Bạch Tuyết Ca

Chương 14: Phố bắc



Đại Dận cùng tiền triều bao gồm Hình bộ, Điển Hình Tự và Ngự Sử Đài là ba ti phân lập, Điển Hình Tự trong số đó có vai trò điều tra án lệ, cứ theo luật pháp mà xét lại oan sai, chỉ là trước khi Châu Đàn thi hành biến pháp Tước Hoa, địa vị của Điển Hình Tự trong ba ti khá thấp, tuy Điển Hình Tự Khanh cùng Hình Bộ Thị Lang đồng cấp, nhưng quyền hành lại kém xa.

Trước khi Châu Đàn vào chiếu ngục, chức quan của chàng chính là Điển Hình Tự Khanh, sau khi ra khỏi ngục thì chuyển nhậm chức Hình Bộ Thị Lang, phẩm cấp bề ngoài không đổi, nhưng thực tế lại gần hơn với trung tâm quyền lực. Huống hồ, Hình bộ suốt thời Vĩnh Ninh vẫn luôn khuyết Thượng Thư, dù Đức Đế đối với Châu Đàn có thái độ chưa rõ ràng, nhưng chung quy vẫn là trọng dụng.

Người nhậm chức tại Điển Hình Tự thường mặc bào phục đen bạc, khi xuân thu thì khoác thêm áo choàng cổ đứng, rất dễ nhận biết.

Cốc Hương Huỷ là một kỹ nữ xuất thân bần hàn, lại là tình nhân của một quan lại nào đó của Điển Hình Tư ư?

Nhưng nếu nàng ấy có được ân khách như vậy, cớ sao lại phải cùng đường tự vẫn?

Nếu nghĩ sâu hơn, người họ Yên này ắt hẳn có mối liên hệ muôn vàn sợi tơ với cái chết của nàng ấy.

“Họ Yên không phổ biến, ta đã sai người đến Điển Hình Tự tra xét.” Châu Đàn nói: “Ta ở Hình bộ còn có chút văn thư cần xem, cô đã mệt mỏi cả ngày hôm qua… chi bằng hãy hồi phủ trước đi.”

Khúc Du suy ngẫm một lát, lập tức đồng ý: “Được.”

Hôm qua hai người vào Chiêu Tội Ti vào giữa trưa, đêm lại ở đông lầu tra xét, khi về đến Hình bộ, Châu Đàn đã dẫn nàng đến nội thất trong thư trai của mình để nàng nghỉ ngơi chốc lát.

Khúc Du sáng sớm tỉnh dậy đi ra vẫn thấy Châu Đàn đang ngồi trước án đọc văn thư, lưng thẳng tắp, chẳng chút mệt mỏi, y hệt như lúc nàng chợp mắt đêm qua.

Sao chàng lại chẳng cần nghỉ ngơi vậy?

Nàng nuốt ngược câu: “Ngài cũng nghỉ ngơi một lát đi” vào bụng, vừa hay Châu Đàn cũng xoay người lại nói: “Ta đã kêu người chuẩn bị xe ngựa cho cô.”

“Không cần đâu, ta vừa vặn mặc y phục này, vừa lúc tiện ra ngoài dạo một vòng.” Khúc Du chần chừ một lát, từ chối nói: “Ta có mang theo bạc, cũng quen đường xá, ta tự mình trở về là được rồi.”

Châu Đàn dường như có phần hoài nghi, song không lay chuyển được sự kiên quyết của nàng, đành để nàng đi.

Lúc ra khỏi Hình bộ, Khúc Du còn đụng phải Lật Hồng Vũ trước đó vô cùng nhiệt tình. Lật Hồng Vũ thấy nàng đường hoàng đi bên cạnh Châu Đàn, có chút ngây người, nhưng cũng không dám nhìn lâu, cúi đầu hành lễ với Châu Đàn ở một bên.

Hai người đi đến cổng chính Hình bộ, vừa lúc gặp thị vệ đưa một lão phụ nhân ăn mặc lụa là châu báu ra cửa, hương thơm nồng nặc lướt qua chóp mũi Khúc Du, nàng suýt nữa hắt xì.

Châu Đàn đột ngột nói một câu: “Đây là mụ tú bà của Phương Tâm Các.”

Khúc Du còn chưa kịp kinh ngạc thì Châu Đàn đã xoay người bỏ đi, phía sau mùi hương hăng hắc vừa rồi phảng phất mùi hương tĩnh thủy thường xông trên y phục của chàng, hệt như lúc nàng mới gặp chàng.



Bách Ảnh thoạt đầu thấy Khúc Du trong nam trang suýt nữa không nhận ra.

Gần đây Khúc Du vào Châu phủ, tiền bạc dư dả, hắn giúp Châu Đàn chữa bệnh, kiếm được không ít bạc, không đến nỗi phải chịu cảnh đói kém như trước nên bèn dứt khoát mở y quán tại nhà. Người nghèo khổ có thể đến đây tìm hắn xem bệnh, cũng tránh cho hắn phải vác hòm thuốc chạy khắp hang cùng ngõ hẻm.

Ngày hôm nay Bách Ảnh lười biếng một chút, ngủ đến khi mặt trời lên cao, vừa hay cũng chẳng có ai đến tìm, cho đến khi có người gõ cửa.

Bách Ảnh thấy đối phương mặc cẩm bào màu thù du, lập tức mở lời: “Đại nhân là người quý hiển, tiểu nhân y thuật nông cạn, chỉ khám được bệnh tật tầm thường, e là không trị nổi…”

“Nam trang của ta hoá trang có giống lắm không?” Khúc Du ngắt lời hắn, cười hỏi: “Kỳ thực chỉ cần búi tóc lên, vẽ đường nét sắc sảo một chút, cũng chẳng khó.”

Hắn lúc này mới nhận ra nàng, sau một hồi tán thưởng tấm tắc. Khúc Du bày tỏ ý định, hắn vốn định từ chối, nhưng lại không cưỡng lại được cám dỗ của tiền bạc từ đối phương.

Khúc Du thay bộ y phục cũ kỹ, cùng Bách Ảnh một người tiếp tục đóng vai lang trung, một người giả làm thư sinh nghèo, cùng nhau đi đến phố bắc.

Trên đường Khúc Du còn vô cùng tò mò hỏi: “Y thuật của ngươi tinh thông, lại cần tiền, vừa rồi ta gõ cửa, sao ngươi lại nói không chữa bệnh cho kẻ quyền quý?”

“Nói như cô, thật ra ngoài cô ra thì làm gì có nhà quyền quý nào đến tìm ta chữa bệnh đâu?” Bách Ảnh liếc mắt một cái. “Biện Đô nhiều y quan như vậy, quyền quý vì lẽ gì lại tìm đến ta, chuyện bất thường ắt có quỷ, ta tuy ham tiền nhưng lại sợ phiền phức, rước họa vào thân quá nguy hiểm, không đáng đâu.”

Hắn nghĩ thoáng thật, Khúc Du cười vui vẻ nói: “Hôm nay ta mà có thu hoạch, về sẽ thêm tiền cho ngươi.”

“Được, tốt lắm, nhất ngôn cửu đỉnh!”

Hai người thuê một chiếc xe ngựa ở cuối ngõ, đi thẳng đến trước Phương Tâm Các ở phố bắc. Vừa hay đối diện Phương Tâm Các có một trà lâu để dừng chân, hai người bèn gọi hai ấm trà và một đĩa lạc rang, ngồi ở lầu hai quan sát.

“Cô đến chỗ này làm gì?” Bách Ảnh ăn lạc rang trên tay, thấy chưa đã, bèn giơ tay gọi thêm một đĩa hạt dưa. “Hơn nữa, cô ăn mặc như vầy mà lại đi ra ngoài với một người nam nhân như ta, phu quân của cô thật là rộng lượng.”

Khúc Du liếc nhìn xung quanh hai lượt, quả nhiên thấy mấy người vẻ mặt nghiêm nghị, bèn hạ giọng nói: “Ta từ Hình bộ đi ra, tuy không cần ngài ấy tiễn đưa, nhưng theo tính nết của ngài ấy, nhất định sẽ không để ta đi một mình. Ngươi yên tâm đi, dọc đường có người âm thầm theo sát.”

Bách Ảnh lập tức kéo ghế lùi lại một bước: “Sao cô không dứt khoát bảo hắn cùng đến với cô?”

Khúc Du tự động bỏ qua thắc mắc của hắn: “Ngươi xem lầu xanh này có gì khác biệt không?”

“Ta, ta, ta chưa từng tới lầu xanh, ta làm sao biết?” Bách Ảnh nhanh chóng liếc xuống một cái, nói xong lại như nghĩ thông suốt. “Ồ, ta biết rồi, cô vừa nãy nói cô vì chuyện nữ tử nhảy lầu ở Phàn Lâu hôm qua mà theo phu quân đến Hình bộ một chuyến. Sao, nữ tử rơi lầu đó là người của lầu này à?”

“Ngươi đoán cũng nhanh thật.” Khúc Du kinh ngạc nói.

“Cái này có phải là ta đoán nhanh đâu, từ trưa hôm qua chốn thị phi đã bắt đầu truyền đi khắp nơi rồi mà?” Bách Ảnh nhai lạc rang, hồi tưởng lại. “Hôm qua ta đã nghe nói nữ tử kia không phải người lương thiện, là xuất thân từ lầu xanh hạng thấp, e rằng bị cô nương nào đó bắt gian, hoặc là chuyện xấu hổ khó che đậy gì đó, xấu hổ phẫn uất mà tự vẫn…”

Hắn càng nói, càng thấy sắc mặt Khúc Du trầm xuống, vội vàng im miệng, Khúc Du nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ một lúc, quay đầu lại cười khổ với hắn: “Người chết là nữ tử, trong miệng người đời thì luôn luôn bất hảo như thế.”

“Bọn họ chẳng phải thích nghe những câu chuyện như vậy sao.” Bách Ảnh vỗ vỗ mẩu vụn dính trên tay, nhìn theo ánh mắt nàng. “Lời đồn đại có thêm chút màu sắc hoa lệ, dù là tin đồn vô căn cứ cũng dễ dàng trở nên say sưa bàn tán, truyền đi truyền lại, nghe hay là được rồi, ai quản là thật hay giả?”

Khúc Du không đáp lời, mà lại nói: “Hôm nay ta ở Hình bộ gặp mụ tú bà của Phương Tâm Các, lập tức có một mối nghi hoặc.”

Nàng đưa ngón tay ra, chỉ vào tòa lầu nhỏ hai tầng cũ kỹ đối diện: “Ngươi xem.”

Tin tức của Hình bộ chưa lộ ra, Phương Tâm Các thậm chí không đóng cửa nghỉ kinh doanh, bốn tên chạy vặt rũ đầu đứng ở cửa, mấy cô nương mặt mày tiều tụy ngồi sau lan can lầu hai đang buồn chán phe phẩy quạt và đuổi ruồi.

“Hôm qua ta ở Hình bộ xem bản đồ Biện Đô, phố bắc giáp bến tàu lại có nhiều nhà kho, phía đông còn có khu dân nghèo lớn nhất Biện Đô. Người qua lại đều là nông dân, khổ dịch và ăn mày, cả con phố bắc cũng chỉ có một lầu xanh này.”

Bách Ảnh không hiểu nói: “Chốn như thế này có lầu xanh cũng không tính là kỳ lạ đi.”

Khúc Du thở dài, đột nhiên lại hỏi: “Ngươi nhìn xem các cô nương đối diện có xinh đẹp không?”

Bách Ảnh thành thật đáp: “Xinh đẹp chứ.”

Khúc Du nói: “Ta thấy mụ tú bà ăn mặc lụa là châu báu đã có một phần nghi hoặc. Giờ thấy những cô nương này thì nghi hoặc lên tới mười phần.”

Bách Ảnh dần dần hiểu ý nàng: “Những nữ tử có nhan sắc thông thường nếu bị bán thân hoặc tự bán thân đa phần sẽ đến những nơi giàu có gần sông Biện, những nữ tử có tư thái dung mạo như thế này, cớ sao lại phải đến phố bắc? Nơi này trông có vẻ không kiếm được tiền, mụ tú bà làm sao có thể đeo đầy vàng bạc?”

Hắn nói xong câu này, tiếp lời ngay: “Ta vẫn muốn hỏi, cô đã có nghi ngờ, tại sao không nói với phu quân mình để hắn cùng cô đi tra, hắn không phải chuyên quản chuyện này sao?”

Lúc ra cửa, nếu không phải Châu Đàn chỉ cho nàng thấy mụ tú bà kia, e rằng nàng cũng chẳng hề để tâm đến chi tiết ấy.

“Đúng thế.” Khúc Du đáp khẽ: “Ngay cả ta còn sinh nghi thì vì cớ gì ngài ấy lại không chứ?”