tháng sau, nàng lần đầu tiên ra mắt trong một buổi tiệc tiễn quan văn đi trấn nhậm, một bài Phá Trận Khúc lập tức khiến nàng nổi danh.
Chín tháng sau, nàng được Cao Tắc khen ngợi một câu, từ đó trở thành đối tượng được các quan lớn ở Biện Đô tranh nhau mời dự trong các buổi yến tiệc.
Một năm sau, Diệp Lưu Xuân du thuyền trên sông Biện, vàng bạc châu báu do các công tử vương tôn ném tới suýt làm chìm con thuyền nhỏ, hoa tươi chất đầy nóc thuyền.
Không ai phản đối, nàng trở thành hoa khôi Biện Đô, đệ nhất hồng bài* ngàn vàng khó gặp, giới văn cầm roi, cưỡi ngựa qua phố, phong quang vô hạn.
*Hồng bài ở đây thường dùng để chỉ những cô nương nổi tiếng nhất, được khách yêu thích nhất.
Hai tiểu đồng theo sát bên nàng, tung những cánh hoa trắng hồng lên không trung.
Một năm rưỡi sau, nàng được người chủ sự tín nhiệm, thuê một tòa lầu gác đối diện với Phàn Lâu trên sông Biện, tự tay viết biển hiệu Xuân Phong Hóa Vũ.
Ngày đầu tiên Xuân Phong Hóa Vũ Lâu mở cửa đón khách, Châu Đàn dẫn theo hai đệ đệ lén đến uống rượu mừng của nàng. Giữa bữa tiệc chàng ngập ngừng muốn nói, Diệp Lưu Xuân thấy buồn cười, chủ động hỏi: “Tiểu Châu đại nhân, ngài muốn nói gì sao?”
Châu Đàn nâng chén chạm với nàng, thở dài một tiếng: “Ta cứ nghĩ, năm xưa Thập Tam sẽ tìm cách xóa bỏ thân phận tiện tịch cho cô.”
Thập Tam…
Hình như đã lâu lắm rồi nàng không nghe thấy cái tên này.
Nhưng chỉ chốc lát nàng đã thu lại cảm xúc, làm bộ nheo mắt suy nghĩ một hồi, rồi tỏ ra chợt hiểu: “Thập Tam… Tiểu Châu đại nhân nói Thập Tam công tử đến từ Kim Lăng sao, năm đó qua lại không nhiều, hà tất phải phải làm phiền. Giờ đây ta sống rất tốt, ngài và Thập Tam công tử đều là ân nhân của ta.”
Nàng dốc cạn chén rượu ngon trong tay, chất lỏng cay nồng lăn xuống cổ họng, để lại cảm giác cay xè.
Châu Đàn lắc nhẹ chén rượu trong tay, thất thần nói: “Vậy cô có biết, hắn… sắp đến Biện Đô rồi không?”
Diệp Lưu Xuân hoàn hồn, nghe thấy bên ngoài bình phong truyền đến một giọng nói có phần bỡn cợt: “Nương tử không tiếp khách từ Kim Lăng, nhưng cố nhân… chung quy vẫn phải gặp chứ?”
Thị nữ khó xử, nhất thời không biết đáp lời ra sao.
Diệp Lưu Xuân nghiêng mình tựa trên giường, từ từ mở tờ giấy hoa tiên do thị nữ đưa vào.
Trên giấy là nét chữ quen thuộc, phóng khoáng.
Hắn đã viết cho nàng một bài từ mới.
“Còn nhớ xuân sang, lá nhỏ lay,*
Thương xưa giọt lệ nhẹ vương đầy.”
“... Chuyện cũ rõ ràng mang oán giận.”*Lá nhỏ ở đây chính là Tiểu Diệp Tử
Họ gặp nhau lần đầu ở bến đò Xuân Phong tại Kim Lăng, khi đó nàng chưa có tên, Bạch Sa Đinh gọi nàng là “Tiểu Diệp Tử”.
Gió trên sông lớn, nàng dụi mắt bước xuống thuyền, rơi một giọt nước mắt trong suốt, nàng đã quên rồi mà hắn vẫn còn nhớ.
Nhưng nàng đã không còn là tiểu cô nương đáng thương, chẳng có gì ngoài nước mắt năm xưa nữa.
Và những ký ức từng khiến nàng đau khổ trằn trọc, qua ngòi bút của hắn, chỉ còn lại một câu “Chuyện cũ rõ ràng mang oán giận” nhẹ tênh.
Diệp Lưu Xuân cười lạnh một tiếng.
“Ta phụ lòng xưa, tình chưa cạn,
Mười năm như mộng chẳng thể nương.”Khi Xuân Phong Hóa Vũ Lâu khai trương, Châu Đàn còn chưa tham gia thi khoa cử.
Nghe chàng kể, Bạch Sa Đinh lấy danh nghĩa thi cử và tìm kiếm Thập Nhất ca mà đến Biện Đô, trước khi đi không hiểu vì sao lại đại náo một trận với gia đình.
Bạch gia cắt đứt nguồn tiền bạc của hắn.
Thế là sau khi đến Biện Đô, Bạch Sa Đinh bắt đầu lui tới khắp các lầu xanh, sống bằng nghề viết thơ từ cho các cô nương.
Hắn có một khuôn mặt đẹp, những lời ngon tiếng ngọt tuôn ra dễ như trở bàn tay, dù các cô nương không hiểu văn chương của hắn cũng không ngăn cản hắn làm mưa làm gió ở chốn hoa phố liễu hẻm.
Sau này, một bài thơ hắn viết trong cơn say đã bị truyền ra ngoài.
Giới văn nhân không biết, hết lời ca ngợi tài hoa.
Lúc thơ của Bạch Sa Đinh được các cô nương phổ nhạc, ca vang khắp Phàn Lâu, Diệp Lưu Xuân đang bồi yến* cho Thái tử điện hạ.
*Bồi yến ở đây được hiểu là đệm đàn, phục vụ rượu.
Trước đây nàng tuyệt đối không dám nghĩ mình lại có cơ hội đệm đàn cho những nhân vật trong truyền thuyết này. Khi đã quen thuộc rồi lại thấy cũng chỉ đến thế, lời đồn một khi mất đi lớp màn che, sẽ trở nên tầm thường nhạt nhẽo.
Tống Thế Diễm rất thích tiếng đàn của nàng, hắn cho lui hết người hầu, tựa vào lan can tầng cao nhất Phàn Lâu, lim dim buồn ngủ, đợi nàng gảy hết khúc đàn, khẽ cười một tiếng.
“Xuân nương tử, hôm nay nàng có vẻ lơ đãng… gảy sai hai nốt rồi.”
Diệp Lưu Xuân ôm đàn hành lễ với hắn ta, không hề tỏ vẻ hoảng sợ, nàng đã sớm học được những trò hư tình giả ý này.
“Để điện hạ chê cười rồi, vừa rồi… nghe thấy câu thơ mới của cố nhân.”
Tống Thế Diễm có tai mắt khắp Biện Đô, nghe vậy chỉ ngạc nhiên nhướng mày: “Ồ, Thập Tam công tử đến từ Kim Lăng đó là cố nhân của Xuân nương tử sao?”
Nàng thản nhiên điều chỉnh dây đàn, cười nửa thật nửa giả: “Hắn có chút ân tình với ta, sau này nếu điện hạ gặp mặt, nể mặt ta mà chiếu cố hắn một hai phần vậy.”
Tống Thế Diễm cười lớn: “Ta nghe nói vị Thập Tam công tử này phong lưu đa tình nhất, người ái mộ nhiều vô số, hắn ở Biện Đô không sắm sửa nhà cửa mà trực tiếp ở trong chốn lầu xanh. Xuân nương tử giờ đây là hồng bài số một Biện Đô không ai sánh bằng, mở lời xin ta chiếu cố hắn, nhưng sao hắn ta lại… chưa từng đến tìm nàng?”
Diệp Lưu Xuân điều chỉnh đàn xong, đưa tay gảy thử một cái, ngước mắt lên cười như không cười.
“Sẽ đến thôi.”
Nói thật, Bạch Sa Đinh đến Biện Đô đã hơn một năm, điều họ nghe được chỉ là những lời đồn đại về nhau.
Trong lời đồn, nàng là người hiểu lòng người số một, nổi tiếng khắp sông Biện chỉ bằng một khúc nhạc, trẻ trung tươi đẹp, quyến rũ chứa chan tình ý, những cô nương đẹp hơn nàng ở Biện Đô nhiều như cá qua sông, nhưng những văn nhân tao nhã, quan lại quyền quý, hào môn quý tộc chỉ ủng hộ mình nàng.
Nàng mở Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, các cô nương dưới trướng ai nấy đều xuất sắc, e rằng chẳng bao lâu nữa, nàng sẽ trở thành ‘đại gia’ trong miệng thế nhân.
Trong lời đồn, Bạch Sa Đinh là mặc khách phong lưu hoang đàng nhất, xuất thân thế gia, quanh năm lui tới lầu xanh. Tuy danh tiếng thối nát, nhưng lại viết ra những bài thơ từ hay tuyệt đỉnh, ngay cả người đoan trang đứng đắn nhất trong triều thấy thơ của hắn cũng phải thốt lên một câu khen “tài cao”.
Những nhân vật trong lời đồn này dường như cách xa nhau lắm, xa lạ đến nỗi như chưa từng quen biết.
Diệp Lưu Xuân không hiểu vì sao Bạch Sa Đinh lại trở nên như vậy. Trong ấn tượng của nàng, tuy hắn ham chơi khi còn trẻ, nhưng cốt cách vẫn là con cháu thế gia, gia phong nghiêm cẩn, ôm đầy hoài bão, giống hệt như bao văn nhân thiên hạ.
Hắn đáng lẽ phải chơi đủ, quậy đủ, ngoan ngoãn thi cử nhập sĩ, cưới thê sinh con, theo con đường của phụ thân, huynh đệ, vì dân sinh lập mệnh, thực hiện ước nguyện hắn đã nói khi ôm nàng trong lòng trước đây.
Hành động như hiện tại, khác xa với dáng vẻ trước kia.
Diệp Lưu Xuân biết, Bạch Sa Đinh cuối cùng sẽ đến tìm nàng.
Chỉ là không ngờ, hắn lại viết ra những câu thơ như thế.
Bạc tình… Hắn lưu luyến chốn hoa phố liễu hẻm lâu như vậy, không biết đã hứa bao nhiêu lời thề chân thật lúc đó, rồi quay lưng quên ngay trong chốn ăn chơi này, may mắn thay hắn còn biết mình bạc tình.
Bạc tình thì cớ sao còn vương tình khó dứt?
Những năm tháng quen biết nhau như trăng trong gương, hoa dưới nước, nàng nằm mơ thấy hắn, trong ký ức luôn là những điều tốt đẹp. Ví như hắn nghiêm túc tính toán tương lai, muốn cho nàng một danh phận, còn nàng đứng đợi hắn quay lại bên cửa sổ lúc chia tay, chạy đến bên ôm chầm lấy hắn, không chịu buông tay nữa.
Rồi họ sống mười năm nồng thắm, mười năm sau, nàng già đi, hắn tìm niềm vui mới, ôm cô nương tuổi đậu khấu*, liếc mắt cũng không thèm nhìn qua cửa sổ của nàng.
*Từ “đậu khấu (豆蔻)” nghĩa là hoa thảo quả, một loại hoa nhỏ, chưa nở rộ. Trong thơ ca cổ, hình ảnh hoa đậu khấu được ví với thiếu nữ tuổi dậy thì mới lớn trong khoảng 13-15 tuổi, còn non tơ, e ấp, trong sáng, như nụ hoa đang chớm nở.
Nàng tìm một con dao ngắn, sau lại thấy máu me quá kinh hãi, thế là thuê một chiếc hoạ thuyền trên sông Tần Hoài, chèo ra giữa sông, nhảy xuống, kết liễu cuộc đời mình.
Đối với nàng, đây lại là một giấc mộng đẹp.
Mười năm như mộng… chẳng thể nương, chẳng thể nương!
Diệp Lưu Xuân nhìn chằm chằm vào tờ giấy hoa tiên trong tay, phát hiện mình cuối cùng đã nảy sinh những cảm xúc khác lạ. Kể từ ngày rời Kim Lăng, nàng luôn nghi ngờ mình đã chết rồi, nếu không, sao có thể như một cái giếng khô cạn, dù thế nào cũng không thể gợn lên chút sóng lòng nào?
Câu cuối cùng, Bạch Sa Đinh dừng bút.
Dường như là trêu chọc, lại dường như là mỉa mai một cách cợt nhả.
— Mỹ nhân cần chi ngàn vẻ kiều diễm?
Tình yêu và giấc mộng tươi đẹp thời niên thiếu, đối với nàng là vết sẹo khắc cốt ghi tâm, đối với hắn, lại nhẹ như một chiếc lông vũ. Hắn rõ ràng biết tâm tư của nàng, lại có thể lấy những tình cảm đó ra, nhào nặn trên giấy, để trêu chọc sự che đậy của nàng khi “không tiếp khách từ Kim Lăng”.
Nếu là ba năm trước, Diệp Lưu Xuân nhìn thấy tờ giấy hoa tiên này, có lẽ sẽ như ý hắn, đau lòng không chịu nổi, sau đó đuổi hắn ra khỏi Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, không cho bước vào cửa nửa bước nữa.
Hắn sẽ thỏa mãn khi biết nàng vẫn còn tình xưa khó quên với mình, biết sự dò xét cợt nhả và phóng túng của hắn đã tạo ra ảnh hưởng lớn đến nàng.
Xuân nương tử nổi danh Biện Đô sẽ trở thành đề tài tán gẫu về một trái tim tan vỡ trong bài thơ tiếp theo của hắn.
Quả thực là điều đáng để ca tụng một phen.
Tay Diệp Lưu Xuân từ từ thả lỏng.
Nàng uống một ngụm trà Tuyết Phong bên cạnh, thị nữ hôm nay quên cho mật ong, chén trà đắng chát, nhưng trên mặt nàng không hề biểu lộ chút nào.
Đặt chén trà xuống, nàng hắng giọng, ôn tồn nói với thị nữ: “Quả là cố nhân, mời Thập Tam công tử vào đi.”
Khi Bạch Sa Đinh bước vào, hắn thấy Diệp Lưu Xuân đang lau chùi chiếc đàn nguyệt cầm của mình sau tấm rèm châu.
Nghe thấy tiếng người, nàng cũng không quay đầu lại, chỉ thong thả đặt cây đàn xuống, rồi lại thong thả xoay người, hành lễ một cách thật duyên dáng với hắn.
“Lưu Xuân bái kiến Thập Tam công tử.”
Trong phòng đốt hương hoa mai của Tín Dương công chúa khiến lòng người say đắm.
Bạch Sa Đinh nhớ rất lâu trước đây, hắn và Diệp Lưu Xuân đã cùng nhau tìm được phương thuốc điều chế mùi hương này trong sách cổ, còn hẹn nhau đến khi đó cùng đi hái mai và múc tuyết.
Nhưng mùa đông còn chưa tới, nàng đã rời đi rồi.
Hắn cười nhạt một tiếng, gõ nhẹ chiếc quạt xếp trong tay: “Xa cách đã lâu, Lưu Xuân, nàng sống có tốt không?”
Diệp Lưu Xuân vén rèm châu, bước về phía hắn.
Bạch Sa Đinh nhìn búi tóc cao ngất của nàng, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Không hiểu sao, trong đầu hắn chợt hiện lên đêm trên sông Tần Hoài năm xưa. Thiếu nữ bị chàng hôn, xiêm y xộc xệch gảy một bài diễm khúc.
Ánh trăng lạnh lẽo, đẹp đến nao lòng.
Mùi hương hoa mai áp sát, phá vỡ ảo mộng của hắn.
Diệp Lưu Xuân nghiêng người, ngồi thẳng lên đùi hắn, nàng vươn hai tay ôm lấy cổ hắn, đặt một nụ hôn hờ hững lên má hắn: “Tốt, tốt lắm! Thập Tam công tử, ngài thế nào rồi, có… nhớ đến ta không?”
Ngón tay nàng trượt xuống ngực hắn, khẽ đẩy nhẹ hai cái.
Cổ họng khô khốc.
Hắn cũng không ngờ, nàng lại có phản ứng như thế này.
Đây không phải là hàn huyên chuyện cũ mà là tiếp khách.
Quả nhiên là ngàn vẻ kiều diễm mà.
“Công tử hôm nay tìm ta…” Diệp Lưu Xuân bám lấy hắn, nhẹ nhàng lắc lư, đây là thủ đoạn v* v*n thường thấy nhất trong chốn ăn chơi. “… là để nghe đàn sao?”
Hàng mi Bạch Sa Đinh khẽ run, đáp: “Đúng vậy, gặp nàng đã không dễ, nghe một khúc đàn càng không dễ… Ta nghe nói, Xuân nương tử mỗi tháng chỉ tiếp một khách sau màn trướng thôi?”
Diệp Lưu Xuân đứng dậy ôm lấy cây đàn của mình, không trả lời, nàng tiện tay lấy một miếng gảy đàn ngọc thạch trên bàn, thong thả tấu cho hắn một khúc.
Ngón tay không chạm vào dây đàn, như thể là sự khinh miệt.
Gảy xong một khúc, Diệp Lưu Xuân ôm đàn ghé sát: “Đàn cũng nghe rồi, trà cũng uống rồi, cố nhân cũng gặp rồi, tình xưa… chắc cũng không cần phải nhắc lại nữa đúng không? Thập Tam công tử nếu không có việc gì thì xin hãy về sớm cho.”
Nàng lại hôn nhẹ lên má hắn một cái, xoay người định bước đi, Bạch Sa Đinh từ phía sau vươn tay chộp lấy, nắm chặt chiếc kết đồng tâm đính dưới đáy cây đàn nguyệt cầm của nàng trong tay.
Lòng Diệp Lưu Xuân run lên, ngay cả đầu cũng không dám quay lại.
Nàng không biết hắn có nhận ra chiếc kết đồng tâm đó không, chỉ nghe thấy hắn dừng lại một chút, rồi tự tin cười một tiếng.
Nực cười, quả thực nực cười… Nàng đã che giấu bản thân tốt đến thế, nhưng vẫn vì chiếc kết đồng tâm này mà lộ sơ hở.
Bạch Sa Đinh giật mạnh chiếc kết đồng tâm kéo nàng về phía sau, tự nhiên ôm lấy eo nàng. Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu hương thơm trên người nàng.
Cất chất giọng trầm thấp như đang làm nũng: “Ta không có nơi nào để đi, hôm nay đến đây chính là để cầu xin Xuân nương tử… Nương tử hãy thu nhận ta đi.”
Lông mi Diệp Lưu Xuân khẽ run, im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ để lại một câu: “Thập Tam công tử nên nghĩ kỹ, nếu muốn ở lại Xuân Phong Hóa Vũ Lâu… thì không thể ở nơi nào khác nữa.”
Nàng hồi tưởng lại thần thái trước đây của hắn, xoay người lại, nhẹ nhàng phẩy qua vai hắn, thổi một hơi.
“Ta cũng sẽ… chê bẩn.”
Bạch Sa Đinh cười lớn phản công: “Như nhau, như nhau thôi.”
Thế là hắn cứ thế ở lại.
Không lâu sau, các cô nương ở Biện Đô đều biết, Thập Tam lang tài hoa xuất chúng đã trở thành khách ngồi dưới lầu của Xuân nương tử, không dễ gì chịu viết thơ cho người khác nữa.
Trước đây còn có người đến gây rối, không biết Diệp Lưu Xuân đã dùng cách gì, khi Bạch Sa Đinh ngủ dậy, tóc tai bù xù đẩy cửa tầng trên, luôn thấy mấy cô nương đến tìm hắn mắt đỏ hoe, tủi thân gọi Diệp Lưu Xuân: “Xuân tỷ tỷ…”
Diệp Lưu Xuân vừa an ủi, vừa đưa quạt tròn liếc nhìn hắn một cái, đôi mắt xinh đẹp không lộ rõ cảm xúc, không biết là mỉa mai hay thương hại.
Tóm lại không phải là giận dữ, hắn đã từng thấy nàng nổi giận.
Mặc dù lúc mới quen, nàng khiêm nhường thu mình, như một cái cây chưa kịp vươn cành lá, nhưng hắn liếc mắt một cái đã nhận ra sự kiêu ngạo phẫn thế tục của đối phương. Ẩn dưới nụ cười giả tạo là sự kiêu hãnh, tự phụ và không chịu khuất phục của nàng.
Đáng tiếc rất lâu sau này hắn mới hiểu rõ.
Bạch gia tuy đau lòng vì sự bất hạnh của hắn, nhưng rốt cuộc vẫn nhờ biểu huynh Châu Đàn đang làm quan ở Biện Đô chiếu cố đôi chút. Châu Đàn đã tìm đến Diệp Lưu Xuân, ghi chép lại tường tận những chuyện hắn đã làm.
Một ngày nọ hắn lại thấy Diệp Lưu Xuân cầm bút viết thư, trong lòng nổi giận, cãi nhau với nàng vài câu.
Vừa hay bị Châu Dương đến tìm hắn bắt gặp.
Châu Đàn chưa bao giờ tò mò chuyện của hắn, hai người giao thiệp không sâu, hầu như không gặp mặt, nhưng với Châu Dương thì khác. Châu Dương dò hỏi khắp nơi, ít nhiều biết được chuyện giữa hắn và Diệp Lưu Xuân, thấy thái độ của hắn như vậy, Châu Dương nổi đoá liền đánh nhau với hắn một trận.
Bạch Sa Đinh biết sự bực bội trong lòng tiểu tử này, Châu Đàn mấy ngày trước vướng vào án Nhiên Chúc. Chỉ sau một đêm từ quan văn thanh liêm trở nên tai tiếng, thậm chí còn đoạn tuyệt với những bằng hữu qua lại thân thiết trước đây.
Châu Dương đại để cũng muốn tìm người trút giận chăng.
Hắn xách bầu rượu chế giễu Châu Dương: “Đó là ca ca ruột của ngươi, thanh danh gì, lời đồn gì, ngươi bận tâm những thứ đó làm chi? Huynh ấy đối xử với ngươi thế nào, chẳng lẽ những năm nay ngươi không biết sao? Có gì mà phải giận, các ngươi chính là nghĩ không thông, quá chấp niệm vào những chuyện này rồi, chỉ cần có chân tình…”
Châu Dương lao tới, đấm một cú vào mặt hắn.
Hai người đánh nhau ở nơi náo nhiệt nhất sông Biện, rất nhanh đã thu hút người của Chiêu Tội Ti đến. Diệp Lưu Xuân nghe tin, vội vã đến Chiêu Tội Ti thăm hắn.
Bạch Sa Đinh ít khi thấy nàng có bộ dạng như thế này. Vì lo lắng, búi tóc nàng hơi buông lơi, vẻ mặt cũng không còn cái vẻ hoàn hảo không tì vết như trước, ấy là vẻ đẹp bối rối, lay động lòng người.
Diệp Lưu Xuân cách song sắt Chiêu Tội Ti hỏi hắn có cần thuốc trị thương không, còn hắn lại như bị ma xui quỷ khiến, từ khe hở kéo lấy tay nàng.
Người trong Chiêu Tội Ti nhận ra hắn, theo ý hắn tìm giấy bút. Mực không tốt, đành đưa qua một hộp chu sa dùng để điểm chỉ. Hắn chấm chu sa, viết hai câu thơ lên cánh tay trắng ngần của nàng.
— Mây tóc buông hờ, mắt liếc duyên.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy ánh trăng qua khung cửa sổ nhỏ, liền cười nói với nàng: “Đêm nay trăng rất đẹp, Lưu Xuân, lúc nàng về, nhớ nhìn ngắm thay ta thêm vài lần.”
— Trăng sáng, người yên, chín non huyền.
Sau khi ra khỏi Chiêu Tội Ti, mối quan hệ giữa Diệp Lưu Xuân và Bạch Sa Đinh cuối cùng cũng dịu đi vài phần.
Trước đây nàng thật sự cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ cần đối diện với hắn là nàng phải gồng mình, cẩn thận từng li từng tí, sợ hãi để lộ dù chỉ một chút sơ hở.
Đối phương cũng giống nàng, luôn mang theo nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa, cả hai đều không thể buông bỏ chuyện cũ, chỉ có thể ngấm ngầm so kè.
Diệp Lưu Xuân nghĩ, có ý nghĩa gì đâu, dù sao cũng đã qua rồi.
Đã qua rồi, một mảng xám xịt, tương lai… tương lai cũng không cần phải nhìn tới nữa. Những thứ hư ảo, như sương sớm này, vui vẻ được ngày nào hay ngày nấy.
Họ tâm đầu ý hợp, bắt đầu giống như vô số đôi tình nhân bình thường trên đời, thân mật, yêu nhau, cãi vã, rồi làm hòa.
Nàng cố gắng quên đi những chuyện cũ, còn kết giao được hai người bằng hữu, rảnh rỗi lại mời họ lên tầng cao nhất của Xuân Phong Hóa Vũ Lâu uống rượu.
Sầu khổ trăm mối của nhân gian, không phải chỉ riêng nàng có chuyện đau lòng.
Đến đêm Trừ Tịch, nàng và Bạch Sa Đinh cùng đi tiễn Châu Đàn, không ngờ lại giúp Bạch Sa Đinh tìm được Thập Nhất ca trong lời đồn của hắn.
Sau khi trở về, hắn suy sụp một thời gian, rồi lại chuyên tâm đèn sách, chuẩn bị thi cử.
Diệp Lưu Xuân dở khóc dở cười, kỳ thực trước đây nàng cũng không hiểu vì sao Bạch Sa Đinh đến Biện Đô rồi lại cứ chần chừ không chịu dự thi.
Năm xưa, nam tử trẻ tuổi ôm nàng trong vòng tay nói về tương lai, ánh mắt rõ ràng tràn đầy hy vọng.
Hắn không chịu nói, nàng cũng không hỏi, chỉ đơn giản như vậy.
Như vậy nàng cũng không cần phải tiếp tục nghĩ, nghĩ xem sau khi Bạch Sa Đinh thi đậu có giống như những gì hắn tự hình dung trước đây không. Ôm ấp hoài bão cứu giúp bá tánh, cầu thân với thục nữ nhà danh giá, làm rạng rỡ tổ tông.
Không sao cả, cuộc đời của hắn… đã sớm không còn liên quan với nàng.
Mọi việc đúng như Diệp Lưu Xuân nghĩ, sau kỳ thi mùa thu, Bạch Sa Đinh được điểm tên trên bảng vàng, trở thành sĩ tử khoa cử mới đang được săn đón khắp Biện Đô.
Trước khi quen biết Bạch Sa Đinh, Diệp Lưu Xuân luôn nghĩ mình là người yêu quý tính mạng nhất trên đời. Sau khi quen hắn, không hiểu sao, nàng luôn có ảo giác về sự bấp bênh sáng tối khó giữ.
Sau năm mới, Biện Đô xảy ra biến cố đột ngột, Cao Tắc – vị quan Chấp chính từng khen ngợi tiếng đàn nguyệt cầm của nàng bị cuốn vào đại án liên quan tới quốc ấn bị thất lạc, cả gia tộc đều bị tống vào ngục.
Là thủ đoạn của Thái tử.
Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử giám quốc, nếu không phải hắn muốn, ai có thể động đến vị lão sư có tình nghĩa sâu nặng với hắn ta đây?
Nàng nghĩ rõ ràng mọi việc, cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Diệp Lưu Xuân quen biết Tống Thế Diễm khá sớm, Tống Thế Diễm thích uống rượu nghe đàn, từ khi nàng nổi danh ở Biện Đô đã trở thành khách quen của nàng.
Nàng biết nhìn sắc mặt, biết nặng nhẹ nên tình giao với hắn ta càng tốt hơn.
Tống Thế Diễm khi đối diện với nàng, hay nói cách khác là khi nhẫn nhịn ẩn mình luôn luôn giữ lễ, ôn hòa.
Hắn là khách sau màn trướng của nàng, nhưng đến Xuân Phong Hóa Vũ Lâu đa phần là mượn chỗ mật đàm, hoặc chỉ nghe đàn, hắn ta giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, chưa từng vượt quá giới hạn với nàng.
Nhưng nàng nhìn ra được, tâm tư của hắn ta sâu không lường được, bên dưới vỏ bọc là một con thú dữ có thể hóa điên bất cứ lúc nào.
Cả Cao gia bị tàn sát, Cao Vân Nguyệt lúc bỏ trốn rơi xuống sông Biện, may mắn được Nhậm Thời Minh cứu.
Diệp Lưu Xuân phái người thăm dò được tin tức, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, nàng giấu hai người này vào Xuân Phong Hóa Vũ Lâu.
Nàng hiểu rất rõ, Tống Thế Diễm sẽ không vì có chút tình giao với nàng mà dung thứ cho hành động của nàng.
Nhưng đời này nàng phong trần trôi giạt, bằng hữu như Khúc Du và Cao Vân Nguyệt quá ít, dù biết rõ sẽ liên lụy đến mình, việc này nàng vẫn phải làm.
Sau khi Bạch Sa Đinh thi đậu, dường như hoàn toàn không bận tâm đến danh tiếng của mình trong giới sĩ lâm. Ngày ngày hắn chạy đến tìm nàng, sau khi được thụ quan thì bận rộn hơn một chút, nên mới bớt ghé hơn.
Trên dưới Xuân Phong Hóa Vũ Lâu đều biết hắn, biết hắn là khách quý của Xuân nương tử, vì vậy hắn ra vào tự do, không ai ngăn cản.
Nhưng nàng đã mạo hiểm giữ Cao Vân Nguyệt lại, không thể để hắn cứ như trước được nữa.
Diệp Lưu Xuân nói hết mọi chuyện, nghiêm túc khuyên bảo Bạch Sa Đinh, dù sao hắn vừa có được chức quan, mượn cơ hội này rời xa nơi đây là hành động bảo toàn thân mình sáng suốt, chắc chắn sẽ không bị nghi ngờ.
Bạch Sa Đinh im lặng lắng nghe, cuối cùng ngẩng đầu hỏi: “Nàng sợ có nguy hiểm không cho ta đến, vậy còn nàng thì sao?”
Hắn đứng dậy, tiến sát về phía nàng: “Giả như bị Tống Thế Diễm phát hiện, nàng có thể bảo vệ được người trong lầu… và tính mạng của chính nàng không?”
Diệp Lưu Xuân dùng nụ cười quen thuộc che giấu sự bàng hoàng trong lòng: “Thập Tam lang không cần lo lắng, ta đã dám giữ lại, tự nhiên sẽ có cách.”
Bạch Sa Đinh hiếm khi không cười tiếp, hắn đưa tay v**t v* cần cổ nàng, dường như rất muốn bóp gãy nó: “Gan của nàng… cũng lớn lắm rồi.”
Diệp Lưu Xuân cười đáp: “Ta còn có những chuyện táo bạo hơn chưa làm nữa kìa, Thập Tam lang có muốn biết không?”
Nàng cướp quyền chủ động, ấn Bạch Sa Đinh vào trước màn lụa, cúi người đè lên.
Đối phương ôm lấy mặt nàng mà hôn, mang đến một ảo giác vô cùng nâng niu quý trọng.
Nhưng lấy đâu ra sự nâng niu quý trọng… Họ định sẵn không thể trở thành đôi uyên ương tình thâm ý nồng, tin tưởng nhau tuyệt đối, nụ hôn và sự âu yếm đều như diễn trò qua đường.
Chỉ có lần này lại mang theo ý vị xâu xé lẫn nhau.
Máu tươi đầm đìa, không chết không thôi.
Tuy nàng nói không sợ, nhưng kỳ thực khi Tống Thế Diễm lại tới Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, nàng hoàn toàn không bình tĩnh như mình tưởng tượng.
Bề ngoài vẫn mây trôi nước chảy, Diệp Lưu Xuân nâng tay dâng trà cho Thái tử, phát hiện tay mình run dữ dội.
Tống Thế Diễm cũng nhận ra sự bất thường của nàng, liền cười như không cười nắm lấy bàn tay đó, thì thầm mờ ám: “Xuân nương tử, nàng hầu hạ cô lâu như vậy, nay đang sợ điều gì?”
Diệp Lưu Xuân nặn ra một nụ cười: “Đâu có, chỉ là đêm qua ngủ không ngon thôi, điện hạ chê cười rồi.”
“Ồ?” Tống Thế Diễm nói: “Gần đây cô cũng hay ngủ không ngon… Người muốn tìm thì không tìm được, đêm đêm khó ngủ, trằn trọc không yên. Mọi người đều nói Xuân nương là bông hoa thấu hiểu lòng người, không biết hôm nay… bông hoa này là nàng, có thể giải ưu sầu cho cô không?”
Diệp Lưu Xuân xoa bóp trán cho hắn ta, che đậy nói: “Điện hạ lo đại nghiệp, ta thân là nữ tử yếu đuối, đâu dám chỉ tay năm ngón vào giang sơn của điện hạ. Điện hạ đề cao quá rồi.”
Tống Thế Diễm rủ mắt, nàng không nhìn rõ thần sắc của hắn, chỉ nghe ra ý tứ ngụ ý của hắn ta: “Xuân nương tử… thật sự không muốn giải ưu sầu cho cô sao?”
Xuân Phong Hóa Vũ Lâu nằm ở nơi phồn hoa của sông Biện, hiện nay thiên tử bệnh nặng, nếu tìm kiếm một cách quá phô trương, khó tránh khỏi khiến dân chúng nảy sinh hoảng loạn.
Hoảng loạn sinh ra, dễ dẫn đến biến loạn.
Tống Thế Diễm dù gan lớn đến đâu cũng không thể hành động trực tiếp như vậy, nàng nắm chắc điểm này, mới dám mạo hiểm làm chuyện đó.
Diệp Lưu Xuân cố gắng kiềm chế sự run rẩy của mình, đáp: “Ta vô năng.”
“Thôi được, thôi được.” Tống Thế Diễm đáp một tiếng, đứng dậy chuẩn bị rời đi, vừa đi đến cửa chợt quay đầu lại: “Phải rồi, Xuân nương tử, cô nhớ nàng đã cầu xin cô từ rất lâu rồi, rằng hãy chiếu cố ân nhân của nàng… Bạch Thập Tam lang, đúng không? Hắn giờ chắc đã được thụ quan rồi… Tốt lắm, cô nhất định sẽ không phụ tấm lòng nhờ vả của nàng.”
Nàng không ngờ Thái tử đột ngột nhắc đến Bạch Sa Đinh, nhất thời suýt nữa thất thố, lúc đứng dậy giẫm phải vạt váy của mình, ngã mạnh xuống trước bàn: “Điện hạ!”
Tống Thế Diễm không hề lưu luyến quay người bỏ đi: “Xuân nương tử à… Hẹn ngày khác gặp lại.”
Diệp Lưu Xuân khốn khổ không chịu nổi, hoảng loạn bò dậy, hoàn toàn không giữ thể diện mà đuổi theo Tống Thế Diễm ra khỏi phòng, bị thị vệ của hắn ta chặn lại, chỉ đành gọi thảm thiết phía sau chàng: “Điện hạ, ta…”
“Cô đã cho nàng cơ hội rồi.”
Tống Thế Diễm quay đầu nhìn nàng, dường như rất thưởng thức vẻ mặt hoảng loạn hiếm thấy của nàng.
Hắn ta đưa một ngón tay lên môi, khuôn mặt mang theo nụ cười chế giễu và ác ý: “Suỵt.”
Diệp Lưu Xuân tâm loạn như ma.
Sau khi Thái tử rời đi, nàng thậm chí còn không kịp chỉnh lại y phục, một mình đến phủ đệ mới của Bạch Sa Đinh. Nơi đây là do Ngải Địch Thanh tặng, sau khi thụ quan vẫn chưa có chỗ ở, e rằng sẽ bị người ta chê cười.
Nàng do dự một lát, cuối cùng không kịp lo lắng quá nhiều, nhỏ nhẹ nhờ tiểu đồng ngoài cửa vào thông báo.
Nàng không quên sự sỉ nhục trước đây, sợ hãi lại thấy ánh mắt khinh miệt, ai ngờ tiểu đồng đó đánh giá nàng một cái, lập tức thay bằng nụ cười niềm nở, căn bản không chạy vào thông báo mà trực tiếp dẫn nàng vào chính đường.
“Bạch đại nhân nói rồi, Diệp cô nương đến cũng như ngài ấy đến, đều là chủ nhân của bọn ta.”
Bạch Sa Đinh nghe thấy động tĩnh, bước ra xem, thấy là nàng, vô cùng kinh ngạc: “Sao nàng lại đến?”
Nàng không kịp để ý nhiều, tiến lên nắm lấy cánh tay hắn, nhưng lại cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa khuỵu xuống trước mặt hắn.
Bạch Sa Đinh ôm nàng vào lòng, vẫy tay cho người hầu lui xuống: “Sao vậy, sao vậy, nàng…”
“Ta xin lỗi…” Nàng khó khăn nói, suýt cắn phải lưỡi mình: “Chàng tới đây… hãy về Kim Lăng đi, Biện Đô nhiều chuyện lắm, tay Thái tử không thể vươn dài đến đó được, hoặc, hoặc… chàng tới Nhược Châu, tìm tiểu Châu đại nhân… trễ hơn nữa, sẽ không còn cơ hội đâu.”
Nhưng Diệp Lưu Xuân hoàn toàn không ngờ, Tống Thế Diễm lại ra tay nhanh đến vậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, nàng tỉnh dậy trong cơn hôn mê, nghe thấy giọng nói ấp úng của thị nữ.
Đêm qua, Hình bộ đã dẫn người bắt giữ vài sĩ tử khoa cử mới trong thành Biện Đô, sáng nay dán cáo thị, nói rằng mọi người bất mãn với sự cai trị của thiên tử, viết thơ ám chỉ chính sự triều đình.
Người bị nhắm đến đầu tiên chính là Bạch Sa Đinh, người có từ khúc lưu truyền bên ngoài nhiều nhất.
Sử sách gọi việc này là án thơ Xuân Minh.
Ngoài cửa sổ cảnh xuân tươi sáng nhưng lòng Diệp Lưu Xuân lại lạnh thấu.
Nàng còn chưa kịp nghĩ rõ mình nên làm gì đã nghe thấy ngoài rèm có khách mới đến.
“Xuân nương tử, điện hạ mời cô nương… đến Phàn Lâu gặp mặt.”